Xem Nhiều 1/2023 #️ Truyện: Gián Điệp O Cùng Kim Chủ A # Top 10 Trend | Ieecvn.com

Xem Nhiều 1/2023 # Truyện: Gián Điệp O Cùng Kim Chủ A # Top 10 Trend

Cập nhật thông tin chi tiết về Truyện: Gián Điệp O Cùng Kim Chủ A mới nhất trên website Ieecvn.com. Hy vọng nội dung bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu của bạn, chúng tôi sẽ thường xuyên cập nhật mới nội dung để bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất.

Vì dục vọng mà phân thành giới tính, alpha cùng omega chỉ có dưới một số tình huống cực đoan mới không động dục, mang thai chính là một trong số đó. Nghe đâu đó vào các omega cổ đại, bởi không thể dựng dục phôi thai ở bên ngoài cơ thể, cho nên vào lúc mang thai sẽ động dục, nhằm dùng phân thân của alpha để mở rộng sản đạo(đường thai nhi từ trong bụng mẹ đi ra ngoài). Thế nhưng sau đó có nước ối nhân tạo, nhân loại ABO liền cải thiện loại gen này lại.

Bất quá, đây cũng không có nghĩa là lúc mang thai K thanh tâm quả dục (tức là giữ cho mình trong sáng, không làm chuyện “ấy”). Chính cậu cũng muốn thanh tâm quả dục, nhưng cũng không nhịn được việc tên alpha nào đó mỗi ngày ở nhà đều trần truồng dùng cơ thể người trưởng thành mê hoặc cậu, hoặc hơi một tí là thừa dịp lúc cậu đang nấu cơm bóp mông của cậu.

Nếu như không phải lời bác sĩ nói, bởi vì lúc trước thường xuyên ăn thuốc tránh thai, dẫn đến thân thể cục cưng không tốt cần bảo vệ thai nhi, Gauis đã sớm đè K xuống làm một trận cho thoải mái rồi.

Hiện tại hắn không thể làm gì khác hơn là mỗi ngày dùng sắc dụ dỗ K, sau đó nhìn xem tâm tình K, mượn cái chân dài to của cậu dùng một chút, hoặc là hai người hỗ trợ nhau một chút.

Kiểu chân giao này không tốt lắm, K không dễ dàng sảng khoái, chỗ tốt là chỗ hắn tương đối dùng ít sức. Chỗ tốt của 69 là hai người đều tương đối sảng khoái, thế nhưng miệng của K thì khá mệt.

Dưới trạng thái “giam lỏng”, K không đi học. Cậu nhờ Gauis giúp cậu xin tạm thời nghỉ học, dự định sau khi sinh cục cưng sẽ chuyển trường. Chỉ có điều, không có học bổng do chính phủ cấp cho, công việc của K trước đây sẽ tạm thời dựa cả vào ông xã nuôi.

Hiện tại mỗi ngày của K là: ngủ thẳng đến khi tự tỉnh, xem kịch, mua thức ăn, nấu cơm. Nói như vậy thôi chứ cậu thức dậy tương đối trễ, Gauis phải đi sớm, làm cơm sáng đơn giản đặt ở phòng bếp. Buổi chiều không có tiết, Gauis sẽ về nhà ăn cơm trưa, như vậy là K làm hai bữa cơm ngược lại thì chỉ làm cơm tối, buổi trưa uống dịch dinh dưỡng – – thực sự là lười làm.

Vì vậy cứ thế mà sau một tháng, bụng nhỏ của K to lên, cũng không biết là do lên cân hay là cục cưng lớn rồi.

Mà Gauis lại thêm một sở thích mới: Sờ bụng.

“Đừng có sờ, toàn thịt không.” Buổi tối sau khi ăn cơm, hai người bọn họ ngồi trên ghế sa lon xem truyền hình, Gauis lại duỗi ra móng vuốt thú. K vỗ tay hắn xuống, nói.

“Không, là cục cưng.” Gauis liền đem tay đặt lên bụng của K.

“Là thịt.” K lười đánh hắn.

“Là cục cưng.” Gaius ngây thơ kiên trì.

“Thịt mềm, còn cục cưng thì cứng có được không hả.” K phổ cập khoa học.

“Cục cưng ở dưới thịt.” Gauis nhẹ nhàng sờ sờ bụng của K.

“Tùy anh.” K từ bỏ việc cùng hắn tranh luận.

“Hì hì hì.” Gaius lộ ra nụ cười chiến thắng.

K nhìn bộ dáng cười ngốc của Gauis, không thể tin alpha này nửa năm trước kiên quyết không muốn kết hôn sớm có con sớm. Bất quá hết thảy đều sẽ thay đổi, lúc cậu lựa chọn đến dải ngân hà cũng không nghĩ tới sẽ cùng người ở dải ngân hà kết hôn.

Nghĩ tới đây, K đột nhiên phát hiện cậu còn chuyện rất quan trọng còn chưa nói.

“Gauis, có chuyện này em nhất định phải nói có anh.” K nghiêm túc nói.

Gauis sợ hết hồn, cho là K muốn nói chuyện gì đáng sợ, vì vậy hắn sốt sắng hỏi: “Sao? Chuyện gì?”

“Em trước đây có chỉnh dung.”

“Chỉnh dung? A, cái này anh biết rồi.” Gauis thở dài một hơi, “Thì ra là chuyện này a, anh còn nghĩ rằng em nói cho anh chuyện là em muốn ly hôn với anh chứ. Làm anh sợ muốn chết.”

“Anh biết? Anh biết từ lúc nào?” K nhớ mang máng lúc gặp mặt lần đầu tiên, Gauis ở trong phòng “Đánh mất thiên đường” có bóp mặt của cậu, hình như không phát hiện dáng vẻ gì đó. Lẽ nào lúc đó hắn biết?

