Xem Nhiều 2/2023 #️ Tuổi 16 Và Có Cục Cưng – Chap 2 – 1/2 # Top 10 Trend | Ieecvn.com

Xem Nhiều 2/2023 # Tuổi 16 Và Có Cục Cưng – Chap 2 – 1/2 # Top 10 Trend

Cập nhật thông tin chi tiết về Tuổi 16 Và Có Cục Cưng – Chap 2 – 1/2 mới nhất trên website Ieecvn.com. Hy vọng nội dung bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu của bạn, chúng tôi sẽ thường xuyên cập nhật mới nội dung để bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất.

Tựa đề: Tuổi 16 và có cục cưng

Tác giả: hattukissa

Nhân vật chính: YunJae

Rating: NC-17 (Nhưng yên tâm, tớ sẽ cảnh báo bài viết 17+ bằng cách đặt pass)

Cảnh báo: mpreg (mpreg là nam có thể sinh em bé ấy , là sinh tử văn ấy ạ)

Thể loại: Lãng mạn, tục tiễu

Độ dài: 6 chapter (nhưng tớ sẽ chia lại để trans)

Tóm tắt: Đó chắc chắn là vụ bê bối rầm rộ nhất năm khi Kim JaeJoong đã lọt vào ‘tầm ngắm’ của tên trộm xe – Jung Yunho

Người dịch: Ely YunJae

CHAPTER 2 – Part 1

Lời của tác giả: Chapter 2 cũng có ảnh vẽ nữa! ^^ JaeJoong sẽ nói cái vấn đề này với Yunho ra sao đây ~

Giai đoạn đầu mang thai rất khó khăn, lại là lần đầu nên cậu không biết phải ăn uống hay làm gì để cung cấp chất bổ cho em bé trong bụng, việc đi khám bác sĩ ở gian đoạn này rất quan trọng, chỉ là cậu quá sợ nên không dám đi.

Lựa chọn duy nhất lúc này cho JaeJoong là chạy xe đạp quanh thị trấn, hy vọng sẽ gặp được Yunho hoặc chỉ là chiếc xe của anh ta. Đáng lẽ ngay từ đầu cậu nên nói tuổi của mình cho hắn biết để hắn sẽ có lý do chính đáng để tránh không làm chuyện đó với cậu, cậu biết hành vi của mình thật vô trách nhiệm, Yunho có thể tiếp tục bị quản thúc nếu chuyện này bị phanh phui.

Hình như cậu đã cư xử như một thằng ngốc mất rồi, tình yêu sét đánh của cái tuổi nổi loạn này khiến cậu tin rằng Yunho sẽ lắng nghe nỗi lo của cậu về đứa bé. Xe của hắn thường đậu ở bãi đổ xe gần quán rượu nhưng tăm hơi thì chẳng thấy đâu, cậu đã dành hẳn một ngày ngồi chờ ở cái bãi đổ xe đó mà vẫn không gặp được hắn, thậm chí ngày nào cũng dậy sớm đi đến trường dù là đang nghỉ hè, rồi ngồi ngay trên cầu thang chỉ vì hy vọng có thể gặp chú gác cổng – một người khá quen thuộc với  hắn.

Sáng thứ sáu đẹp trời, cậu vẫn ngồi chỗ cũ được hai tiếng đồng hồ rồi, dùng một cái cây dài vẽ vời trên đống sỏi trước cổng trường, cuối cùng cậu cũng chờ được đến lúc chú gác cổng bước ra với cái máy cắt cỏ. Cậu đứng bật dậy từ thật nhanh, vội vã tiến đến gần người đàn ông trung niên, chú hình như rất ngạc nhiên khi nhìn thấy mùa hè mà vẫn có một học sinh đến đây, đi lòng vòng trong sân trường. Trường học  thường là lựa chọn cuối cùng của mấy đứa học sinh để tận hưởng mùa hè.

“Này cháu” Chú lúng túng vẫy vẫy tay, nhìn cậu bé đang tiến lại gần mình “Cháu đến đây làm gì thế?”

“Cũng không có gì ạ” JaeJoong thì thầm, dừng lại ngay trước mặt chú gác cổng. “Cháu chỉ muốn hỏi là dạo này chú có gặp Yunho không”

“Cháu không biết gì à? Nó bị bắt rồi. Bị bắt từ hai tuần trước rồi nhưng mà được giảm án nên chắc sắp được thả rồi đó.”

“Anh ta  làm cái gì phạm pháp hả chú?” JaeJoong cố trấn an bản thân, không để lộ sự lo lắng trong lòng “Ảnh có sao không ạ?”

“Có người đột nhập vào nhà của ông Park và người ta ngay lập tức nghĩ là nó làm. Nhưng mà họ chẳng nghĩ đến trường hợp thôn mình có một đứa tội phạm khác”

“Yunho không có làm mấy cái chuyện đó nữa đâu” JaeJoong bênh vực người trong lòng. “Cứ nhốt anh ấy như thế sao? Chả có công bằng gì cả.”

“Cháu nói đúng” Người đàn ông lớn tuổi nheo nheo mắt “Nó là người tốt nhưng mà chẳng có ai tin nó.”

“Vâng ạ… cháu cám ơn” Cậu lẩm bẩm, thất vọng vì vẫn chưa dò hỏi được chỗ hắn ở.

“Trước khi được thả nó bị quản chế làm việc ở nghĩa trang ấy” Chú lên tiếng trong sự ngạc nhiên của cậu “Gần đường cao tốc phía nam ấy, cháu đến đấy tìm nó thử xem.”

“Cháu cám ơn ạ.” Miệng JaeJoong nở một nụ cười tươi rói, vừa quay đi vừa vẫy tay với chú gác cổng.

Đạp xe đến nghĩa trang chỉ mất có vài phút thôi nhưng cậu cảm giác như kéo dài cả thế kỉ. Cậu nôn nao được gặp Yunho nên dần quên mất cái vấn đề cực lớn mà sắp phải nói với hắn. Chắc hẳn Yunho sẽ quát vào mặt cậu rồi bắt cậu đi bỏ ngay đứa bé trong bụng, nhưng mà nếu phải đi đến bước đó thì thà là Yunho ra lệnh còn hơn là bắt cậu phải tự mang cốt nhục của mình bỏ đi.

Ngay khi đến được nghĩa trang, cậu vứt ngay chiếc xe đạp bên đường rồi hối hả đi tìm Yunho. Cái nắng cháy da giữa trưa như thiêu đốt làn nha mỏng sau cổ JaeJoong.

Cũng không lâu lắm thì cậu tìm được hắn, Yunho cúi đầu cặm cụi điều khiển cái máy cắt cỏ xuống dốc. Chỉ đứng nhìn Yunho thế này sau nhiều ngày không gặp, tim cậu như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Hắn mặc chiếc áo thun ba lỗ màu trắng, quần sọt ngắn hơi rộng, râu lún phún trên mặt, tóc bù xù nhưng đối với JaeJoong – hắn vẫn phong độ, hoàn hảo như mọi ngày.

