Xem Nhiều 12/2022 #️ Nhật Kí Mang Thai Song Sinh / 2023 # Top 21 Trend | Ieecvn.com

Xem Nhiều 12/2022 # Nhật Kí Mang Thai Song Sinh / 2023 # Top 21 Trend

Cập nhật thông tin chi tiết về Nhật Kí Mang Thai Song Sinh / 2023 mới nhất trên website Ieecvn.com. Hy vọng nội dung bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu của bạn, chúng tôi sẽ thường xuyên cập nhật mới nội dung để bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất.

Chúc các Mẹ và các nghé luôn mạnh khỏe nha.Thương mến Mẹ Bi!.:Rose:

Đã lâu rồi mình quên mất trang Nhật kí của con và gia đình….hiện tại trong mình đang rất yếu đuối,mình cảm thấy cuộc sống rất chán nản và mình rất dễ khóc.Mình chẳng biết sao nữa?không biết quyết định làm Mẹ lần hai này đối với mình có đúng không hay chỉ là một sai lầm…?

Có lẽ anh đã quen rồi với cuộc sống như vậy?em cần một người Chồng một người Cha thật sự hiểu em và các con,anh àh.Một kí ức có quá nhiều nỗi buồn mà trong em lưu giữ,em cần có sự quan tâm của anh nhiều hơn chứ không phải bằng một sự quan tâm như thế mà anh dành cho chúng tôi thật chán khi bản thân cứ im lặng chẳng biết nên xử sự như thế nào với anh?.Anh có hiểu tâm trạng của người Mẹ khi đang mang trong mình những sinh linh bé bỏng không?,có bao giờ anh thật sự hiểu không?em đã rất chật vật và khó chịu lẫn đau khổ với những lúc như thế anh đã nói ra những lời như thế với em.Đã gần 4 năm chung sống với nhau,em thấy mình thật ngu xuẩn,thật ngốc khi đã và đang cố gắng từng ngày,từng tháng hiểu Chồng mình.Bởi vì bản thân em không sao hiểu rõ được anh?càng cố em càng mệt mỏi và càng hi vọng,ước ao về anh thì lại càng nhiều lần nước mắt em lặng lẽ rơi trong sự ghẻ lạnh của chính mình khi đã hiểu ra mọi chuyện?.

Anh,anh có thật sự yêu em không?.Em biết anh không bao giờ bỏ bê Mẹ con em ngược lại anh rất biết chăm lo cho gia đình nhỏ của mình,anh rất đỗi yêu thương Vợ,con.Nhưng chắc có lẽ sự đòi hỏi của em quá nhỏ,dễ làm nhưng ít khi em nhận thấy anh làm vì mong ước của chúng tôi là thế mà,rất đỗi là ngưới đàn ông điểm mười trong mắt bao người con gái khác mong muốn có được nhưng với em anh cũng thế nhưng chỉ có người sống trong chăn mới biết chăn có rận anh àh.Anh cũng là người đàn ông 100 điểm trong em và các con.Nhưng có lẽ do bản thân em quá nhạy cảm nên nhiều lần em cảm thấy anh như vô tình bỏ rơi những cảm xúc,suy nghĩ của Vợ..lắm lúc anh lại như rất vô tâm,mặc em và con miễn anh có thể là người chăm lao động,mưu tính,cố gắng làm ra tiền chăm lo cho hai Mẹ con em là được.

Người ta vẫn hay thường bảo khi mang thai tâm trạng phải vui thì sau này sinh con ra đứa trẻ nó mới vui vẻ,hoạt bát.Mẹ biết vậy mà sao khó quá. Mẹ không thể kiểm soát được cảm xúc của mình, trong lòng mẹ trĩu nặng quá nhiều nỗi ưu tư.Tình cảm gia đình mình quá ư lạnh nhạt.