“Chính là quãng thời gian trước đó, anh nhờ cha đi một chuyến về nước để cho phép chuyện tình cảm này, không biết ông ấy làm cái gì, nói chung cuối cùng ông ấy lấy được tư liệu sống của em, từ đó em liền xóa bỏ chuyện này. Sau anh ở trong tự liệu thấy được hình trước kia của em.” Gauis giải thích.

“Thì ra anh đã biết, sao không nói sớm cho em? Hại em vẫn luôn đề phòng lo lắng, lo lắng việc anh biết em sửa mặt sẽ ghét bỏ em.” Phát hiện thái độ của Gauis cũng không bởi vì biết chuyện này mà thay đổi, K có chút được yêu mà sợ.

“Anh nghĩ muốn tìm một thời gian đặc thù để nói, muốn cho em ngạc nhiên mà.” Gauis có chút oan ức.

“Lúc đó ngay lập tức nói cho em biết mới là tin vui có được không hả!” K đem sự lo lắng sợ hãi của mình rút lên người của Gauis.

“Được rồi, lần sau anh nhất định sẽ lập tức nói với em.” Gauis bồi tội.

“Anh thực sự nghĩ kĩ chưa? Nếu cục cưng sinh ra mà bộ dạng giống em thì phải làm sao?” K có chút không yên lòng.

“Hình dáng giống em rất tốt a, chỉ cần đứa nhỏ không phải là omega, cũng rất tuấn tú mà.” Gauis rộng lượng.

“Nếu là omega thì sao?” K truy hỏi.

“Vậy thì hãy để nó đọc sách nhiều chút sẽ tốt…” Gauis nghĩ lúc cổ đại có một câu danh ngôn “Người xấu thì phải đọc nhiều sách.”

Mãi đến tận hai tháng sau khi K được thả ra() – – cũng chính là ba tháng từ khi cậu mang thai, bác sĩ mới nói có thể không cần nhịn nữa. Nhưng vẫn phải mang bao cao su – – bởi vì lúc mang thai không nên rửa ruột, hơn nữa phải cẩn thận không thể đâm mở bộ phận bên trong – – không thì cục cưng có thể sẽ phải “đẻ non”.

(): thả ra ở đây là “giam” ở bên ngoài á.

Điều này làm cho hai người chồng chồng như rút được gánh nặng. Không riêng gì Gauis nhẫn nhịn cực khổ, mỗi ngày bị Gauis trêu chọc, K cũng nghẹn không nhẹ chút nào. Vì vậy K chủ động uống dịch dinh dưỡng một ngày, chuẩn bị có buổi tối hoan ái một hồi.

Buổi tối khi Gauis tan học về nhà, nhìn thấy thân thể trần truồng chỉ mặc mỗi cái tạp dề trên bóng lưng của K.

Từ phía sau nhìn, thân thể của K trắng nõn, nơi duy nhất bị che đậy chính là cổ cùng bên hông dây buộc. Bả vai giống như bươm bướm, eo nhỏ, mông thịt thịt, vừa dài vừa thẳng chính là đôi chân…

Gauis cảm thấy mũi mình có chút ngứa, JJ có chút cương lên.

Nghe thấy tiếng mở cửa, K quay người lại liền thấy Gauis lộ ra hai dòng máu mũi. Cậu có chút bất đắc dĩ rồi lấy khắn giấy đưa cho Gauis, muốn hắn chặn lỗ mũi lại.

“Thực sự là sát phong cảnh.” K lầm bầm nói, từ trong tủ lạnh lấy ra cục băng, dùng khăn mặt bao lại đưa cho Gauis chườm lạnh.

Lúc K làm những động tác này, Gauis liên tục nhìn chằm chằm vào cái mông theo bước đi của cậu mà run lên một cái, máu mũi càng trào mãnh liệt hơn.

Hắn cầm khăn mặt đặt tại lỗ mũi, mơ hồ không rõ mà nói: “Em trước hết vào phòng ngủ đi… Nhìn em, anh chảy máu không ngừng được…”

K dở khóc dở cười vào phòng ngủ.

Lúc đang đợi Gauis vào, K cũng không phải không làm gì, cậu lấy ra thuốc bôi trơn cùng gậy đấm bóp, nằm ở trên người tự mở rộng hậu huyệt của mình. Cúc hoa của cậu đã ba tháng chưa có mở ra, hiện tại lại chặt đến mức như lúc còn là xử nam. K tốn mất nửa ngày sức lực mới đem gậy đấm bóp loại nhỏ nhất nuốt vào hết.

Thích ứng một lát, K mở nút chấn động của gậy đấm bóp, nắm cái bệ của nó mà đâm ra vào tự an ủi.

Máu mũi của Gauis ngừng lại, vừa vào phòng ngủ liền nhìn thấy cảnh sắc ướt át, K nằm ngửa ở trên giường, mở ra cái đùi lớn rồi dùng gậy đấm bóp đâm vào.

Đại khái là do có cục băng ra sức làm việc, lần này hắn trái lại không chảy máu mũi nữa. Chỉ là JJ đã cứng đến nổi muốn xuyên qua quần.

Hắn cởi quần thật nhanh, liền hướng phía giường nhào tới.

Sau đó bị K đạp xuống.

“Gấp cái gì mà gấp, loại nhỏ nhất mới vào được thôi!” Là một dưỡng phu(đàn ông mang thai), tính khí K tăng lên không ít.

“Vậy em cho anh liếm liếm.” Gauis cò kè mặc cả(trả giá).

“Anh đi tắm trước đi.” K ghét bỏ nói.

Gauis nghe lời mà đi tắm. Chờ hắn tắm xong đi ra, K đã thay đổi gậy đấm bóp loại trung bằng ba ngón tay thô to.

