Xem Nhiều 1/2023 #️ Truyện Gay Hay Ông Bố Không Yêu Con Wap Truyện Gay Việt # Top 9 Trend | Ieecvn.com

Xem Nhiều 1/2023 # Truyện Gay Hay Ông Bố Không Yêu Con Wap Truyện Gay Việt # Top 9 Trend

Cập nhật thông tin chi tiết về Truyện Gay Hay Ông Bố Không Yêu Con Wap Truyện Gay Việt mới nhất trên website Ieecvn.com. Hy vọng nội dung bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu của bạn, chúng tôi sẽ thường xuyên cập nhật mới nội dung để bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất.

Truyện gay hay Ông Bố Không Yêu Con

Tác giả: Đang cập nhật

Ngày đầu tiên tháng đầu tiên năm đầu tiên

10:07 am

“Đàn ông vẫn có thể mang thai , song vì không có buồng trứng và tử cung nên không có khả năng thụ thai và phải mổ đẻ.”

Đó là điều tôi được biết khi đọc 1 tài liệu về sức khỏe sinh sản ở một trang web nào đó . Sau khi đọc được điều này, ‘vợ’ tôi đã quyết định sẽ xin trứng của chị cậu ấy, cấy tinh trùng của tôi để mang thai đứa-con-của-chúng-tôi.

Tôi đã sướng rơn người. Tôi hoàn toàn tán thành ý kiến của ‘vợ’ yêu. Vì trước đó tôi luôn nghĩ rằng đàn ông thì không thể nào mang thai được, nên chỉ nghĩ đến biện pháp khả quan nhất là xin một đứa con nuôi. Nhưng dẫu sao, là con-của-chính-mình thì vẫn tuyệt vời nhất, đúng không?

Còn bây giờ,… TÔI ĐANG PHÁT HOẢNG!

‘Vợ’ tôi lâm bồn! Cái đám trắng bóc từ đầu tới chân ấy đã mang vợ tôi vào phòng mổ cách đây…

TÔI KHÔNG THỂ TRẤN TĨNH ĐƯỢC! Cái … cái quái gì đang diễn ra thế này? Chuyện quái gì đang diễn ra trong đó?

Tại sao tôi không được phép vào với vợ tôi? Tôi là chồng của ‘vợ’ tôi, là bố của con tôi! Ai có quyền gì cấm tôi vào ?

Chuyện… chuyện gì đang xảy ra thế ? Ai đó làm ơn cho tôi biết… …

Tôi không hiểu được cảm xúc của những ông bố khi vợ mình sinh con trong phòng sinh là như thế nào, họ nghĩ gì, làm gì, ra sao… nhưng với tôi, hiện tại chuyện duy nhất có thể làm là liên tục đi đi lại lại , đứng ngồi không yên trong hành lang, mồ hôi túa ra , người thì run như cầy sấy. Những lúc này sao tôi lại có thể bất lực đến thế? Sao tôi lại không làm gì được chứ??? …

10:30 am

Tôi nghe có tiếng khóc ré lên trong đó. Đèn đỏ trước phòng phẫu thuật tắt. Có phải… có phải …?

– Anh là chồng của anh Phan Nhiên phải không ạ? Mời anh theo tôi vào.

YEAH!!! TÔI ĐÃ LÀ BỐ! TÔI ĐƯỢC LÀM BỐ RỒI! Tuyệt vời!

Sao chân tôi run thế này ? Trong này hình như hơi… tối. Hơi lạnh nữa …

Tôi bước chân vào 1 căn phòng sặc mùi khử trùng. Một đám người đứng lố nhố, mẹ vợ tôi, chị vợ tôi, cả đám người trắng toàn thây… Tất cả đều đang ngó tôi.

Ôh, vợ yêu đang nằm nghỉ. Vợ trông có vẻ mệt, mồ hôi bết cả tóc, cả áo. Tội quá!