“Yunho” Cậu kêu hắn thật to, mừng rỡ chạy thật nhanh về phía hắn nhưng lại mất thăng bằng, lăn tròn xuống đồi.

“Chết tiệt, cái nhóc này” nhìn thấy cậu ngã, Yunho không biết nên cười hay nên sốc bây giờ, hắn ngồi xuống vội vã đỡ cậu đứng dậy, “Không sao chứ?”

Cậu rên rỉ, mắt nhìn xuống đầu gối bị vài cọng có dập bám lên. “Au, chắc không sao”

“Em tới đây là gì?” JaeJoong như được trút bỏ gánh nặng trong lòng vậy, giọng hắn nghe không có bực bội khi thấy cậu.

“Em muốn gặp anh” JaeJoong trả lời, vẫn đang thích thú vì Yunho vẫn đang nắm tay cậu cho cậu giữ thăng bằng. “Em có chuyện muốn nói”

“JaeJoong, em phải hiểu rõ là cái chuyện hôm đó sẽ xảy ra chỉ một lần thôi.” Hắn thở dài, nhẹ nhàng phủi đi vài cọng cỏ trên vai cậu. “Em thật sự rất dễ thương, nhưng mà tôi không thể mạo hiểm được.”

Cậu quyết định chỉ nói ra một lần rồi khiến hắn im miệng luôn. “Em đang mang thai.” Bây giờ thì thành công rồi, bên tai chỉ còn tiếng dế râm ran.

Hai người nhìn chằm chằm vào nhau một lúc, miệng Yunho dần đóng mở như con cá mắc cạn trên nước, muốn nói gì đó nhưng không thể phát thành tiếng.

“Chết tiệt” Cuối cùng cũng lên tiếng, hắn buông cánh tay cậu ra và ngồi bệt trên cỏ. JaeJoong mon men đến gần ngồi cạnh hắn, hai tay ôm chặt đầu gối đợi chờ quả bom bên cạnh phát nổ.

“Là – là con của tôi hả?” Yunho lắp bắp, không thể nói thêm chữ nào cho câu này dài hơn được. Hắn lấy gói thuốc là từ túi sau, châm một điếu, nhìn chằm chằm vào bụng cậu giống như là đứa bé trong bụng sẽ chui ra ngay lập tức vậy.

JaeJoong gật gật, nghĩ nghĩ một hồi cậu quyết định nói thật. “Đúng vậy, đêm đó là lần đầu của em.”

“Cái gì?” Hắn trông còn choáng váng hơn khi nãy. “Nhưng mà… Khốn kiếp.”

“Em biết là anh không muốn giữ cục cưng lại.” Cậu thở dài, cắn chặt môi dưới, cố nén giọt nước mắt đang chuẩn bị trào ra. Cậu ngốc quá, còn tưởng tượng ra cái viễn cảnh lãng mạn như trong cổ tích. Yunho cũng chẳng phải bạch mã hoàng tử đến giải cứu cậu khỏi cái đống rối ren này.

“À mà, chờ tí.” Hắn luồng tay vào trong tóc mình. “Em đã gặp bác sĩ chưa thế?

“Cám ơn em vì đã nghĩ đến tôi, nhưng mà… Đấy là lần đầu của em à? Đêm đó em rất …”’ Hắn nói trong khi hút thuốc. “Đêm đó tôi không có chuẩn bị cho em, đau lắm đúng không?

JaeJoong mỉm cười một chút, cậu vui mừng khi nghe ra trong giọng Yunho có sự lo lắng. “Em không sao, cũng đâu phải là con nít hay gì đâu.”

“Em là con nít chứ gì nữa.”

“Ừ, bây giờ trong bụng có con nít thiệt rồi nè, còn là con nít của anh nữa.” Cậu xoay phắt sang chỗ khác, không thèm nhìn hắn nữa, khung cảnh mùa hè đẹp đẽ trước mắt dường như trở nên xám xịt.

“Bây giờ em thấy sao? Lúc nãy ngã không sao chứ? Có đau ở đâu không?” Yunho hỏi, vươn tay lúng túng ôm nhẹ lấy vai cậu.

Cậu gật gật, dùng mu bàn tay quẹt đi hàng nước mắt đang lăn dài. “Em không sao, Anh đi đến chỗ bác sĩ với em có được không? Để lấy cục cưng ra.”

“Đi cái gì mà đi?” Hắn nắm chặt tay cậu, giật cậu quay lại đối diện với mình, ép cậu nhìn thẳng vào mắt mình. “Cục cưng cũng là con của tôi! Tôi có cho bỏ chưa mà đòi bỏ?”

Cậu ngạc nhiên đến tột độ, trong mắt hắn hoàn toàn chính là sự nghiêm túc, “Anh muốn giữ cục cưng lại hả? Anh muốn giữ con em lại hả?”

“Con của tụi mình!” Hắn sửa lời cậu, ném đi điếu thuốc trên tay, rồi nhìn thẳng vào mắt cậu lần nữa. “Tất nhiên là tôi muốn giữ cục cưng rồi, nhưng quyết định là ở em.”

“’Em muốn giữ, em muốn giữ mà.” Cậu ngay lập tức nói lên mong muốn của mình, trái tim trong lồng ngực muốn nổ tung vì niềm vui tột cùng. “Dù biết sẽ rất khó khăn, nhưng em muốn giữ con lại.”

“Tôi chỉ không hiểu tại sao lại thế này được, chẳng phải đã dùng condom sao?” Hắn tò mò.

“Ban đầu thì có, nhưng mà bị rách. Qua sáng hôm sau cũng không có dùng.”

Yunho gãi gãi đầu . “Cái chuyện này thật hy hữu, em còn là con trai … Nhưng mà chuyện khó tin vậy lại xảy ra với chúng ta.”

“Ừm” JaeJoong đồng ý với hắn, nhắm hai mắt lại tận hưởng ánh sáng mắt trời ấm áp, tự dưng cậu cảm thấy mọi lo lắng dần tan biến.

[Ảnh chị tác giả vẽ cho đoạn này ~]

————————————————————————–

Ngọt hôn? ngọt hôn các nàng? hí hí ~

Ảnh này gần gần giống với đồ anh Jung mặc trong đoạn này ~ hị ~ phong độ chán ;))

Đầu tuần vui vẻ ^^

Share this:

Twitter

Facebook

Like this:

Số lượt thích

Đang tải…

Tác giả: Ely YunJae

Cassiopeia

YunJae

Support TVXQ! and JYJ

Contact: Ely YunJae @ FB

Tuổi 16 Và Có Cục Cưng

CHAPTER 3 – Part 1

“Lúc nào đó em sẽ nói. Em kể anh nghe chuyện em cãi nhau với mẹ rồi đấy. Mẹ không thích vậy đâu.” Cậu thở dài khi nhìn thấy trước mắt đã là khung cảnh trên còn đường vào thị trấn quen thuộc. Cậu cắn cắn môi. “Anh nói cũng đúng. Nhưng mà em lo quá.”