Lần này Gauis ngược lại là nằm nghiêng bên cạnh K, K không có đẩy hắn ra.

Gauis từ trong tay K cầm gậy đấm bóp, bắt đầu nhẹ nhàng co rút. K cũng trả lễ lại, ngậm vào đại đầu đỉnh của hắn mà hút bú.

Nửa ngày, K phun ra phân thân của alpha, nói “Có thể, anh tới đi.”

Gauis tiện tay rút ra, gậy đấm bóp liền vang lên tiếng ong ong, tắt nó lại rồi ném xuống đất, sau đó quay đầu lại, lần thứ hai ở phía sau K nằm nghiêng xuống. Bởi vì sợ khiến K nằm úp sấp hoặc là nằm cong thành hình W sẽ đè lên cục cưng, Gauis cảm thấy tư thế nghiêng này tương đối an toàn.

Lúc tiến vào, Gauis cảm thấy rất chặt, K thì cảm thấy rất phồng. Có chút cảm giác đang ôn lại lần làm đầu tiên.

Đoạn đã vào hết không sai biệt lắm, sau thì trứng chạm vào cái mông, Gauis ngừng lại, hỏi, “Sao vậy? Có thể tiếp tục chứ?”

“Tiếp tục.”

Gauis đè nén sự vọng động (dục vọng muốn chuyển động) của mình, từ từ rút ra rút vào.

“Nhanh lên một chút.” K có chút bất mãn với việc Gauis cẩn thận từng li từng tí.

“Anh sợ làm đau cục cưng…”

“Anh làm như vậy thì một ngày cũng chưa bắn ra.”

Vì vậy Gauis liền nhanh hơn một chút, nhưng vẫn rút ra rút vào.

K quyết định tự thân vận động cơm no áo ấm, cậu một bên vuốt mình, một bên ra sức co rút dũng đạo.

“Đừng kẹp a… Bảo bối…” Gauis nghẹn đến đầu nổi gân xanh.

“Vậy anh phải ra sức làm a!” K nói, dùng cái mông đẩy vào phía sau.

Gauis không thể nhịn được nữa, rốt cục bắt đầu dựa theo tốc độ bình thường xâm nhập.

Nhưng mà, chắc là bởi vì quá lâu không có thực chiến, cho nên hắn rất nhanh liền tước vũ khí.

“Ai nha, quên mất đưa anh mặc vào.” Một bụng bị bắn, K đột nhiên nhớ tới.

K xấu hổ đến nổi cả người đều muốn nổ tung. Tuy rằng Gauis trước đây không phải không có liếm qua chỗ đó, thế nhưng lúc đó là lúc không có dịch thể a!

Gauis đẩy ra cái mông của K bởi vì khiếp sợ quá mức mà K quên phản ứng, vùi đầu hút.

Hắn đối với dịch thể của mình không có hứng thú gì cả, hút ra liền phun lên giấy.

K bị hắn hút, linh hồn nhỏ bé như muốn chạy ra ngoài, dịch thể trong hậu huyệt được hút xong, K cũng bị kích thích mà bắn ra.

Bong Nhau Thai Nguy Hiểm Vô Cùng, Mẹ Bầu Không Nên Chủ Quan!

Bong nhau thai là gì?

Nguyên nhân chính gây bong nhau thai chưa được xác định rõ, nhưng không phải do di truyền.

Sang chấn khi mang thai cũng có thể gây ra nhau bong non:

Chấn thương trực tiếp ở vùng bụng (do tai nạn giao thông, bị ngã xe, do tai nạn sinh hoạt, do bị đánh hoặc ngã khi lao động);

Do vết kim đâm vào lá nhau không đúng chỗ, gây chảy máu tạo thành khối máu tụ sau nhau gây ra nhau bong.

Nếu thủ thuật ngoại xoay thai của bác sĩ sản khoa không đúng kỹ thuật, làm kéo dây rốn cũng có thể dẫn đến nguy cơ nhau bong non ở bệnh nhân.

Những triệu chứng và dấu hiệu của bong nhau thai?

Các triệu chứng chung là:

Chảy máu tử cung, co thắt tử cung bất thường, và suy thai dựa trên các xét nghiệm kiểm tra tim thai.

Các cơn co thắt gây đau.

Mệt mỏi, huyết áp thấp, nhịp tim nhanh, đau bụng, và đau lưng.

Ngoài ra, tùy theo từng mức độ nghiêm trọng của bong nhau thai (độ I, II, III), các triệu chứng có thể khác nhau:

Độ I: có hiện tượng chảy máu nhẹ từ âm đạo, các cơn co thắt tử cung nhẹ, sinh hiệu ổn định, và nhịp tim của thai nhi ổn định. Xét nghiệm đông máu bình thường.

Ở độ II: có hiện tượng chảy máu vừa phải, co thắt bất thường, huyết áp thấp, suy thai, và đông máu bất thường.

Độ III: nặng nhất; Hiện tường này xuất hiện chảy máu và co thắt mạnh, huyết áp rất thấp, thai chết, và khó đông máu.

Có thể có các triệu chứng khác không được đề cập. Nếu bạn có bất kỳ thắc mắc nào về các dấu hiệu bệnh, hãy tham khảo ý kiến bác sĩ hoặc dược sĩ.

Những yếu tố nào làm tăng nguy cơ mắc bệnh?

Có rất nhiều yếu tố có thể làm tăng nguy cơ bao gồm:

Tiền căn nhau bong non: Nếu bạn đã từng bị bong nhau thai, bệnh có nguy cơ tái phát cho lần mang thai tiếp tiếp.

Huyết áp cao: Cao huyết áp làm tăng nguy cơ ở thai phụ.

Chấn thương bụng: Chấn thương vùng bụng của bạn (ví dụ như tai nạn giao thông) làm tăng khả năng bong nhau thai

Lạm dụng chất gây nghiện: Bệnh có khả năng tiến triển trầm trọng hơn nếu bạn hút thuốc hoặc sử dụng cocaine khi mang thai.