“Oe… oe…. oe…..” Cái tiếng khóc đinh tai vẫn ko dứt. Mọi người trong phòng , kể cả vợ tôi , đổ dồn sự chú ý về tôi , tíu ta tíu tít . Còn tôi, tôi nhìn chằm chằm vào cái bọc trong tay mình . Tôi cứ tìm mãi , nhưng mặt con tôi đâu ? Không lẽ nó bị dị dạng ?

Àh khoan, có cái gì đang hé ra … Huh ? Cái đầu khỉ con ? SAO CON TÔI LẠI LÀ KHỈ CON?

Tôi tá hỏa! Con của tôi lại là con khỉ con này ưh? Lại còn hôi nữa? Trời ơi, tôi muốn quăng ngay cái đống này đi . Nhưng không được , đó là con tôi . Vợ tôi sẽ giết tôi mất .

Cuối cùng tôi đành đứng im như phỗng , ngượng ngùng , chật vật tìm cách dỗ con khỉ con hôi hám đó .

Rốt cuộc sau một hồi giãy giụa trong tay ông bố , con khỉ con cũng được đưa ra khỏi người tôi.

Khoan, họ trao nó cho vợ tôi . ‘Vợ’ có vẻ rất vui!

Chẳng lẽ từ giờ tôi phải chăm sóc cho cái con khỉ đó sao ??????? Tôi vẫn mong là mình đang nhầm lẫn thôi, nhưng khi nhìn thấy nụ cười sung sướng pha lẫn mệt mỏi trên khuôn mặt “vợ”, thì…

Hả, vậy đấy thật là con tôi àh? Con khỉ đấy là con tôi thật àh ? Không còn hi vọng nào cho sự nhầm lẫn ư ?

Các bạn tặng web 1 like để có phí duy trì trang web ạ

Yêu Truyện Tranh, Yêu Cuộc Sống

Bệnh viện Seoul

_chào ông!- vị bác sĩ trẻ cúi người chào một cách lịch sự- bản báo cáo DNA đã có kết

quả rồi ạ, ông và người này đích thực là cha con với nhau

Cầm bảng báo cáo trên tay, ông Kim như không tin vào mắt mình, nghi ngờ của ông là

đúng, Jaejoong chính là con của ông và Han Hyo Joo.

“Jaejoong nghe điện thoại, Jaejoong nghe điện thoại”

_alo?

_là bác đây, ba của Taehee đây- ông từ tốn nói

_ah! cháu chào bác ạ

_cháu có thể nói chuyện với bác một chúc không? bác có chuyện muốn nói với cháu

………

Café Miracle

Ông Kim nhìn ra cửa sổ, sau khi nhận được báo cáo DNA từ bệnh viện, ông rất vui

mừng và quyết định nói cho Jaejoong biết rằng ông là cha của cậu, mấy mươi năm

nay ông khao khát có một mụn con trai nhưng ông trời dường như chẳng chìu lòng

người, vợ ông- Han Hyo Joon đã 8 lần mang thai và 9 lần ấy ông đều đưa bà đến

bệnh viện để phá chúng đi. Ông muốn có con con trai chứ không phải một bầy con gái

như thế và lần mang thai thứ 10, Hyo Joon đã khóc hết nước mắt để xin ông giữ lại

đứa bé sau khi bác sĩ siêu âm và nói rằng nó cũng là con gái

Flash back

_Jaejung ah! em xin anh- Hyo Joo quỳ xuống ôm chân hắn mà khóc- xin anh cho em

giữ lại đứa con này, em đã 9 lần phá rồi anh ah! em đau lòng lắm, chúng là con của

chúng ta mà

_KHÔNG! TÔI MUỐN CÓ CON TRAI, TÔI KHÔNG CẦN ĐÁM CON GÁI VÂY QUANH

TÔI, CÁI TÔI CẦN LÀ 1 THẰNG CON TRAI CÔ HIỂU CHƯA?