“Bao giờ em mới tính nói với bố mẹ?”

“Hay là cứ nói tôi với em đang hẹn hò, coi ba mẹ em phản ứng sao?.”

“Đừng để cho ba mẹ em biết mình giả bộ là được. Nói như vậy thì lúc tôi hay đến nhà ba mẹ em cũng sẽ tập quen dần.” Yunho giải thích “Ba mẹ sẽ bắt em không được gặp anh nữa. Có khi còn nhốt em, cấm em gặp anh ý chứ.” Giọng cậu như lạc đi. Yunho dừng xe bên đường, xoay người cậu lại nhìn mình. “Nè nhóc, nhìn tôi nè. Họ cấm em được, nhưng làm sao cấm tôi không được ở cạnh cục cưng và em.” “Anh làm sao biết được chứ.” JaeJoong lẩm bẩm, ngả người vào vòng tay Yunho khi tay hắn vòng qua chiếc eo có chút to lên, kéo cậu lại gần, ôm lấy cậu. Cậu vùi mặt vào cổ áo của hắn, hai tay đặt trên vòm ngực săn chắc của hắn, cố hết sức để không khóc.

“Hai đứa mình có hẹn hò đâu.”

“Chỉ hôn một cái thôi mà ~” Cậu nhắm mắt lại, còn Yunho tiến lại JaeJoong hơn, làm lông mi cậu chạm vào má hắn.

” Chỉ cần hôn một cái thôi hả? Không có thêm cái gì hết đúng không?” Hắn mỉm cười, rõ ràng là nghi ngờ lời nói của cậu.

Rõ ràng là JaeJoong không phải người duy nhất gặp phải cái vần đề phải kiềm chế dục vọng đầy khó khăn này. Ngay khi Yunho đặt đôi môi dày quyến rũ của hắn lên môi cậu, JaeJoong cảm nhận được những cái vuốt ve trên khắp cơ thể mình, bàn tay hư hỏng luồng hẳn vào bên dưới áo cậu, trượt xuống từ từ đến khi chạm vào cặp mông căn tròn. JaeJoong ngay tập tức mở hai cánh môi để lưỡi Yunho dễ dàng vào trong miệng cậu làm loạn, cũng giống như cái đêm của mấy tháng trước hai người đã làm trên xe. Yunho trao cậu những nụ hôn như người đói khát gặp ốc đảo giữa sa mạc, đầy nhưng vững chắc, rất nồng nàn, chứa đựng ham muốn bên trong hắn. Dù là JaeJoong chỉ nhõng nhẽo đòi một nụ hôn nhẹ, nhưng Yunho dường như không có dấu hiệu chậm lại. Cậu thấy nụ hôn này mạnh mẽ hơn nhiều so với mấy nụ hôn lần trước bởi vì lần này là hoàn toàn bất ngờ, đôi môi họ hòa quyện vào nhau thật hài hòa. Hơi thở Yunho ngày càng gấp gáp hơn, hắn kéo JaeJoong qua khỏi hộp số chắn giữa ghế tài xế và ghế phụ, để cậu ngồi lên đùi mình, kéo hai chân cậu quấn quanh hông mình. Nơi hai đôi môi giao triền càng thêm mãnh liệt. JaeJoong ôm lấy gương mặt hắn để bảo đảm là Yunho không rời môi hắn khỏi cậu. Chiếc eo thon nhỏ bắt đầu cử động, chà xát cặp mông căng tròn vào đủng quần Yunho – nơi con ‘quái vật’ đang ngủ say. Hắn rên rên trong cổ họng, hai bàn tay chai sạn tóm lấy thắt lưng JaeJoong rồi giúp cậu di chuyển. Cậu dùng sức từ hai chân và bụng dưới cố đưa đẩy, chà xát vào hắn, đến khi cảm thấy bản thân giống như là đang phát ra tiếng thút thít. “Em muốn anh vào trong. Em muốn anh … rất muốn…”. JaeJoong nói ra mong muốn của bản thân, đôi môi đỏ mọng di chuyển nhè nhẹ trên môi hắn, quyến rũ đến mê người. “Khốn kiếp, JaeJoong à.” Hơi thở càng thêm gấp gáp, hắn nắm chặt lấy mông cậu. [Ảnh chị tác giả vẽ cho đoạn này]

[Có cảnh không dành cho trẻ em ~ Ya nhẹ ^^]

Ban đầu đặt tên cục cưng bà Bí Đỏ xong giờ kêu là Đậu Phộng =))

{Wonkyu Ver} Mistake (Chap2)

//Tháng 01//

“Một… Hai…. Ba… Bắt đầu!” – Tiếng Hyukjae vừa dứt thì chiếc đèn với hàng chữ “ON AIR” cũng bật sáng. Kyuhyun hít một hơi thật sâu rồi đeo chiếc tai nghe lên đầu.

“Chào mừng mọi người đến với Music’s Time! Tôi là phát thanh viên Kyuhyun….” – Giọng cậu đều đều vang lên bên tai chính mình.

Kyuhyun bắt đầu thấy chóng mặt – “Bảng Billboard của tuần này chứng kiến nhiều thay đổi…”

Mắt cậu mờ tới nổi không nhìn được những hàng chữ rõ ràng trên xấp văn bản đang cầm trên tay nữa – “Ca khúc Mr.Simple của Super Junior vừa lên bảng xếp hạng đã lập tức chiếm hạng nhất….”

Trong bụng cậu thấy nhộn nhạo – “Xin lỗi… Hyukjae, làm ơn dừng một chút được không?”

Không đợi Hyukjae trả lời, cậu lập tức tháo chiếc tay nghe ra, bịt miệng mở cửa lao ra khỏi phòng chạy vào nhà vệ sinh.

“Viccie, phát Mr.Simple ngay đi!” – Hyukjae ra lệnh cho cô đồng nghiệp kế bên rồi không đợi Viccie trả lời, Hyukjae đã tức tốc lao theo Kyuhyun vào nhà vệ sinh – “Kyu?”

Cậu đang gục mặt trên một cái toa let nôn thốc nôn tháo.

Hyukjae vội vàng chạy tới vỗ vỗ lên lưng cậu – “Sao vậy? Sáng nay cậu ăn trúng cái gì hả?”

“Không có!” – Kyuhyun ngẩng lên đáp, mặt xanh lè xanh lét – “Sáng nay tớ chẳng ăn gì cả…” – Vừa nói xong thì nôn tiếp thêm 1 chập nữa.