Vỡ ối sớm: Trong thời gian mang thai, thai nhi được bao bọc và đệm bởi một màng chứa đầy dịch lỏng gọi là túi ối. Nguy cơ tăng nếu túi ối bị vỡ trước khi bắt đầu chuyển dạ.

Rối loạn trong quá trình đông máu: Bất cứ tình trạng làm suy yếu khả năng đông máu đều làm tăng nguy cơ.

Đa thai: Nếu bạn sinh đôi hay sinh ba, việc sinh bé đầu tiên có thể dẫn đến những thay đổi trong tử cung, gây bong nhau thai trước khi bé sau ra đời.

Tuổi của bạn: Nhau bong non phổ biến hơn ở phụ nữ lớn tuổi, đặc biệt là sau 40 tuổi.

Những phương pháp nào dùng để điều trị nhau bong non?

Việc điều trị được diễn ra trong bệnh viện và bác sĩ phải ổn định tình trạng của bạn trước. Bạn sẽ được truyền dịch tĩnh mạch, tiêm thuốc để ổn định huyết áp và duy trì lưu lượng nước tiểu ổn định. Trong vài trường hợp khẩn cấp, bác sĩ cần mổ lấy đứa bé hoặc truyền máu.

Hầu hết trẻ sơ sinh đã đủ tháng trong tình trạng nhau bong nhẹ có thể được sinh tự nhiên, nhưng cần một bác sĩ chuyên khoa sản nhi chăm sóc đặc biệt.

Những thói quen sinh hoạt nào giúp bạn hạn chế diễn tiến của nhau bong non?

Khám tiền sản sớm và liên tục để phát hiện và điều trị kịp thời tại nhau bong non tại bệnh viện.

Điều trị các bệnh như tiểu đường (đái tháo đường) và cao huyết áp sớm để giảm nguy cơ nhau bong non.

Nếu bạn có bất kỳ câu hỏi nào, hãy tham khảo ý kiến bác sĩ để được tư vấn phương pháp hỗ trợ điều trị tốt nhất.

-Ele Luong- Bạn có quan tâm tới việc nuôi dạy con không? Đọc các bài báo chuyên đề và nhận câu trả lời tức thì trên app. Tải app Cộng đồng theAsianparent trên IOS hay Android ngay!

Truyện Gay Hay Ông Bố Không Yêu Con Wap Truyện Gay Việt

Truyện gay hay Ông Bố Không Yêu Con

Tác giả: Đang cập nhật

Ngày đầu tiên tháng đầu tiên năm đầu tiên

10:07 am

“Đàn ông vẫn có thể mang thai , song vì không có buồng trứng và tử cung nên không có khả năng thụ thai và phải mổ đẻ.”

Đó là điều tôi được biết khi đọc 1 tài liệu về sức khỏe sinh sản ở một trang web nào đó . Sau khi đọc được điều này, ‘vợ’ tôi đã quyết định sẽ xin trứng của chị cậu ấy, cấy tinh trùng của tôi để mang thai đứa-con-của-chúng-tôi.

Tôi đã sướng rơn người. Tôi hoàn toàn tán thành ý kiến của ‘vợ’ yêu. Vì trước đó tôi luôn nghĩ rằng đàn ông thì không thể nào mang thai được, nên chỉ nghĩ đến biện pháp khả quan nhất là xin một đứa con nuôi. Nhưng dẫu sao, là con-của-chính-mình thì vẫn tuyệt vời nhất, đúng không?

Còn bây giờ,… TÔI ĐANG PHÁT HOẢNG!

‘Vợ’ tôi lâm bồn! Cái đám trắng bóc từ đầu tới chân ấy đã mang vợ tôi vào phòng mổ cách đây…

TÔI KHÔNG THỂ TRẤN TĨNH ĐƯỢC! Cái … cái quái gì đang diễn ra thế này? Chuyện quái gì đang diễn ra trong đó?

Tại sao tôi không được phép vào với vợ tôi? Tôi là chồng của ‘vợ’ tôi, là bố của con tôi! Ai có quyền gì cấm tôi vào ?

Chuyện… chuyện gì đang xảy ra thế ? Ai đó làm ơn cho tôi biết… …

Tôi không hiểu được cảm xúc của những ông bố khi vợ mình sinh con trong phòng sinh là như thế nào, họ nghĩ gì, làm gì, ra sao… nhưng với tôi, hiện tại chuyện duy nhất có thể làm là liên tục đi đi lại lại , đứng ngồi không yên trong hành lang, mồ hôi túa ra , người thì run như cầy sấy. Những lúc này sao tôi lại có thể bất lực đến thế? Sao tôi lại không làm gì được chứ??? …

10:30 am

Tôi nghe có tiếng khóc ré lên trong đó. Đèn đỏ trước phòng phẫu thuật tắt. Có phải… có phải …?

– Anh là chồng của anh Phan Nhiên phải không ạ? Mời anh theo tôi vào.

YEAH!!! TÔI ĐÃ LÀ BỐ! TÔI ĐƯỢC LÀM BỐ RỒI! Tuyệt vời!

Sao chân tôi run thế này ? Trong này hình như hơi… tối. Hơi lạnh nữa …

Tôi bước chân vào 1 căn phòng sặc mùi khử trùng. Một đám người đứng lố nhố, mẹ vợ tôi, chị vợ tôi, cả đám người trắng toàn thây… Tất cả đều đang ngó tôi.

Ôh, vợ yêu đang nằm nghỉ. Vợ trông có vẻ mệt, mồ hôi bết cả tóc, cả áo. Tội quá!