_nhưng chúng là con của chúng ta, hổ dữ không ăn thịt con, em xin anh, em lạy anh,

đừng bỏ con chúng ta, là con gái cũng được mà, em sẽ giúp anh sinh thêm, sinh đến

khi nào chúng ta có con trai thì thôi, em không thể chịu nổi nữa rồi anh ah

_GIỮ LẠI? CÔ NHÌN ĐI, TÔI LÀ AI? TÔI LÀ GIÁM ĐỐC CỦA MỘT HÃNG GIÀY NỔI

TIẾNG NƠI NÀY MÀ KHÔNG CÓ NGƯỜI NỐI DÕI, NGƯỜI TA SẼ NHÌN TÔI BẰNG

CON MẮT NHƯ THẾ NÀO? PHÁ NÓ ĐI NẾU CÔ MUỐN Ở LẠI ĐÂY- hắn đã cô ra khỏi

người mình và quát vào mặt cô

_Jaejung ah! em lạy anh, em lạy anh Jaejung!

_CỐ MUỐN GIỮ NÓ CHỨ GÌ?- hắn nhệc mép- ĐƯỢC THÔI TÔI SẼ CHIỀU THEO CÔ

_cám ơn anh, cám ơn anh- cô vui mừng và đặt tay lên bụng mình- con gái ngoan,

_Nhưng với điều kiện- hắn nhìn cô- cô. Phải. đi. Khỏi. đây- hắn nhìn cô cay nghiệt

_anh…- Hyo Joo ngỡ ngàng

_ngày mai tôi đi Mĩ và nếu muốn đi theo thì hôm nay phải bỏ đứa bé đó, nếu không thì

cuốn gói ra khỏi đây và không được đem theo một xu nào của tôi

_Kim Jaejung! TÔI HẬN ANH! ANH LÀ ĐỒ ĐỘC ÁC! TÔI CĂM HẬN ANH

End flashback

_bác Kim! Cháu xin lỗi vì đã đến trễ- Jaejoong cười với ông vồi vội ngồi xuống- bác tìm

cháu có chuyện gì ạ?

_cháu ngồi đi- ông mỉm cười nhìn cậu- đây là…- ông hướng mắt nhìn người đang đứng

kế bên cậu

_ah! đây là Junsu, bạn cháu, cậu ấy đã đưa cháu tới đây đấy ạ

_chào bác, cháu là Kim Junsu- Junsu cười với ông

_chàu cháu, à….bác có chuyện riêng muốn nói với Jaejoong- ông nhìn Junsu

_à….vâng

Junsu gật đầu rồi cậu tìm một bàn khác để ngồi và gọi điện

_bác có chuyện muốn nói với cháu ạ?- Jaejoong nhìn ông

_à….., trước tiên, con hãy xem cái này- ông đẩy xấp hồ sơ về phía Jaejoong

_cái này….là gì thế ạ?

_xem đi và con sẽ rõ

10p sau

Không thể nào, không thể như thế được

_không thể được, không thể như thế được- Jaejoong lắc đầu nhìn ông- không thể nào

_là sự thật, Jaejoong ah! là sự thật, con là con của ba và Taehee là em của con

Jaejoong ah

_không thể nào- nước mắt bắt đầu rơi trên đôi mắt xinh đẹp

_ba xin lỗi, ba sẽ bù đắp cho con, Jaejoong ah- ông mỉm cười đặt tay lên tay Jaejoong

_không thể nào!- Jaejoong vội rút tay lại và nhìn thăng vào ông với đôi mắt căm phẩn-

ông dám nhận lại tôi ư? Ông đã đuổi me và muốn tôi chết, bây giờ ông lại trước mặt tôi

mà muốn tôi tha thứ ư? Những tờ giấy lộn này chẳng chứng minh được cái gì cả- cậu

quẳng chúng vào người ông

_Jaejoong! Ba biết nhất thời con không thê chấp nhận được nhưng đó là sự thật,

nhưng nó vẫn là sự thật Jaejoong ah, ba đã lấy mẫu máu của con đi xét nghiệm và họ