“Không… không cần….” – Kyuhyun kéo tay Hyukjae – “Hết rồi…” – Cậu đưa tấm khăn lên chùi miệng.

“Có thật là không sao không?” – Hyukjae lo lắng hỏi.

“Uh, dạo gần đây sáng nào tớ cũng bị như thế!” – Kyuhyun nhăn nhó làu bàu – “Chóng mặt và buồn nôn, nhưng một chốc thì hết!”

Hyukjae bật cười trước vẻ mặt của Kyuhyun, anh trêu – “Haha, coi chừng cậu có thai đấy!”

“Vớ vẩn, tớ là con trai. Vả lại phải qua đêm với ai thì mới…” – Cậu đột nhiên im bặt.

“Chắc là cậu ăn gì bậy bạ rồi! Phải giữ gìn sức khỏe chứ, đừng để ảnh hưởng tới công việc!” – Hyukjae cười – “Về nhà nghỉ sớm đi, tớ thay cho cậu ca này!”

“Không cần, tớ ổn mà!” – Kyuhyun bướng bỉnh, lồm cồm định đứng dậy.

Kyuhyun ngẩn người ngồi tại chỗ. Cảm giác trên đầu, và chiếc khăn trong tay, ấm áp đến rát bỏng…

~o0o~

“Bệnh nhân Cho Kyuhyun! Phòng 12!” – Có tiếng người đều đều vang trên loa.

Kyuhyun mừng thầm trong bụng vì cuối cùng cũng đã đến lượt mình. Cậu ghét cái không khí ảm đạm và có mùi sát trùng của bệnh viện, vì thế đến bệnh viện luôn là chuyện cuối cùng cậu làm khi không còn cách nào khác. Thế nhưng lần này, cậu không muốn đi cũng không được. Tình trạng buồn nôn của cậu cứ kéo dài liên tục mặc cho cậu làm đủ mọi cách, uống đủ lọai thuốc, từ nhuận tràng tiêu hóa cho tới đau bao tử, vậy mà vẫn không si nhê. Cậu đành phải lết xác tới đây.

Kyuhyun vừa đứng lên thấy một lọat ánh mắt quay lại ngó mình trân trân. Đa phần đều là con gái. Cậu vội vàng dòm trước dòm sau xem mình có dính gì trên người. Không có gì cả – “Quái, mấy người đó nhìn cái gì nhỉ?” – Cậu không tự trả lời được đành làm lơ đi tiếp. Cậu càng lúc càng không ưa bệnh viện.

Cậu dừng chân trước cánh cửa có treo con số 12, hít một hơi thật sâu rồi đẩy cửa bước vào. Có một vị bác sĩ nam cao ráo mặc blouse trắng đứng quay lưng về phía cậu, chăm chú quan sát một chiếc máy lớn đặt ở góc phòng. Cậu nhìn vào tấm phiếu khám bệnh trên tay mình rồi khẽ tằng hắng nhỏ – “Er… bác sĩ Shim?”

“Ồ!” – Người đó giật mình quay lại. Cậu trợn mắt khi nhìn thấy mặt vị bác sĩ. Hai từ “Trẻ” và “đẹp trai” lập tức nhập cạch cạch vào não Kyuhyun. Dáng cao ráo, tầm 1m90. Tóc cắt ngắn gọn gàng, khuôn mặt thông minh nam tính, nhưng vẫn có nét trẻ trung, nhìn vào có thể đóan được rằng khỏang tầm 20. Đặc biệt là mắt sáng, chiếc kính đeo trên mắt không làm giảm điểm thu hút ở đôi mắt mà còn tăng thêm phần trí thức cho khuôn mặt cậu ta. Kyuhyun ngây người ra mà nhìn.

“Anh Cho, mời ngồi!” – Vị bác sĩ trẻ lên tiếng, kéo ghế ngồi xuống sau chíêc bàn làm việc

“A… xin lỗi…” – Kyuhyun nói, kéo ghế ngồi xuống đối diện – “Bác sĩ trẻ và đẹp trai như vậy, hèn gì mà lúc tôi được gọi bị bọn con gái nhìn ganh tị quá chừng!”

Bác sĩ phá lên cười – “Anh thẳng tính thật đấy! Bình thường bệnh nhân gặp tôi lần đầu đều có cùng phản ứng như anh, nhưng không ai nói thẳng với tôi như vậy cả! Tôi thích anh đấy! Gọi tôi Changmin được rồi!” – Changmin chìa tay ra.

Kyuhyun đưa tay bắt lấy tay Changmin theo phép lịch sự – “Tôi là Kyuhyun!” – Vị bác sĩ này không những trẻ một cách kỳ lạ mà tính tình cũng có chút khác thường nữa. Hầu hết các bác sĩ trước đây mà cậu gặp đều là mấy cha già với gương mặt hắc ám khó chịu, hỏi thăm bệnh tình mà như họach họe người khác, đã vậy còn khó tính nữa, một phần giải thích tại sao Kyuhyun không thích tới bệnh viện. Thế nhưng cái con người trước mặt cậu lúc này thì lại khác.

“Vậy Kyuhyun, anh có vấn đề gì?” – Changmin hỏi.

Changmin chăm chú lắng nghe, ghi chép lại rồi bật cười – “Sao triệu chứng của anh giống phụ nữ có thai thế?”

Kyuhyun cũng cười theo – “Bác sĩ là người thứ hai nói điều đó với tôi đấy!”

“Thật đấy, triệu chứng của anh, ngòai sản phụ mang thai ra thì không trùng với các bệnh tình nào khác cả. Anh kéo áo lên đi, tôi khám sơ rồi sẽ kết luận sau!” – Changmin kéo ống nghe ở cổ lên đeo lên tai. Kyuhyun ngoan ngoãn làm theo.

Changmin đặt ống nghe lên ngực phải của Kyuhyun. Cậu hơi giật mình vì cái lạnh của chiếc ống khi chạm lên ngực mình. Changmin im lặng chăm chú lắng nghe. Kyuhyun quan sát thái độ của Changmin, cậu thấy vẻ mặt của vị bác sĩ chuyển từ bất ngờ, sang khó tin, đến kinh ngạc và cuối cùng là bàng hoàng.

“Sao vậy? Có chuyện gì hả bác sĩ?” – Cậu lo lắng hỏi.

“Nếu tôi không nghe nhầm thì…” – Changmin ngập ngừng.

“Thì sao?” – Kyuhyun vặn hỏi ngay lập tức.

“Anh… anh có hai nhịp tim đập….” – Changmin nuốt nước bọt đáp.

~o0o~

“Ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha!!!!!!!!!” – Cười lớn.

“Ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha!!!!!” – Cười theo (mặc dù không hiểu tại sao mình cười).

“Ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha!!!!!!!.” – Tiếp tục cười.

“Ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha!!!!!!” – Cũng cười tiếp (mặc dù càng lúc càng không hiểu)

“Ha ha ha…. Bác sĩ à ha ha….đừng đùa chứ…. Ha ha ha ha ha ha!!!!!” – Kyuhyun nói qua giọng ngắt quãng vì nín cười.

“Ha ha ha… Tôi đâu có đùa! Anh có đầy đủ biểu hiện, lại còn có hai nhịp tim đập nữa. Và lúc nãy anh thử que thử thai cũng thấy rồi đấy, cả mười cái đều dương tính. Lúc đầu tôi cũng bất ngờ chưa chắc chắn lắm, nhưng siêu âm xong rồi thì tôi chắc chắn!” – Changmin chỉ vào cái màn hình đang mập mờ một mớ hình hỗn độn với một ống nghe nối dài đang đặt trên bụng Kyuhyun – “Và kết quả là anh 100% đang MANG THAI!”

“Đừng đùa nữa…. Hahaha… Tôi sắp chết vì cười đây…. Hahahaaa…..” – Kyuhyun ôm bụng.

Nhìn này…” – Changmin chỉ vào một hình thù lờ mờ ngay chính giữa, hỏi Kyuhyun – “Anh có thấy cái đoạn màu trắng này không? Em bé của anh đấy! Theo kích thước thì tôi đoán đã được 1 tháng rồi!”

Kyuhyun trợn mắt nhìn cái thứ Changmin vừa mới chỉ. Nó có hình bầu dục, một đầu lớn hơn đầu kia, trên thân 4 thứ chỉa ra như 4 cọng chỉ. Chúng khẽ ngọ nguậy. Tuy không rõ ràng nhưng vẫn có thể nhận ra hình dạng của nó – hình dạng của một đứa trẻ. Kyuhyun im bặt. Cậu nuốt nước bọt lắp bắp – “Bác sĩ… bác sĩ nói thật ạ?”

“Uhm!” – Changmin gật đầu xác nhận.

“Thật 100%?”

“Uhm!”

“Thật đúng không ạ?”

“Uhm!”

“Chắc chắn là thật?”

“Uhm!”

“…”

“Uhm!” – Tiếp tục uhm mặc dù chả ai nói gì.

“…”

“1 giây…” – Changmin liếc nhìn đồng hồ trên tay, lẩm nhẩm, tư thế sẵn sàng.

“2 giây…”

“5 giây….”

“10 giây….”

“20 giây….”

Kyuhyun té xuống xỉu tại chỗ.

~o0o~

Kyuhyun từ từ mở mắt.

“Anh tỉnh rồi à?” – Trước mặt cậu là một khuôn mặt lạ, đang mỉm cười với cậu. Kyuhyun lập tức bật dậy, nhận ra mình đang ở trong một cái phòng bệnh

Người lạ nhẹ nhàng ấn Kyuhyun xuống giường – “Bình tĩnh, đừng xúc động quá mà ảnh hưởng tới thai nhi! May cho anh là tôi đỡ kịp đấy, nếu anh té thật thì nguy hiểm lắm!”

Kyuhyun ngoan ngoãn nằm xuống giường nhắm mắt lại. Đúng 2 giây sau, Kyuhyun mới nhận thức được những gì người đó vừa nói. Cậu lại mở mắt ra lại lần nữa. Vị bác sĩ trẻ tên Changmin vẫn đang cười với cậu. Kyuhyun bật dậy rú lên – “KHÔNGGGG!!!! KHÔNG PHẢI MƠ!!!!”

“Tôi đã bảo anh đừng xúc động mà!” – Changmin vội vàng trấn an.

“ANH ĐỪNG CÓ ĐÙA NỮA!” – Kyuhyun lập tức nắm lấy cổ áo Changmin gào lên – “TÔI LÀ CON TRAI MÀ, LÀM SAO CÓ ……” – Không thốt lên nổi cái chữ cần nói nữa – …. CÓ CÁI THỨ ẤY TRONG BỤNG ĐƯỢC!”

“Bình…. Bình tĩnh… tôi nghẹt thở…” – Changmin rên rỉ.

“BÌNH TĨNH CÁI QUÁI GÌ CHỨ?” – Kyuhyun vẫn tiếp tục gào lên.

“Bên… Bên ngoài nghe thấy đấy…” – Changmin dịu giọng.

Kyuhyun nghe đến đó thì đành cắn răng hất Changmin ra, trừng mắt gằn giọng – “Anh liệu hồn giải thích cho đàng hoàng, đừng có giỡn mặt với tôi!”

“Người ta nói phụ nữ mang thai tính tình nóng nảy đúng không sai!” – Changmin lầm bầm chỉnh lại vạt áo.

“Bác sĩ vừa nói gì đó?” – Kyuhyun cao giọng hỏi

“Đâu… đâu có nói gì đâu…” – Changmin cười trừ trước thái độ khủng bố của Kyuhyun, kéo ghế tới bên giường của cậu nói – “Anh bình tĩnh ngồi xuống đi rồi tôi giải thích cho nghe!”

Kyuhyun miễn cưỡng thả người xuống giường. Changmin bắt đầu giải thích – “Trường hợp con trai mang thai không phải là không có! Trước đây đã có một vài ca như thế rồi!”

“Tôi chưa bao giờ nghe nói tới mấy chuyện như thế!” – Kyuhyun lạnh lùng phán.

“Thứ nhất, như tôi đã nói, đây không phải là chuyện chưa từng xảy ra, cho nên cũng không có ai rảnh mà đi nói này nói nọ. Thứ hai, hầu hết những bệnh nhân gặp trường hợp tương tự đều muốn giữ bí mật để không ảnh hưởng đến cuộc sống riêng của họ. Và cuối cùng, vì không mấy khi con trai quan hệ với con trai! Đã vậy, còn không chịu xài các biện pháp phòng chống an toàn nữa!!” – Changmin nhướn mày nhìn Kyuhyun. Cậu đỏ mặt quay đi chỗ khác tránh ánh nhìn của vị bác sĩ trẻ.

“Nhưng làm sao có cái chuyện phi lý đó được? Theo tôi biết muốn có…” – Kyuhyun mặt đỏ rần rần, cố bật ra cái chữ ấy – “… có…. em bé thì phải có….” – Nuốt nước bọt khó khăn – “…. có…. buồng trứng thì mới….” – căn răng cắn rưỡi – “…. mới thụ… thụ tinh được chứ….”

“Ý anh là tôi có nhiều hormone nữ hơn bình thường?” – Jaejoong trợn mắt hỏi.

“Uhm! Những người có nhiều hormone nữ hơn thì sẽ có nhiều thói quen nữ tính hơn bình thường!” – Changmin chớp mắt mấy cái nhìn Kyuhyun, miệng cười đầy nhã ý – “Có không?”