“Oe… oe…. oe…..” Cái tiếng khóc đinh tai vẫn ko dứt. Mọi người trong phòng , kể cả vợ tôi , đổ dồn sự chú ý về tôi , tíu ta tíu tít . Còn tôi, tôi nhìn chằm chằm vào cái bọc trong tay mình . Tôi cứ tìm mãi , nhưng mặt con tôi đâu ? Không lẽ nó bị dị dạng ?

Àh khoan, có cái gì đang hé ra … Huh ? Cái đầu khỉ con ? SAO CON TÔI LẠI LÀ KHỈ CON?

Tôi tá hỏa! Con của tôi lại là con khỉ con này ưh? Lại còn hôi nữa? Trời ơi, tôi muốn quăng ngay cái đống này đi . Nhưng không được , đó là con tôi . Vợ tôi sẽ giết tôi mất .

Cuối cùng tôi đành đứng im như phỗng , ngượng ngùng , chật vật tìm cách dỗ con khỉ con hôi hám đó .

Rốt cuộc sau một hồi giãy giụa trong tay ông bố , con khỉ con cũng được đưa ra khỏi người tôi.

Khoan, họ trao nó cho vợ tôi . ‘Vợ’ có vẻ rất vui!

Chẳng lẽ từ giờ tôi phải chăm sóc cho cái con khỉ đó sao ??????? Tôi vẫn mong là mình đang nhầm lẫn thôi, nhưng khi nhìn thấy nụ cười sung sướng pha lẫn mệt mỏi trên khuôn mặt “vợ”, thì…

Hả, vậy đấy thật là con tôi àh? Con khỉ đấy là con tôi thật àh ? Không còn hi vọng nào cho sự nhầm lẫn ư ?

Các bạn tặng web 1 like để có phí duy trì trang web ạ

Truyện Đắng Cay Chương 53

Tác giả: Rồng

CHƯƠNG 53

Không có nhân viên tiên đó à?

“…”

Được rồi, cám ơn!

Đặt điện thoại xuống bàn, Yunho xoa xoa hai bên thái dương để giảm bớt căng thẳng. Đúng như dự đoán, tất cả đều là cái bẫy đã được xếp đặt sẵn và hắn hoàn toàn có thể biết chủ nhân của cái bẫy đó là ai. Đó dường như là lời chào hỏi của Min Ah khi cô về nước và hắn biết Min Ah sẽ không dừng ở đó. Sau cơn biến động, ngân hàng vẫn chưa thể đi vào quỹ đạo hoạt động bình thường, hắn bắt buột phải dành nhiều thời gian làm việc ở công ty thay vì ở trong bệnh viện chăm sóc Jaejoong mặc dù bác sĩ nói sẽ mất một hoặc hai tuần cậu mới có thể ra khỏi phòng hồi sức.

Xoay xoay cây bút trên tay, làm cách nào để Min Ah có thể lộ diện? làm cách nào có thể bảo vệ Jaejoong và con mình khỏi sự thù hận của cô? Mặc dù mẹ hắn luôn túc trực tại bệnh viện để thay hắn chăm sóc cậu nhưng hắn vẫn không thể yên tâm được. Hắn biết mọi mũi nhọn của Min Ah đều nhắm vào Jaejoong và cô sẽ không buông tha nếu chưa thể phá hủy được cái gì. Nhưng… hắn phải làm cách nào đây?

“CỐC CỐC CỐC”

Mời vào!

Chỉnh lại tư thế ngồi, Yunho nghiêm mặt nhìn con người đang bước vào phòng làm việc của mình. Sự lo lắng phút chốc biến mất, thay vào đó là nụ cười xã giao đón tiếp đối tác của mình. Yunho lại bắt đầu một ngày làm việc đầy mệt mỏi của mình, nhưng không sao, hắn vẫn sẽ có thời gian đến thăm Jaejoong và Jaeyoon bé bỏng của hắn vào mỗi buổi chiều. Như thế là quá đủ, hắn cần phải làm việc chăm chỉ để có thể hoàn toàn đảm bảo cuộc sống của gia đình mình trong tương lai. Tự hứa với lòng sẽ không bao giờ để tình trạng kinh hoàng đó tái hiện một lần nào nữa.

Seoul hospital

Bà ấy đi rồi!

Jaejoong mở nhẹ mắt để thay cho câu trả lời, cậu vốn đã tỉnh sau hai ngày trong phòng hồi sức và cũng biết tình trạng của Jaeyoon qua lời kể của y tá nhưng cậu không muốn đối mặt với những con người ngoài kia. Cảm thấy mọi thứ thật giả dối, cậu không biết cái gì mới là chân thật để tin tưởng. Những lời nói của Yunho vẫn còn in sâu trong trí nhớ, tình yêu của cậu dành cho hắn chợt trở nên quá chua chat, cậu sợ phải đối diện với hắn, sợ phải nhìn gương mặt hoàn mĩ như điêu khắc ấy lại ẩn chứa sự ác độc đến không thể tưởng tượng nổi và cậu chỉ biết trốn chạy, cậu ước mình có thể mãi mãi không tỉnh lại, có thể đấy là một cách trốn chạy hèn nhát nhưng cậu không biết bản thân mình nên làm như thế nào nữa rồi.

Chồng cậu mỗi ngày đều đến đây, cậu cứ như thế thì anh ấy đau lòng lắm! – Y tá dùng khăn ẩm lau sơ gương mặt nhợt nhạt của Jaejoong và nói với cậu như một người bạn – Đây là lần đầu tiên tôi thấy vợ không muốn gặp mặt chồng mình sau khi sinh đấy. Nhưng nói thật, tôi thấy tội nghiệp cho anh ta, vì phòng này không cho người nhà vào nên anh ta chỉ đứng bên ngoài, mà đứng mấy tiếng đồng hồ lận, hoàn toàn không biết mệt. Chồng tôi mà được như thế thì tôi có chết cũng chịu.