Hôm nào cũng vậy, cơm nước xong, mẹ lại một mình với cái tivi lạnh lùng và đơn lẻ với con,không thì co ro một mình chơi với con,thui thủi nằm một mình trong phòng mệt mỏi,còn Ba con thì khi nào xong tất cả công việc quan trọng với cái máy tính thì mới lại tìm đến Mẹ con mình,không thì Mẹ lại dọn cơm nước cho cả nhà xong Ba lại tiếp tục với những việc làm quan trọng của Ba mà Mẹ hiểu Ba chẳng có công việc nào quan trọng trong lúc này cả….Đêm đến mẹ không ngủ được, nếu ngủ thì rất nhiều mộng mị. Mỗi sáng thức dậy là lại một lần mẹ suy nghĩ nhiều hơn, buồn hơn và thật sự không biết phải chia sẻ cùng ai. Mỗi khi như thế mẹ lại nhìn xuống bụng, nơi có em của con, mẹ chợt cảm thấy thương các con nhiều lắm.

Chắc có lẽ Ba sẽ không bao giờ hiểu được những điều giản đơn,bé nhỏ trong gia đình mình mà bao người đàn ông khác cầu mong có được? chắc Ba gấu sẽ không giờ hiểu được những suy nghĩ của Mẹ và có lẽ Mẹ cũng không cần nói gì với Ba con cả.Cứ coi như đó là hạnh phúc mà ba mang lại cho mẹ con mình. Viết những dòng này, mẹ nghẹn ngào muốn khóc.

Đọc Nhật Kí Mang Thai (Phần 7) / 2023

MM: Phần cuối mọi người a~~~ Tại một ngôi nhà lớn đều xây bằng gỗ, bên ngoài là một vườn hoa đủ màu sắc thỉnh thoảng đung đưa nhè nhẹ vì gió. Một người đàn ông từ phi thuyền bay vô cùng khác biệt với cảnh vật bước xuống và bước đến ngôi nhà gỗ kia “Diệp, anh về rồi sao” Minh đang trong bếp thì nghe tiếng gõ cửa, không ngờ mở ra là một bó hồng lớn đỏ rực cùng khuôn mặt tươi cười của Tử Diệp “Minh, sinh nhật vui vẻ” Tử Diệp cao hơn hẳn Minh một cái đầu, cơ thể đều lớn hơn một vòng so với thân hình mảnh mai của Minh Thì ra ngôi nhà này là nhà của Tử Diệp cùng Minh. Và hôm nay là 1 dịp đặc biệt…sinh nhật lần thứ hai mươi của Minh “Cạch..cạch…cạch” Minh vẫn còn đang chăm chú cắt đồ ăn trên thớt thì phía sau đã rơi vào vòng tay ấm áp. Cậu chưa kịp nói điều gì thì khoang miệng đã tràn ngập dã tính của Tử Diệp “Ưm…ưm…a~~~ Diệp..hộc..hộc…” Minh thoát khỏi nụ hôn sâu của Tử Diệp lại cười cười, cọ cọ mũi của hắn một chút. Thật là không biết tiết chế, tối qua làm lâu như vậy mà…Minh không khỏi nhớ lại mình bị làm không biết bao nhiêu là tư thế, không khỏi đỏ mặt “Minh, em đang làm súp sao” Tử Diệp mặt lại trở nên đúng đắn nhưng lại cố tình dựa vào cổ cậu nói chuyện “Ân, là súp rau củ. Cha bảo sẽ ngon lắm, chút sẽ cho anh thử nha” Minh cười nói với khuôn mặt hạnh phúc, lão công phúc hắc nhà cậu là hóa thành đứa bé lớn thích làm nũng rồi “Minh, hôm nay là sinh nhật em mà. Em lên tắm đi, để anh cắt cho” Tử Diệp bỗng nói thì Minh cũng nhớ ra đúng là mình vẫn chưa tắm thật…nãy giờ quá bận rộn rồi “Vậy Tử Diệp, anh cắt nhỏ rau củ giùm em nha. Em đi tắm sẽ xuống ngay” Minh đỡ cái bụng đi về phía nhà tắm 5 phút, 10 phút, 15 phút trôi qua bên trong nhà tắm từ có tiếng nước chảy giờ hoàn toàn yên ắng. Tử Diệp đứng trong bếp nhìn đồng hồ rồi mim cười, hướng vào nhà tắm mà Minh vừa vào. Đúng như dự đoán, Minh đã hoàn toàn ngủ say trong bồn tắm đầy thuốc mê