“Không!” – Kyuhyun đáp cụt lủn, quay mặt đi chỗ khác vì cậu biết là mặt mình đang cực kỳ phản chủ. Đúng là cậu thích chải chuốt hơn bình thường, chăm sóc thân thể cũng kỹ càng, thích sạch sẽ và thích nấu ăn. Tất cả đều là những thói quen và sở thích của con gái. Thế nhưng nếu chỉ có như thế thì cậy cũng chẳng nghĩ ngợi gì nhiều, vấn đề cậu còn có một bí mật kinh hoàng nữa mà cậu không đời nào muốn cho người khác biết là cậu khi đi… toilet cũng ngồi chứ không đứng như con trai bình thường. Mặc dù cậu đã cố gắng sửa chữa đến cỡ nào vẫn không cảm thấy thoải mái khi đứng, cho nên cuối cùng là đến giờ mỗi lần vào toilet là lại chui vào lọai phòng tách ra riêng biệt. Trước giờ cậu vẫn luôn đổ lỗi cho mẹ và các chị làm ảnh hưởng đến tính cách bất thường của cậu. Bây giờ mới biết là do hormone trong cơ thể mình không bình thuờng.

Changmin nhếch miệng cười cười rồi tằng hắng tiếp tục bài thuyết giảng – “Ở một vài trường hợp như thế, các hormone nữ tác động lên cơ thể, đặc biệt là các tế bào sinh dục, sẽ sản sinh ra trứng. Bình thường số lượng trứng được sản sinh ra không nhiều nhưng mà vẫn là có. Và trung bình tỉ lệ thụ tinh thành công rất hiếm, khoảng 1/1.000.000. Tức là trong khoảng 1.000.000 người thì mới may ra có một người mang thai. Anh là may mắn lắm đấy!” – Changmin nhe răng cười với Kyuhyun như thể “Cung hỷ”.

“May mắn cái con khỉ!” – Kyuhyun gào lên, cậu vẫn không thể nào tin được cái chuyện mới nghe. Kyuhyun giật lấy cái cổ áo của Changmin thét lên – “Tôi là con trai! CON TRAI ĐẤY! Anh nói tôi sinh nó ra bằng đường nào hả? Hả? Hả? HẢ??”

“Đúng là không có đường nào cho anh sinh cả!” – Changmin tỉnh bơ đáp.

“Vậy thì anh nói tôi làm thế nào hả? Hả? Hả? HẢ???” – Kyuhyun gào lên.

“Tôi nói không có đường cho anh sinh nhưng không nói không có cách để lấy em bé ra!” – Changmin nháy mắt với Kyuhyun – “Mổ! Những trường hợp giống anh trước đây đều áp dụng cách thức này! Và tất cả đều mẹ tròn con vuông!”

Kyuhyun cảm thấy càng lúc càng chóng mặt. Cậu hỏi – “Bác sĩ, có thể cho tôi mượn giấy và bút được không?”

“Chi vậy? Mua sắm đồ cho em bé thì để sau đi! Tôi vẫn chưa giải thích hết mà!”

“Không có!” – Kyuhyun lầm bầm – “Tôi muốn viết di chúc trước khi tự sát!”

Changmin nhăn mặt – “Mắc gì tự sát?”

“Anh nói xem có cái gì không đáng để tự sát hả?” – Kyuhyun gào lên – “Đàn ông con trai rành rành như vậy mà bụng mang dạ chửa, tôi thà tự sát còn hơn! Anh nghĩ xem tôi nuôi nó bằng cách nào hả?”

“Anh không biết cơ thể con người là thứ kỳ diệu à?” – Changmin gỡ tay Kyuhyun ra khỏi cổ áo của mình, đặt nhẹ nhàng lên bụng cậu, ánh mắt của vị bác sĩ trẻ dịu dàng. – “Chỉ cần tình yêu là có thể nuôi dưỡng được đứa bé này thôi!” – Changmin nhăn răng cười với Kyuhyun – “Đương nhiên là phải ăn đầy đủ chất dinh dưỡng nữa!”

“Dẹp đi!” – cậu đứng dậy, đùng đùng lao ra khỏi phòng.

“Này, còn kết quả khám của anh để ở trên bàn này!” – Changmin gọi với theo.

Cậu lao trở vào phòng, giật cái phong bì trên bàn. Changmin nhếch miệng cười nhìn Kyuhyun. Cậu mặt nóng bừng bừng gào lên – “Tôi không đời nào tin những chuyện anh vừa nói. Đồ bác sĩ quan liêu!” – rồi lao ra khỏi phòng.

“Không tin mà cũng quay lại!” – Changmin cười vẫy tay theo bóng của cậu – “Hẹn gặp anh lần sau, Cho Kyuhyun!”

Kyuhyun vừa đi khuất thì có một cái đầu ló vào với một xấp tài liệu. Changmin khẽ reo – “Kibum!” – rồi lập tức chạy tới ôm cổ cậu ta.

“Changmin, hyung đang cầm tài liệu đấy!” – Kibum càu nhàu.

“Ah, xin lỗi…” – Changmin cười nói, càng xiết chặt hơn cổ Kibum, dụi dụi vào đầu cậu ta.

“Xin lỗi mà thế hả? Tránh ra cho hyung đặt tài liệu lên bàn!” – Changmin vẫn ôm cứng lấy Kibum dụi một cách say mê. Kibum thở dài bước đi, kéo theo cái thân nặng chịch vẫn bá lấy cổ mình.

Đặt tài liệu lên bàn, Kibum hỏi – “Có chuyện gì mà vui thế?”

“Em mới gặp một bệnh nhân rất dễ thương, giống y như hyung vậy!” – Changmin nói rất vui vẻ.

“Giống chỗ nào?” – Kibum nhướn mày.

“Dữ dằn và khó chịu!” – Changmin cười.

“Yah! Em đang chửi xéo ai thế?” – Kibum nạt.

“Thật mà! Ngoài mặt thì suốt ngày cằn nhằn nhưng lại không bao giờ nhắc đến chuyện phá hay bỏ cả, rất đáng yêu!” – Changmin cười lớn.

“Hả?” – Kibum không hiểu.

~o0o~

“Có cái chuyện quái quỉ gì không thể xảy ra trên trái đất này không? Bom nguyên tử? Bom hạt nhân? Sao không giết chết mình đi cho rồi!” – Kyuhyun hậm hực đập lên vô lăng xe. Cậu nhìn ra ngoài trời thở dài, tối om, cậu cũng không biết mình làm cái giống gì ở cái chỗ khỉ ho cò gáy này lúc đêm hôm nữa.

Cậu gục mặt lên vô lăng, cảm giác mệt mỏi kiệt sức như vừa chạy bộ 1000m vậy, cậu xoa bụng rên rỉ – “Nhóc à, hành người ta vừa thôi!”

Mất 1 giây sau, cậu mới nhận ra hành động kỳ quái của mình – “Áaaaa, mình vừa nói cái gì vậy, đã nói là mình không tin những chuyện vớ vẩn đó mà!”