Jaejoong nghiên đầu nhìn y tá đang nói chuyện với mình, sự ngưỡng mộ không che dấu trên gương mặt cô một lần nữa khiến cậu cảm thấy đau lòng. Bởi vì cô không hiểu và bởi vì cậu hiểu tất cả.

Tôi muốn gặp Jaeyoon! – cậu nói nhỏ.

Cậu bây giờ không đi được đâu, vết mổ sẽ bị nứt ra đó. Phải nghỉ ngời thềm vài ngày nữa mới có thể xuống giường được. Hay cậu bảo chồng cậu chụp ảnh bé rồi đem lại cho cậu xem. Bây giờ bé không thể ra khỏi ***g kính được.

Cô gặp Jaeyoon của tôi chưa? – Jaejoong đổi đề tài khi y tá lại một lần nữa nhắc đến Yunho . Thật sự cậu không muốn nghe tên con người này.

Có, lúc trong phòng mổ, tôi là người cắt rốn cho con cậu. Một bé gái rất mạnh khỏe và xinh xắn! – cô mỉm cười – khi đủ tháng, chắc chắn sẽ còn đáng yêu hơn nữa.

Jaejoong mỉm cười, cậu thật sự muốn gặp con gái bé bỏng của mình dù rằng mọi chuyện về bé đều được Yunho nói qua trong một giờ vào phòng mỗi ngày. Nhưng cậu vẫn không thể kiềm chế cái khao khát có thể tận mắt nhìn thấy đứa con mà mình đã dùng cả sinh mạng để đổi lấy. Nhưng mỗi lần nói ra mong muốn đó, Jaejoong lại nhận lấy câu trả lời cố hủ của y tá: Cậu vẫn chưa thể xuống giường, vết mổ sẽ bị nứt ra mất.

Jaejoong lại nhắm mắt giả vờ ngủ, cậu muốn thăm Jaeyoon và cậu nhất định sẽ đi thăm con gái cậu. Vết thương này không thể sánh nổi sự nhớ thương của cậu dành cho tiên thần của mình, bản thân cảm thấy mình thật đáng thương khi đã gần một tuần mà vẫn chưa thể nhìn thấy mặt con mình dù chỉ một lần.

Căn phòng lại trở về sự im lặng vốn có của nó, y tá đã ra ngoài, chỉ còn lại không khi lạnh lẽo của sự cô độc. Jaejoong nhếch môi, đã đến lúc cậu đi gặp thiên thần của mình rồi.

Xin hỏi phòng chăm sóc trẻ thiếu tháng ở đâu ạ?

Jaejoong không nghĩ rằng căn phòng đó lại cách xa phòng mình như thế, cậu không biết bây giờ là mấy giờ, chỉ thấy vùng bụng âm ỉ đau nhức vì vết thương bị động, đôi chân mỏi nhừ vì phải đi bộ mấy tiếng đồng hồ để tìm kiếm nhưng cậy vẫn không thể tìm ra căn phòng đang chăm sóc con mình.

Cậu rẽ trái là tới rồi!

Cuối cùng cũng tới nơi, Jaejoong như quên đi cái đau mà bước nhanh về hướng mà y tá đã chỉ. Nhưng… nụ cười trên môi cậu nhanh chóng tắt lịm khi đối diện căn phòng đó chính là thân ảnh mà cậu không bao giờ có thể nhầm lẫn – Jung Yunho.

Vốn dĩ có thể miễn cưỡng đối mặt với Yunho vào lúc này, dù sao tình yêu của cậu dành cho hắn vẫn lớn hớn sự thất vọng mà hắn đã tạo thành trong lòng cậu. Nhưng… lại một lần nữa Jaejoong như nín thở khi nhìn thấy cô gái đang đi về phía Yunho. Là Min Ah? Đúng là Min Ah! Jaejoong nhìn thấy cô liếc mắt về phía mình nên vội vã ép sát vào tường, cầu mong cô không nhận ra sự hiện diện của cậu. Bản thân Jaejoong cũng không biết tại sao mình lại sợ con người ấy như vậy, chỉ có thể lẫn trốn, không thể đối mặt.

Đứa nhỏ dễ thương nhỉ? – Min Ah lên tiếng phá vỡ bầu không khi im lặng của cả hai – Em không nghĩ rằng một người bận rộn như anh có thể đến đây thăm con mình chứ.

Dừng lại đây đi, mọi chuyện anh sẽ xem như chưa từng xảy ra! – Yunho lạnh giọng, với sự xuất hiện của Min Ah, hắn hoàn toàn không ngạc nhiên – Em đã có những gì em muốn rồi, buông tha cho Jaejoong đi.

Anh đừng nói như thể em là kẻ rất xấu xa vậy. So với anh, em chẳng là gì cả không phải sao? – Min Ah nhếch môi, đôi mắt đẹp nhìn chằm chằm vào số hiệu 037 trên tay đứa bé – em chỉ là thay anh thực hiện một số việc thôi.

Có ý gì? – đôi mày Yunho nhíu lại – Em đã đi quá giới hạn chịu đựng của anh rồi. Vì chúng ta đã từng là tình nhân, anh không muốn so đo với em. Tha thứ em cũng đã quá nhiều lần rồi. Anh không ảnh hưởng đến em thì em cũng nên biết phận, đừng ảnh hưởng đến cuộc sống của gia đình anh.