chứng thực chúng ta là cha con, ba là ba của con Jaejoong

_TRÁNH RA!- Jaejoong quát lên khi ông dợm đứng lên và đi về phía cậu

Junsu ở cách đó không xa, cậu nghe thấy tiếng hét của Jaejoong liền vội chạy lại

_Jaejoong! Hãy nghe ba, chúng ta là cha con, Taehee là em của con, hãy về với ba,

ba hứa sẽ bù đắp lại cho con mà- ông nắm tay Jaejoong

_TRÁNH XA TÔI RA! TÔI BẢO TRÁNH XA TÔI RA, JUNSU AH! CỨU TỚ VỚI

Junsu gạt tay ông ra và lườm ông

_ông làm cái quái gì vậy?

_Junsu, hãy đưa tớ đi khỏi đây, tớ không muốn thấy mặt ông ấy, tớ không muốn-

Jaejoong nắm tay Junsu

_ông nghe thấy rồi chứ, tránh xa cậu ấy ra- Junsu nhìn ông bằng đôi mắt “tôi sẽ bắn

chết ông nếu ông nắm tay cậu ấy một lần nữa”

_Jaejoong! Dù con có chối như thế nào thì ba cũng là ba của con, ba xin lỗi Jaejoong,

con hãy cho ba một cơ hội để lo cho con- ông nhìn cậu với đôi mắt đỏ hoe

_KHÔNG BAO GIỜ! TÔI NGUYỀN RỦA ÔNG! TÔI HẬN ÔNG!

Jaejoong hét to rồi chạy ra ngoài, Junsu lườm ông một phát rồi cũng chạy đi mất

Ông Kim ngồi phịt xuống ghế, đôi mắt ông trống rỗng

_quả báo! Kim Jaejung, mày bị quả báo rồi- ông cười chua chat

……..

_JAEJOONG! ĐỨNG LẠI, CẬU CHẠY ĐI ĐÂU ĐÓ

Junsu vừa hét tên cậu vừa đuổi theo, được một lúc Jaejoong dừng lại thở hì hụt

_tại sao? Tại sao chứ? TẠI SAO?????????/

_Jaejoong ah!- Junsu chạy đến và ôm lấy cậu

_sao lại tìm tôi? Sao lại bỏ tôi rồi tìm tôi? Sao lại đối xử với tôi như vậy chứ? Tại sao,

Junsu ah? tại sao vậy?- Jaejoong ôm cứng Junsu mà nói

_ổn rồi Jaejoong, dù bất cứ chuyện gì xảy ra cậu luôn có tớ, nói tớ nghe, đã xảy ra

chuyện gì vậy

“Jaejoong ah! nghe điện thoại, Jaejoong ah! nghe điện thoại”

Jaejoong nhìn vào màn hình và cái tên Taehee nhấp nháy in trong mắt cậu

_alo?- Jaejoong cố gắn nói bằng giọng bình tĩnh nhất

“Jaejoong! Là tớ đây, tối nay cậu rảnh không? ba có mua cho tớ chiếc xe mới, cậu qua

………..

Tại sao? Tại sao Taehee là con gái mà ông lại thương yêu chiều chuộng như thế, mua xe mới ah? ông giỏi thật đấy, đồ sở khanh, tôi sẽ nguyền rủa ông suốt đời

“Jaejoong ah! có nghe tớ nói không thế?”

_không, tôi không muốn đi- Jaejoong nói một cách lạnh lùng

“sao vậy? cậu bận ah, ba tớ nhắc cậu suốt, ông ấy thích cậu lắm đó”

_nhắc?- cậu cười khẩy- cô chuyển lời của tôi tới ông ấy, tôi hận ông, tôi hận ông, TÔI HẬN CẢ NHÀ CỦA ÔNG, KIM TAEHEE! TÔI HẬN CÔ!

Jaejoong cúp máy trước khi nghe Taehee nói thêm gì

“Jaejoong ah! nghe điện thoại, Jaejoong ah! nghe điện thoại”

“Jaejoong! Cậu làm sao thế? Sao lại hận tớ? sao lại ghét tớ?”