Kyuhyun đưa tay xoa trán. Cậu rút điện thoại ra bấm. Cậu muốn nghe giọng người đó. Chỉ cần nghe giọng nguời đó thôi…

“Alô!” – Đầu bên kia có người trả lời, có chút cao hơn bình thừong.

“Alô Hyukjae hả?” – Kyuhyun hỏi theo thói quen, trên môi cậu giãn ra thành một nụ cười. Nụ cười đầu tiên của cậu trong ngày.

“Ah, anh hỏi Hyukjae à? Xin chờ máy một chút!” – Tiếng đầu bên kia vui vẻ nói.

“Ah… cậu là Donghae phải không?” – Cậu vội vàng hỏi. Nụ cười trên miệng tắt ngúm.

“Ai vậy?” – giọng Donghae đầy ngạc nhiên qua điện thọai.

“Ah… tôi là Kyuhyun, đồng nghiệp của Hyukjae, chúng ta có gặp nhau vài lần rồi đấy!!” – Kyuhyun nói như một cái máy, đầu óc chợt trở nên trống rỗng một cách kỳ lạ.

“Ồ, thì ra là Kyuhyun!” – Cậu nghe tiếng Donghae cười bên tai mình – “Hyukjae đang tắm, anh có gì cần nhắn không? Đợi anh ấy tắm xong sẽ chuyển lời cho anh!”

“Kh…không có gì đâu….” – Kyuhyun cố giữ giọng bình thường – “Tôi đang tính gọi rủ Hyukjae đi uống bia, mà có cậu ở đó thì tôi thấy là mình đảm bảo bị từ chối rồi…” – Kyuhyun làm giọng bông đùa. Tiếng của chính mình vang lên mà nghe cứ như kim đâm vào tai vậy.

“Haha” – Donghae phá lên cười – “Không đâu, để tôi nhắn lại cho anh ấy!”

“Kyuhyun này!” – Donghae gọi giật giọng

“Sao?”

“Sao lại cảm ơn tôi?”

“Vì… tất cả những gì anh làm!”

Cậu kéo hai chân lên ghế, ôm chân gục mặt lên gối – “Nếu người ta không thích mình mà mình thích người ta là có tội sao?”

————~o0o~ FLASH BACK ~o0o~—————

“Kyuhyun này! Mình thích người ta mà người ta không thích lại thì có phải là tội không?” – Anh hỏi, vẻ mặt mơ màng, đưa ly rượu lên miệng nhấp.

“Sao tự nhiên lại hỏi thế? Cậu lại coi phim tình cảm rồi bị nhiễm phải không?” – Cậu giễu.

Anh lúng túng – “Không phải….”

Cậu bật cười trước bộ dạng của anh.

“Vậy chứ mắc gì hỏi tớ mấy chuyện đó!” – Cậu nhướn mày – “Hay là cậu thích ai rồi?” – Cậu nhăn răng cười, chờ cho anh nổi giận chồm tới xoa đầu cậu y như mỗi lần trước. Cậu thích mỗi khi tay anh đan vào tóc mình, vò cho bù xù. Dịu dàng đến khó tả.

Nhưng lần đó anh không trả lời, cũng không vò đầu cậu. Cậu ngước lên nhìn. Anh không nhìn cậu. Cậu hướng theo ánh mắt của anh. Và cậu thấy cậu ta. Người con trai đứng sau quầy Bar với một khuôn mặt dễ thương. Trên miệng anh nở nụ cười. Nụ cười mà cậu biết mình đã từng cười biết bao nhiêu lần mỗi khi chỉ cần nhìn thấy anh.

“Cậu thích cậu ta à?” – Tiếng nói phát ra từ miệng cậu như một cái máy.

“Ah… s… sao cậu biết?” – Anh lập tức dứt mắt ra khỏi cậu ta, lúng túng hỏi.

Cậu nhướn mày – “Trời đất, tớ chỉ nói chơi vậy thôi mà cậu đã đỏ mặt như vậy rồi!” – Cậu nhăn răng cười, trong người không một chút cảm xúc – “Nếu thích cậu ta như vậy thì mau tới làm quen đi!”

“Nhưng… nhưng lỡ cậu ấy không thích tớ thì sao?” – Anh chối đây đẩy.

“Mình thích người ta mà người ta không thích lại thì không phải cái tội đâu! Vả lại chưa thử thì làm sao biết phải không?” – Cậu cười nhẹ nhàng.

Anh ngỡ ngàng trước nụ cười của cậu, lúng túng nói – “Uh, cậu nói cũng phải!”

“Tớ nói thì đương nhiên phải đúng rồi. Cậu mau tới làm quen đi!” – Cậu đẩy anh ra khỏi ghế.

Anh vừa đi khỏi thì cậu cũng đứng dậy, bước ra khỏi quán với chai bia trên tay.

——————–~o0o~ END FLASH BACK ~o0o~————-

Cộc cộc cộc

Có tiếng gõ trên cửa kính xe làm cậu giật mình.

Cậu ngẩng lên vừa đúng lúc bắt gặp một khuôn mặt bên kia cửa kính xe. Gương mặt trời đánh mà cậu thề là sẽ bóp cổ cho tới chết nếu gặp lại – Choi Siwon.

————————– ~o0o~ TO BE CONTINUED ~o0o~ ————————

Share this:

Twitter

Facebook

Like this:

Số lượt thích

Đang tải…

Thai 2 Tuần Tuổi Có Phá Được Không?

1 Cách tính tuổi thai dựa theo chu kì kinh cuối?

1.1. Thai 2 tuần tuổi có phá được không? Phá như thế nào?

1.2. Các phương pháp pháp thai 2 tuần tuổi?

Cách tính tuổi thai dựa theo chu kì kinh cuối?

Để tính tuổi thai theo cách tính này nó chỉ mang đến kết quả chính xác tương đối. Tuy nhiên điều này nó không làm ảnh hưởng hay dẫn đến sự chênh lệch của việc đưa ra ngày dự kiến sinh so với thực tế là không đáng kể. Và dựa theo cách tính này thì các bác sĩ có kết quả sau đây:

Chậm kinh 1 tuần tuổi- thai tương ứng với 5 tuần tuổi

Chậm kinh 2 tuần- tuổi thai tương ứng là 6 tuần

Chậm kinh 3 tuần- thai nhi được 7 tuần tuổi

Chậm kinh 4 tuần-thai nhi tương đương với 8 tuần.

Thai 2 tuần tuổi có phá được không? Phá như thế nào?