Em thật sự chỉ muốn giúp anh thôi! – trái ngược với sự nghiêm túc của Yunho, Min Ah chỉ mỉm cười và vẽ những vòng tròn vô định trên cửa kính – Chẳng phải anh rất muốn giết đứa nhỏ này sao. Thám tử của em hồi báo rằng từ khi Jaejoong có thai, anh đã năm lần bảy lược muốn phá nó! – cô cợt nhã nói – nào là cho uống thuốc phá thai, nào là “yêu” đến khi nó kiệt sức, làm đủ mọi thứ… nhưng hình như đứa nhỏ này cũng giống như nó, gan lỳ và bám dín như đĩa, mãi vẫn không chết. Em nói đúng không? Cũng vì nể tình chúng ta là tình nhân, em mới giúp anh đấy chứ. Tạo cho anh có cơ hội để đánh chết tên nghiệt chủng này một cách quan minh chính đại như thế. Dù nó có hư thai đi nữa nó cũng không có quyền trách anh vì nó đã dan díu với người đàn ông khác mà.

Cô im đi! – Yunho nghiến răng nhìn Min Ah – Khi tôi vẫn gọi cô là em là tôi vẫn mong cô có thể nhận ra lỗi lầm của mình. Nhưng… cô hết thuốc chữa rồi.

Ha ha ha ha ha! Anh đừng như thế, nổi giận cũng không thể che dấu khát kháo bóp chết đứa nhỏ đó trong mắt anh đâu. Em rất hiểu anh mà. Nếu anh không làm được thì em sẽ làm giúp anh. Đứa nhỏ đó biến mất, anh lại hạnh phúc với vợ anh và cả hai sẽ cho ra vài đứa nhỏ mà anh chắc chắn chúng nó là con anh không phải sao? Anh nên cám ơn em thay vì nhìn em căm phẫn như thế chứ?

Min Ah vẫn giữ dáng vẻ cợt nhã của mình khi nhìn vào gương mặt phẫn nộ của Yunho. Cô chưa bao giờ nghĩ rằng mình lại thích nhìn hắn như thế này. Phẫn nộ nhưng bất lực? chắc là không, vì Yunho là một kẻ rất mạnh, hắn không từ bỏ thủ đoạn nào để có thể đạt đến mục đích của mình thì tất nhiên sẽ không bao giờ tồn tại hai từ bất lực với hắn. Nhưng… cô vẫn rất thích nhìn dáng vẻ hắn ngay lúc này và càng thích thú hơn khi biết kẻ đang trốn sau bức tường kia cảm thấy như thế nào. Sợ hãi Yunho? Đúng! Hãy cứ sợ hãi hắn đi vì cậu sẽ phải đón nhận một hình phạt tàn khốc nhất từ cô chỉ vì hắn đấy. Min Ah biết đứa trẻ này hoàn toàn là cốt nhục của Yunho nhưng cô không muốn thừa nhận điều đó. Thám tử đúng là lợi hại, có thể điều tra toàn bộ về Jaejoong không sót một mảy may nào. Min Ah tự hỏi tại sao Yunho không dùng thám tử để giải tỏa mọi hiểu lầm nhưng nếu hắn dùng thì cô sẽ không có cơ hội tốt như thế này.

Tôi nghĩ cô nên đặt vé máy bay và đừng bao giờ xuất hiện trước mặt tôi nữa. Đây là lần cuối cùng tôi tha thứ cho cô. Sẽ không bao giờ có lần thứ hai đâu, dù cô có trốn tới tận đâu thì tôi vẫn sẽ tìm ra và bắt cô trả cái giá thật đắt! – Yunho dùng ngữ điệu lạnh lẽo thường trực của mình để nói chuyện với Min Ah. Hắn thật sự muốn bóp chết cô ngay lúc này.

Anh đừng lo, mọi điều trong mắt anh em đều hiểu được. Em sẽ giúp anh mà! – Xoay người bỏ đi, Min Ah cố ý để tiếng giày vang lên thật mạnh để cảnh cáo kẻ đang nép mình thật chặt phía sau bức tường.

Nghe thấy tiếng giày dần xa, Jaejoong mới có thể khôi phục nhịp thở khó khăn của mình. Toàn bộ cuộc đối thoại cậu đều nghe không sót một chữ, tại sao Yunho lại đáng sợ như thế? Tại sao Min Ah lại đáng sợ như thế? Cả hai vẫn không buông tha cho thiên thần của cậu. Tại sao lại muốn ép cậu vào con đường tuyệt vọng như thế? Tình yêu bổng chốc trở nên thật mờ ảo, tình yêu của Yunho với cậu thật ra là gì? Phải chăng ngay từ đầu, chỉ có cậu là ảo tưởng hắn yêu thương? Chỉ có cậu mù quán yêu hắn không nghi kỵ. Cuối cùng, đâu mới là tình yêu? Đâu mới là giả dối?

Yunho vẫn còn đứng đó, bóng lưng hắn không cho phép cậu nhìn thấy biểu cảm mệt mỏi và hối hận của hắn lúc này. Tất cả lỗi lầm là do hắn tạo ra, mọi việc đều chỉ vì hắn mà trở nên thật rối rắm, Jaejoong chưa tỉnh, cậu vẫn chưa nhìn thấy sự thay đổi của hắn, cậu vẫn chưa nghe thấy lời xin lỗi chân thành của hắn. Hắn phải làm sao đây?

Vội rụt người khi nhìn thấy Yunho xoay người nói chuyện với y tá chăm sóc, Jaejoong cố gắng nhẫn nhịn cơn đau vẫn đang hành hạ mình, chờ đợi Yunho bỏ đi, cậu sẽ nhanh chóng mang Jaeyoon đáng thương ra khỏi đây. Đi đâu cũng được, chỉ cần Jaeyoon có thể an toàn, cậu bất chấp tất cả. bây giờ, ngoại trừ bản thân mình, Jaejoong không thể tin ai được nữa.

Và như thế, cậu chờ đợi, mãi suy nghĩ làm cách nào có thể bảo vệ được Jaeyoon bé bỏng, cậu đã không hay Yunho bỏ đi tự lúc nào, cậu càng không biết Jaeyoon của cậu đã bị bế đi thật xa.