“Ào.ào…” Tử Diệp bế Minh lên, lau khô người cho cậu liền tắt đèn dưới nhà mà đi xuống tầng hầm “Ưm” Minh được đặt xuống một chiếc giường thoải mái liền nằm thoải mái mà không biết rằng có một sắc lang đang liếm môi nhìn miếng thịt trắng trẻo trước mặt “Minh, em đúng là mê người mà” Tử Diệp hôn hôn Minh lại hôn xuống bụng cậu sau đó bắt đầu ngặm nhấm hai bên đùi của Minh “Ô..hô..ô..hô…ô..” Minh hai mắt nhắm tịt nhưng vẫn rên rỉ không ngừng vì kích thích bên dưới. Rất nhanh dương vật của cậu đã dựng thẳng đứng“Đây là thuốc kích thích an toàn cho dựng phu, con thích thì dì cho cả thùng này” Hủ Y cười nói, rất vui vẻ đưa cho Tử Diệp một thùng kim loại lớn, chưa hơn 100 liều Tử Diệp vô cùng thuần thuật sử dụng ống tiêm, rút ra được ống đầu tiên mà không làm rơi giọt nào “Ưm” Kim tiêm rất nhỏ nên đâm vào da thịt hoàn toàn không thấy đau. Tử Diệp cho 1 liều hậu huyệt của Minh, sau đó là dương vật, hai đầu nhũ cùng hoa huyệt “Ách..ách…ách…” Minh đang ngủ ngon bỗng nhiên cả người ngọ nguậy, lăn qua lăn lại trên giường. Mồ hôi tuôn ra đầm đìa, hai đầu nhũ phồng to như phụ nữ còn rỉ sữa, đặc biệt hai lỗ huyệt đều đỏ ửng lên vô cùng đẹp “PHỤT…PHỤT…PHỤT..” “Á..Hảo nóng….hộc..hộc…nóng quá…hộc..hộc…” Minh hai tay đảo loạn trên người sau đó là xoa nắn hai bầu vú bị sưng căng của mình “A…a…a…”Minh rên rĩ “Á…á…”Minh còn đang mò mẫm tiểu đệ thì nó đã bị một bàn tay khác nắm lấy, tiểu đệ bắn tới cạn kiệt năng lượng nhưng vẫn như cũ cứng rắn. Vừa vào tay người kia nó liền vui vẻ bắn nước tiểu ra ngoài “hộc..hộc…Diệp…Diệp” Minh ánh mắt mông lung, không hiểu chuyện gì đang xảy ra với mình nhưng cơ thể đang khát cầu dữ dội như vậy thì phải gọi Tử Diệp