“cụp”

Jaejoong tắt máy khi Taehee định nói thêm điều gì đó

“Jaejoong ah! nghe điện thoại, Jaejoong ah! nghe điện thoại”

_TÔI GHÉT CÔ! TÔI GHÉT CÔ, ĐỪNG ĐIỆN CHO TÔI NỮA, TÔI HẬN CẢ NHÀ CÔ- Jaejoong gào lên

“Joonggie? Em sao vậy? là anh đây mà, Joonggie ah! em sao vậy?”

_ANH CŨNG ĐI LUÔN ĐI, ANH ĐỪNG GỌI ĐIỆN VỀ NỮA, TÔI GHÉT MẤY NGƯỜI, TÔI GHÉT MẤY NGƯỜI!!!!!!!!!!

Jaejoong thét lên, cậu ném điện thoại xuống con sông trước mặt

_TÔI HẬN TẤT CẢ AAAAAAAAAAA!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!

Truyện: Cô Giúp Việc, Tôi Yêu Cô!

Cả hai ôm nhau ngủ đến trưa mới dậy,cô cảm thấy bủng hơi đau quằng quại,hắn lo lắng hỏi có cần đi bệnh viện không? Cô nói không sao nên hắn đưa cô đi ăn! Vì cho giúp việc đi du lịch hết rồi,cô mới bị Xử bên dưới hơi đau,nên hắn dẫn cô ra ngoài!

Đến nhà hàng,hắn gọi món rồi hỏi cô có sao không? Nếu được ăn xong đi khám..Cô chỉ lắc đầu không sao,nhưng..Chu kì dạo này bị trễ,lúc cả đang..Lúc hắn vào cô cảm thấy đau hơn trước! Là sao thế nhỉ?

Phục vụ dọn món ra,thầb linh hắn gọi món cá,cô vừa nghe mùi cá đã muốn nôn,hỏi phục vụ toilet ở đâu rồi chạy đi!

Hắn đơ đơ ở đó,lo lắng cho cô đang định chạy theo thì bị bà quản lí nhà hàng kéo lại.

Bà làm gì vậy?Hắn cau mày hỏi,đang lo chết được cho cô!

Vợ cậu hình như đã có em bé rồi đấy Bà quản lí nói,dù gì cũng đã kết hôn,có hai con nhìn cô nên cũng biềt rõ mà!

Em bé? Thật sao?Hắn không tin vào những gì mình vừa nghe,hắn sắp làm cha sao? Hắn làm cha,làm cha rồi!

Đợi cô ấy ra đi sẽ rõ Xong,vừa dứt lời cô mệt mỏi bước ra.

Quản lí đi đến,đỡ cô nhẹ nhàng hỏi

Chu kì cô trễ phải không?

Sao sao bà biết?Cô ngớ người,đúng là trễ thật!

Cô sắp làm mẹ rồi đấy,nên đi khám xem đứa bé bao nhiêu tuần tuổi rồi!Bà dìu cô đến hắn nói

Hắn đỡ cô,vội vui mừng cảm ơn bà quản lí rồi phóng ga đưa cô đến bệnh viện,chưa cho cô ăn gì cả! Hắn làm cha kiểu gì vậy?

Bệnh viện-Khoa phụ sản

Chúc mừng cô,cô đã mang thai,cái thai đã được 2tuần tuổi rồi! Nhưng cả hai nên…quan hệ lại,vì sẽ ảnh hưởng đến thai nhi Bác sĩ nói.

Cô không tin những gì vừa nghe,cô có lầm không? Mang thai,mang thai sao? Cô làm mẹ rồi,làm mẹ rồi!

Hắn không kìm được vui mừng,ẫm cô quay vòng vòng,hắn làm cha! Làm cha thật rồi!

Bác sĩ thấy hắn quay cô vòng vòng vội ngăn lại

Vợ cậu đang mang thai!