Sao rồi?

“OK”

Được rồi, tiền sẽ được chuyển vào tài khoản của chị trong năm phút nữa.

Gập điện thoại lại, nụ cười Min Ah trở nên tàn nhẫn hơn bao giờ hết. Tất cả đã kết thúc, cô đã có thể vui vẻ mà rời khỏi nơi đau khổ này rồi.

Seohyun ah! Chuẩn bị xong chưa? Chúng ta lập tức về Nhật.

Jaeyoon… Jaeyoon… 037…

Jaejoong lần theo tấm kính nhìn thật cẩn thận từng số hiệu trên tay các bé con trong ***g kính. Tại sao cậu không nhìn thấy số hiệu 037 mà Yunho đã nói, chắc chắn con cậu phải ở đây vì Yunho vừa đứng ở chỗ này mà. Cậu đã tìm kiếm hơn ba lần nhưng vẫn không nhìn thấy số hiệu của con mình. Tại sao vậy? Jaeyoon của cậu ở đâu? Thiên thần của cậu ở đâu? Không thể biến mất được, cậu đã đứng suốt ở đó, cậu đã nhìn thấy tất cả mà. Jaeyoon không thể biến mất trước mắt cậu được. Rốt cuộc, Jaeyoon cảu cậu ở đâu?

Hoảng loạn nhìn một lần nữa tất cả các ***g kính bên trong, Jaejoong không kiềm chế nổi cơ thể đang run rẩy của mình, sự vắng lặng đến rợn người khiến cậu một lần nữa muốn ngất đi. Y tá chăm sóc ở đâu? Tại sao cậu cũng không nhìn thấy?

Không thể chờ đợi, Jaejoong cố gắng mang cơ thể đã quá sức chịu đựng của mình tìm kiếm những y tá gần đó để hỏi nhưng cậu chỉ nhận lại những cái lắc đầu không biết từ họ. Jaeyoon… Jaeyoon…

Yunho? Jaejoong sực nhớ, Yunho đã nói gì đó với y tá phòng chăm sóc. Hắn đã nói gì? Cậu nhớ đã đi đến đó ngay khi nhận ra hắn đã đi từ lúc nào. Trong khoảng thời gian ngắn như thế, hắn có thể làm gì?

Như tìm được phương hướng, Jaejoong cố đi thật nhanh về phía phòng chăm sóc đặc biệt, chắc chắn Yunho sẽ đến thăm cậu, hắn nhất định ở đó.

Thật tội nghiệp! Chưa đủ tháng mà đã chết rồi.

Đúng đó, nghe nói mẹ con còn chưa được thấy mặt nhau nữa cơ. Thật tội nghiệp, có lẽ mẹ sẽ sốc lắm đây.

Đúng đấy, ngày nào tớ cũng thấy bố bé lại thăm hết. Không nghĩ rằng… haizzz, cuộc sống thật tàn nhẫn mà. Sống chết không biết lúc nào.

Dừng lại nghe những câu đối thoại ngắn ngủi của hai y tá lước qua mình, Jaejoong chết sững. Họ không phải đang nói về Jaeyoon chứ? Họ không nói về Jaeyoon đúng không? Cậu cố gắng trấn tĩnh chính mình, không cho phép bản thân nghĩ lung tung, cậu cần phải về hỏi Yunho. Hắn chắc chắn sẽ không làm điều tàn nhẫn như thế, dù hắn đã có ý định ngay từ đầu nhưng hắn sẽ không bao giờ mỗi ngày đến thăm để rồi kể lại cho cậu nghe từng tí về Jaeyoon được. Cậu tin tưởng hắn, cậu sẽ tin tưởng hắn một lần nữa. Yunho không thể làm điều tàn nhẫn đó được.

Lý trí muốn quay về nhưng đôi chân lại theo bản năng mà đi theo chiếc băng ca đang được đưa vào nhà xác. Cậu phải xác nhận, phải xác nhận đó không phải là Jaeyoon để bản thân có thể yên tâm. Cậu nhất định phải xác nhận.

Bước vào phòng xác rộng lớn với tư cách là thân nhân của người bệnh, Jaejoong nhìn một lược những cái xác lạnh ngắt nằm yên trên băng ca, đôi mắt đỏ hoe cố mở thật to để nhìn kỹ xung quanh mình.

Jaeyoon ah… cầu mong con, đừng bỏ umma. Làm ơn đừng bỏ umma!

“OE”

Đi nhanh về phía phát ra tiếng kêu rất nhỏ, Jaejoong thật sự muốn khóc thét lên khi nhìn thấy số hiệu 037 tên cánh tay nhỏ bé của con mình. Đây là Jaeyoon của cậu, công chúa của cậu. Chúa ơi, họ đã làm gì với Jaeyoon thế này?

Vội vã bế Jaeyoon và ủ ấm bé bằng đôi tay run rẩy của mình, Jaejoong nhanh chóng đi ra phía cửa nhưng…

Cửa đã khép lại tự bao giờ?

BÊN NGOÀI CÓ AI KHÔNG? TRONG ĐÂY CÒN CÓ NGƯỜI! Ở ĐÂY CÒN CÓ NGƯỜI! CỨU CHÚNG TÔI VỚI! CÓ AI KHÔNG? CÓ AI KHÔNG? CỨU CHÚNG TÔI VỚI! CÓ AI KHÔNG? CÓ AI KHÔNG?

Bên ngoài, tấm bảng [Phòng đang được sữa chữa, cấm vào] được dán chặt vào cánh cửa.

END 53

Bạn đang xem bài viết Truyện: Gián Điệp O Cùng Kim Chủ A trên website Ieecvn.com. Hy vọng những thông tin mà chúng tôi đã chia sẻ là hữu ích với bạn. Nếu nội dung hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!