“Á…lão công là tuyệt vời nhất” Bên ngoài bị đập vào tới đỏ lên cùng sưng tấy, mấy cú thúc mạnh cũng đấy mấy loại rau qua trong hậu huyệt cũng mềm ngoặt trộn lẫn vào nhau “Tuyệt quá…Minh…” Tử Diệp như ngựa thoát cương mà thút vào thút vào “Ô..lão công dũng mãnh….đâm rách tử cung của em rồi…”Minh có cảm giác dương vật của Diệp hoàn toàn ở bên cạnh bé bi bọn họ, cọ xát..cọ xát “Đại dâm đãng, còn dám mở miệng” Tử Diệp di chuyển phần hông nhanh hơn muốn đưa dương vật vào sâu hơn nữa “Ô..ô…chết mất…vỡ mất…” Minh cong người nói lớn “Chát..chát…đại dâm đãng còn không biết kêu lão công tiến vào” Tử Diệp biết tỏng điểm G của Minh thừa diệp rút ra tiểu đệ ướt đẫm dâm dịch vừa đánh vào mông cậu “Ô..ô…Lão công mau đâm đâm em đi a~~~ hảo ngứa” Bên trong hậu huyệt đã được lấp đầy còn có tác dụng nhiệt không mấy ngứa nữa nhưng âm đạo thì khác, hảo ngứa như ngàn con kiến bên trong vậy… “Á..Á…Á…” Một cú thút từ bên ngoài đâm thẳng vào âm đạo của Minh làm thét lớn, dương vật đang xụi lơ bỗng căng cứng phóng xuất ra tinh dịch, dính đầy cái bụng nhô cao của cậu “Sao nào…Minh em đã đủ thoải mái chưa” Tử Diệp ghé vài tai Minh thì thầm, còn vươn lưỡi liếm mấy giọt mồ hôi trên người cậu “Ân…hộc..hộc…thoải mái lão công” Thuốc rất nhanh hết tác dụng sau khi phóng xuất 5,6 lần. Minh lại phục hồi lại tinh thần nhìn mê đắm Tử Diệp. Cậu hai tay vòng sang cổ Tử Diệp, giọng nói vừa trải qua cao trào vẫn còn mang chút tình dục vang lên “Á…Á…” Tử Diệp dương vật đột biến to thêm 1 vòng, hắn liền để Minh ngồi trên đùi mình. Bản thân liếm dọc sống lưng của cậu, sau lại nhấc cậu lên và kéo xuống…dương vật to lớn hoàn toàn bị đẩy vào bên trong, Minh rên la tới thở cũng không dám “Bạch..bạch..bạch” Hơn ba mươi phút trôi qua mãnh liệt lần nữa, tia thanh tỉnh cuối cùng của Minh cũng biến mất hoàn toàn, cả người cậu xụi lơ mặc cho Tử Diệp nâng cơ thể lên xuống. Âm đạo của cậu không tràn ra không biết bao nhiêu là tinh dịch “Bịch…” Tử Diệp thỏa mãn xong dục tính của mình liền nhẹ nhàng đặt Minh xuống giường trở lại. Hắn nhìn thân hình trắng trẻo của Minh ngập tràn kí hiệu yêu thương của hắn liền hài lòng. “Ưm..ưm…” Hai chân của Minh vẫn chưa thể khép lại bình thường, âm đạo bị ra vào tới đỏ ửng mà hậu huyệt căng cứng không có lực cản mà ào ào ra ngoài…Mùi hương trái cây hoàn lẫn mùi dục vọng tràn ngập khắp căn hầm….

Ngoại Truyện 1 : Nhật Kí Baby / 2023

Phiên ngoại 1: Nhật kí baby

Phần 1: Con trai chúng ta – Họ anh hay họ em?

Chuyện là, gần đây có một công nghệ mới được công bố bởi nhà bác học D.T.X tại học viện HY, trực thuộc L.A của Mỹ. Nó chẳng phải một loại vaxin mới mẻ chữa ung thư hay là một loại thuốc chữa HIV, căn bệnh của thế kỉ. Nhưng nó đặc biệt được một bộ phận lớn nam giới quan tâm đến và làm rung chuyển toàn bộ những con người thuộc giới tính thứ ba.

Công nghệ lai ghép tinh trùng!

Ồ ồ, đó là phát minh thế kỉ, đang rất có khả năng trở thành ứng cử viên sáng giá cho giải Noben năm nay. Nó rất hữu dụng đối với trường hợp các cặp XY muốn có con cái nối dõi mang gen của cả hai người.