Hắn nghe xong mới nhận ra,vội bỏ cô xuống! Hắn vui mừng quá mà! Kiềm chế kiềm chế!

Khám thai xong hắn hỏi cô cần ăn gì,vì cô nghe mùi tanh là ói…Hình như gọi là Ốm Nghén thì phải,hắn là đàn ông,làm sao biết vụ này chứ? Đợi quản gia về rồi tính sau!

Cô ăn gì hắn mua đến tối cô mệt mỏi nằm trên giừơng ngủ,vì mang thai làm cô buồn ngủ quá đi!

Hắn leo lên ôm cô ngủ,dĩ nhiên không dám..Vì sợ cô và con hắn có chuyện không hay xảy ra!

1 tuần sau hai ta kết hôn!Hắn hôn lên tõc cô nói

Cô đang mệt mỏi,nghe hắn nói vội quay lại

1 tuần sau? Có nhanh quá không?

Không nhanh,vì anh muốn kết hôn trước khi sinh con mình raHắn nói

Được chứ? Em nghĩ…Nên..đừng kết hônCô vùi đầu vào hắn nói,cô sợ không xứng với hắn! Sợ lắm!

Uyên Y,tin anh! Chúng ta sẽ kết hôn,sẽ hạnh phúc ên nhau,được không?

Ừm…em tin anh! kiến Long!

~1tuần sau~

Như hắn nói,hôm nay là ngày cô kết hôn với hắn

Tuy cô không biết sao hắn lại chuẩn bị nhanh như vậy,nhưng cô cảm thấy rất vui….

Ở trong phòng trang điểm,cô nhìn mình trong gương,cô làm cô dâu của hắn! Cô vui lắm!

Cạch..! Nghe tiếng mở cửa là hắn,nhưng khi quay lại lại thì…người lạ!

Cô đang định hỏi người đó là ai? Nhưng đâu ngờ người đó đi đến,chụp thuốc mê cô,cô cố giãy dụa,nhưng không thành!…Cô ngất đi!

Hắn ở ngoài chào khách,bỗng thư kí đđi đến hốt hoảng

Tổng tài,tổng tài phu nhân bị người ta bắt cóc rồi!

Còn

~Miễu~

Đọc Truyện Vì Lời Yêu Đó, Anh Chỉ Trao Cho Mình Em

Chương trước Chương tiếp

Phiên ngoại 6: Mang thai tuy khổ nhưng được cưng chiều.