Từ kết quả cách tính thai nhi ở trên thì các chuyên gia cho biết thai 2 tuần có phá được không được chia ra 2 trường hợp cụ thể sau đây:

Trường hợp thứ hai: Nếu các chị em dựa vào ngày quan hệ hoặc ngày cuối cùng của chu kì kinh nguyệt cuối cùng để tính và nghĩ mình mới mang thai 2 tuần, nhưng trên thực tế thì thai nhi đã được 6 tuần rồi. Khi thai nhi được 6 tuần tuổi, đây là thời điểm”rất lý tưởng” để có thể thực hiện việc đình chỉ thai nghén. Lúc này, bạn có rất nhiều sự lựa chọn về phương pháp có thể phá thai bằng thuốc , có thể phương pháp hút thai không đau, tỉ lệ thành công cao cũng như thời gian hồi phục sức khỏe nhanh.

Các phương pháp pháp thai 2 tuần tuổi?

Để kết thúc một quá trình thai nghén an toàn ngoài những điều kiện trên thì phương pháp lựa chọn cũng vô cùng quan trọng. Hiện nay, phương pháp bỏ thai bằng thuốc và hút thai không đau là những phương pháp an toàn để đình chỉ thai dưới 12 tuần. Cụ thể:

Phương pháp bỏ thai bằng thuốc: là phương pháp dùng một số loại thuốc để chấm dứt sự phát triển của thai nhi trong tử cung, đồng thời nhờ sự tác động co bóp của tử cung nhằm tống túi thai trong buồng tử cung ra ngoài. Phương pháp này hoàn toàn tự nhiên không có bất kì sự xâm lấn của dụng cụ y tế nên ít ảnh hưởng đến sức khỏe. Tuy nhiên, khi thực hiện cần có sự chỉ dẫn và theo dõi của bác sĩ chuyên khoa và khi phá thai bằng thuốc chỉ áp dụng cho thai nhi dưới 7 tuần tuổi.

Thường quá trình bỏ thai bằng thuốc sẽ được thực hiện như sau:

Đầu tiên,Bác sĩ sẽ tiến hành siêu âm để xác định chính xác tuổi của thai nhi, vị trí thai và tình trạng sức khỏe của mẹ có phù hợp với phương pháp phá thai bằng thuốc không.

Nếu như đủ điều kiện bác sĩ sẽ cho thai phụ uống viên thứ nhất tại cơ sở y tế nhằm ngừng sự phát triển và giúp túi thai tách ra khỏi niêm mạc tử cung.

Sau 48 giờ kể từ lúc uống viên thuốc đầu tiên chị em sẽ bắt đầu uống viên thứ hai để kích thích tử cung co bóp và đẩy thai nhi ra ngoài.

Tiếp theo, các bác sĩ sẽ theo dõi tình trạng sức khỏe và các dấu hiệu sinh tồn của thai nhi sau khi uống thuốc. Nếu không có bất kì vấn đề gì thì các chị em có thể ra về nghỉ ngơi.

Lưu ý vào khoảng 14 ngày kể từ khi uống thuốc phá thai chị em cần phải quay trở lại theo chỉ định của bác sĩ để kiểm tra lại tỉ lệ thành công của cuộc phá thai.

Phương pháp hút thai chân không: là phương pháp áp dụng cho thai nhi từ 6-12 tuần tuổi. Khi thực hiện bác sĩ sẽ sử dụng thuốc gây tê và dụng cụ hút thai chân không chuyên dụng can thiệp qua cổ tử cung để đưa thai ra ngoài. Đồng thời, nhờ có sự định vị trên màn hình máy tính mà biết được chính xác vị trí thai, kích thước thai nhi. Do đó, khi sử dụng phương pháp này mang lại rất nhiều ưu điểm vượt trội như: không đau, ít gây chảy máu, hiệu quả cao, thời gian thực hiện nhanh khoảng 15-20 phút và không gây các biến chứng nguy hiểm như: sót rau, sót dịch,..phương pháp được tiến hành theo trình tự các bước cụ thể như sau:

Bước 1: các chị em sẽ được các bác sĩ tư vấn kỹ về phương pháp này trước nhằm đảm bảo cho tâm lý được thoải mái tránh căng thẳng trước khi thực hiện thủ thuật.

Bước 2: chị em sẽ được các bác sĩ vệ sinh vùng kín bằng các dung dịch phù hợp và không gây kích ứng cho da, thủ thuật này nhằm hạn chế tối đa những biến chứng nguy cơ có thể xảy ra như nhiễm trùng.

Bước 3: bác sĩ tiến hành tiêm thuốc giảm đau để giảm thiểu cảm giác đau trong và sau quá trình thực hiện thủ thuật cho người bệnh.

Bước 4: bác sĩ sẽ tiến hành kiểm tra dụng cụ và độ vô trùng đã đảm bảo an toàn cho sức khỏe người bệnh chưa cũng như để cuộc phẫu thuật diễn ra thuật lợi.

Bước 5: bác sĩ sẽ tiến hành thăm khám thai bằng phương pháp siêu âm.

Bước 6: sau khi đảm bảo được đầy đủ các điều kiện bác sĩ sẽ tiến hành hút thai chân không và trong quá trình hút bác sĩ sẽ theo dõi vị trí và kích thước thai trên hệ thống máy siêu âm được định vị trên màn hình giúp cho hiệu quả của phương pháp hút một cách triệt để không gây ra tình trạng sót rau, sót dịch nguy hiểm cho sức khỏe của thai phụ.

Tuy nhiên, để đảm bảo được một quy trình bỏ thai thành công và an toàn thì các chị em cần đến các cơ sở uy tín để thực hiện và một trong các cơ sở uy tín-chất lượng hiện nay mà các chị em có thể tham khảo và lựa chọn cho mình, đó là phòng khám Đa Khoa Y Học Quốc Tế Số 12 Kim Mã-Ba Đình-Hà Nội, hiện phòng khám là cơ sở y tế Trực thuộc của Sở Y tế Hà Nội nên được sự quản lí và kiểm soát nghiêm ngặt chặt chẽ từ: khâu khám bệnh( đúng quy trình và đầy đủ các phòng ban) đến khâu thu phí ( chi phí các hạng mục có bảng giá niêm yết) và rác thải y tế ( được phân loại và xử lý theo đúng quy định đề ra) nhằm nâng cao mô hình “y tế xanh” đạt hiệu quả cao cũng như người bệnh được hưởng những dịch vụ thăm khám tốt nhằm nâng cao chất lượng sức khỏe và sinh hoạt hàng ngày của mỗi người bệnh tốt hơn.

Nếu như bạn còn thắc mắc hay lo lắng gì vui lòng liên hệ trực tiếp qua hotline: 0836 633 399 của phòng khám hoặc có thể truy cập qua website để được các chuyên viên của phòng khám tư vấn chi tiết hơn.

Bạn đang xem bài viết Tuổi 16 Và Có Cục Cưng – Chap 2 – 1/2 trên website Ieecvn.com. Hy vọng những thông tin mà chúng tôi đã chia sẻ là hữu ích với bạn. Nếu nội dung hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!