Sang tháng thứ 5, bụng cậu bắt đầu to hơn, đi đứng cũng bắt đầu khó khăn. – Anh nghĩ tên Vương Lam Phong hay hơn – Anh nói. – Không được, em thấy Vương Thần Hy nghe hay hơn. – Lam Phong…. – Thần Hy… – Lam Phong….. – Thần Hy….. Bla…. Bla…. Blô…. Blô…. Cậu ngồi trên sofa gặm xoài, nhíu mày nhìn ông xã và bạn thân của mình cãi nhau. – Lam Phong!! – Thần Hy!! – IM HẾT COI!! – Cậu quát làm cả hai im bặt. – Bà xã bình tỉnh – Anh bay lên sofa ngồi xoa bụng cậu. – Tôi đặt tên rồi, con trai là Vương Tuấn Kiệt, con gái là Vương Tuyết Nhi. – Không được. – Không hay. – Hai người có ý kiến? – Cậu lườm cả hai. – Vương Tuấn Kiệt là một cái tên hay – Anh lập tức gật đầu. – Đúng vậy. – Tốt. – Cậu gật đầu và tiếp tục gặm trái xoài thứ 11. Khi ăn hết trái xoài, cậu định lấy thêm thì nhận ra đã hết, Lâm quản gia đang ngồi gọt. – Để tôi, ông đi nghỉ đi. – Vâng thưa Thiếu gia. – Để em Tiểu Khải – Cậu vươn đến định lấy trái xoài trên tay anh. – Em đang mang thai, để anh. – Nhưng mà…. – Hai người tưởng chỉ có mình mới có con à, tớ cũng có – Chí Hoành xoa bụng đang nhô lên của mình. Chí Hoành có thai sau cậu 2 tháng. Nhớ lúc biết Chí Hoành có thai, Thiên Tỉ gần như phát điên, Thiên Tỉ còn lấy giấy xét nghiệm của Chí Hoành phôtô gần 1000 bản, Thiên Tỉ còn phát cho tất cả mọi người quen biết, cho anh, cậu, Thiên Thanh, tất cả mọi người trong công ty ,còn gửi qua Mĩ về nhà và gia đình anh, còn mang đến trước mộ cha mẹ cậu để khoe nữa. – Ông xã, gọt xoài cho em – Cậu nũng nịu. – Được thôi, anh gọt đây. – Hai người…. – Chí Hoành tức muốn sôi máu. – Ông xã, họ đuổi em – Chí Hoành nũng nịu khi thấy Thiên Tỉ bước vào. Cậu và anh thực sự rất buồn nôn. – Hai người về đi – Anh nói. – Rồi rồi, không phải đuổi. Sau khi Thiên Tỉ và Chí Hoành trở về, anh bắt đầu ngồi gọt xoài cho cậu ăn. Cậu cố nín cười khi nhìn anh gọt xoài, anh gọt một hồi giờ trái xoài chỉ còn cái hột. Cậu đen mặt nhìn cái hột xoài trên tay anh. – Tiểu Khải, để em gọt. – Không được – Anh không đồng ý mà cầm xoài gọt tiếp. Cậu nhìn anh gọt hoài mà không được gì nên cậu đành gặm hột xoài đại. ….……………………………………… Nữa đêm cậu tỉnh dậy thì không thấy anh đâu, cậu nghĩ rằng anh chán mình nên đi ngoại tình nên mở cửa đi xuống bếp, cậu nghĩ anh sẽ nói chuyện điện thoại với nhân tình. Nhưng cậu đã lầm, anh hiện tại đang ngồi trong bếp để tập gọt xoài. Cậu nhìn xung quanh thấy một đống vỏ xoài và hột xoài, trên bàn còn một rổ xoài. Anh ngồi trên bàn chăm chú gọt xoài, không hề nhận ra là có sự xuất hiện của cậu. – Á! – Anh vô tình cắt trúng tay. – Tiểu Khải, anh sao vậy? – Nguyên Nhi, sao em không ngủ? – Em không ngủ được. – Ngốc, ngủ đi. – Anh….. – Cậu sửng sờ khi nhìn thấy bàn tay anh, 10 ngón tay mà hết 9,5 ngón đã quấn băng keo cá nhân – Anh có đau không? – Cậu cầm lấy tay anh. – Không đau mà, em mau đi ngủ đi. – Khi anh ngủ, em mới ngủ. – Anh phải tập gọt xoài cho em. – Không cần, em không cần anh phải tập, em chỉ cần anh thôi. Nếu anh bị thương nữa, em rất đau lòng. – Nguyên Nhi…. – Tiểu Khải, anh là quan trọng nhất… – Cậu đưa ngón tay anh cắt trúng lên miệng. – Đi ngủ nào! – Anh bế cậu lên. ………………………………………… Từ ngày cậu có thai, anh sủng cậu hơn gấp nhiều lần, đến nỗi ngay cả đến công ty anh cũng không đi. Anh mang văn kiện về nhà xử lý và dành nhiều thời gian cho cậu hơn. Anh còn không cho cậu làm gì hết, chỉ ăn và ngủ thôi, ngay cả nhặt một tờ giấy anh còn không cho nữa. – Bảo bối à, há miệng ra nào. Cậu nằm ườn ra sofa để anh chăm sóc, anh đặt đùi cậu lên chân mình và bóc quýt cho cậu ăn. Cậu nhai nuốt miếng quýt xong anh liền đút cậu miếng thứ 2, lâu lâu còn sờ đùi cậu. Thiên Tỉ mang văn kiện đến , thấy cảnh này thì hết sức khinh thường. – Tiểu Khải à, cậu đừng tưởng chỉ có mình cậu là có tiểu bảo bối. Anh không quan tâm đến Thiên Tỉ mà cứ ngồi đút quýt cho cậu. – Thiên Tỉ, chuyện gì vậy? – Cậu cố ngồi dậy. – Anh mang văn kiện cho cậu ta – Thiên Tỉ trong lòng cảm ơn cậu vì đã không để mình làm bóng đèn. – Cảm ơn anh. Nhị Hoành sao rồi? – Cậu chống hông bước xuống ghế. – Tiểu Hoành vẫn khỏe, em ấy rất nhớ em. – Vài bữa em sẽ qua thăm cậu ấy – Cậu vừa nhận lấy văn kiện từ tay Thiên Tỉ thì ngay lập tức bị anh cầm lấy. – Nặng lắm, để anh – Anh quay sang nhìn Thiên Tỉ – Còn gì nữa không? – Hết rồi – Thiên Tỉ lắc đầu. – Cậu….. – Thiên Tỉ tức sôi gan. – Tiểu Khải, anh …. ……………………………………… Thiên Tỉ vừa bước vào xe thì lập tức lấy điện thoại ra. – Bà xã, anh cô đơn quá. – “Ông xã, anh sao vậy?” – Tên Vương Đao kia không thèm để ý đến anh mà toàn chăm lo cho Vương Nguyên. Nhưng may là Vương Nguyên còn quan tâm anh. – “……” – Bà xã? – “Ông xã, anh quên anh Khải có biệt danh là Vương Thê Nô rồi à? Trong mắt anh ấy chỉ có mình Nhị Nguyên thôi”. – “Này, anh là cha vậy em là mẹ à…TÚT….” ………………………………………… Hôm nay anh bước lên công ty với khuôn mặt như đưa đám. Nhớ cách đây 15 phút, cậu ném anh ra đường và nói một câu là nếu anh không lên công ty thì cậu sẽ li hôn với anh. Anh ngồi trong phòng làm việc mà cứ hồi hộp. Theo như anh tính toán, thì trong tuần này hoặc tuần sau cậu sẽ sinh. Anh vừa xử lí được 3 văn kiện thì Lâm quản gia gọi điện cho anh. – Thiếu gia, phu nhân sắp sinh rồi…!!! Anh lập tức cúp điện thoại và phóng như bay ra khỏi phòng. Thiên Tỉ.vừa mới đặt tay vào tay nắm thì anh tông cửa chạy làm Thiên Tỉ nằm bẹp xuống đất. – Tiểu Khải, chuyện gì vậy?? – Nguyên Nhi sắp sinh!!! – Anh chạy thật nhanh ra thang máy và xuống nhà xe. ……………………………………… Hơn 3 tiếng sau. – Chúc mừng mọi người, là con trai – Anh gạt mọi người qua một bên để ôm Tiểu bảo bảo của mình. – Đáng yêu ghê! – Tương lai sẽ dễ thương giống Mèo con lắm đây. – Có khi soái như Tiểu Khải lắm chứ. Bla…. Bla…. – Vợ tôi sao rồi? – Cậu ấy vẫn khỏe và đang ngủ. …………………………………………… – Ưm…. – Cậu mở mắt dậy thì thấy anh đang đứng cạnh giường. – Nguyên Nhi cẫn thận. Uống nước đi. – Con em..? – Là con trai, mọi người đang bế. – Vậy hay quá. – Ừ, em nghĩ ngơi đi – Anh vuốt mặt cậu. Hết phiên ngoại 6. Mong nhận cmt và vote. Làm ơn đừng mang đi đâu hết. Xin cảm ơn.

Chương trước

Bạn đang xem bài viết Truyện Gay Hay Ông Bố Không Yêu Con Wap Truyện Gay Việt trên website Ieecvn.com. Hy vọng những thông tin mà chúng tôi đã chia sẻ là hữu ích với bạn. Nếu nội dung hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!