Theo như nghiên cứu của vị bác học trên, bà ta tiến hành cấy ghép giữa hai cá thể tinh trùng lại làm một, hoà trộn hai bộ gen và cho ra đời một nhóc F2 có sự tổ hợp của cả hai cá thể ban đầu. Sau đó, đem nó cho thụ tinh tạo hợp tử với trứng như bình thường và đưa vào cơ thể mẹ nhờ “mang thai hộ”. Điều quan trọng của toàn bộ quá trình tưởng chừng rất đơn giản này đó là: Phải thực hiện liên tục!

Tinh trùng khá yếu và nó cần nhanh chóng được tổ hợp với trứng, vì vậy, quá trình đó sẽ ngay lập tức được thực hiện sau phần cấy ghép, đảm bảo hiệu suất thụ tinh thành công là 98%. Vị chi toàn bộ thời gian của một lần là năm ngày liền, bác sĩ thực hiện phải không ăn không uống không cả đi vệ sinh, chỉ có thể ở lì trong phòng và làm việc. Chuyện này, xét thấy chẳng ai chịu đựng nổi.

Để cứu vãn đề tài hấp dẫn, người đứng đầu Viện Hàn Lâm Khoa Học Anh, giáo sư John.A cũng có vài đề xuất để cải thiện nó như:”Tổ chức cho nhiều người cùng thực hiện.” nhưng kết cục vẫn là thất bại.

Nghĩ đến đó thôi, đủ biết công trình này mang tính thực nghiệm không cao.

Dù sao, cũng khen ngợi cho nhà khoa học đã dám công bố nó, thổi một luồng gió mới dù nhỏ nhoi, mang đến niềm tin cho các cặp nam thanh nam tú trên toàn thế giới.

D.T.X sau khi công bố đã phát ngôn trong chương trình News của đài truyền hình Mỹ rằng: “Tôi biết nghiên cứu của tôi rất rất khó áp dụng vào thực tế vì mức độ khó khăn của nó. Thậm chí ngay cả những người cộng sự cùng tôi thực hiện dự án cũng chỉ dừng ở mức lai ghép được tinh trùng kép. Ba mươi năm tâm huyết, tôi không thể để nó chỉ tồn tại trên giấy. Với quyết tâm của mình, tôi quyết định : Sẽ thực hiện điều này cho chỉ duy nhất một cặp đôi.”

Lời phát ngôn bay theo gió mà thực ra là sóng truyền hình, tới tận Hàn Quốc.

Giữa hàng loạt những cặp đôi đang ồ ạt chuẩn bị hứng lấy cơ hội duy nhất đó, có hai con người chúng ta đã theo dõi họ từ đầu tới giờ. Nhận mã số phỏng vấn của cả hai, cậu lườm anh một cái sắc hơn dao cạo.

– Chỉ tại anh ăn uống không cẩn thận mới dẫn tới bị muộn chuyến bay. 210696, đến bao giờ mới tới lượt chúng ta chứ???

– Thì tại em cho anh ăn uống bậy bạ đó chứ! Mà anh vào toaliet có năm phút thôi a~

Anh cười nhăn nhở và ôm cậu vào lòng dỗ dành, kéo kéo hai má nhờ ăn uống điều độ mà tròn ra nhiều nhiều. Từ ngày chính thức với tất cả thế giới, anh với cậu cũng nhanh chóng lui về hậu trường. Sự sóng gió họ gây ra cho showbiz lúc đó, giờ nhắc lại vẫn còn là cả một cuộc chấn động.

“GD và TOP công bố kết hôn!”

“Big Bang tan rã vì mối quan hệ bất chính giữa GD và TOP.”

N bài báo bị vứt ngoài tai. Đã nhiều khốn khổ mới được bên nhau, chẳng lẽ chỉ vì mấy cái tít giật để câu khách mà hoang mang lo lắng?

Cuộc sống cứ thế trôi qua, rồi từ từ mọi người bắt đầu chấp nhận. Cũng như cách dân Hàn vẫn lắng nghe những bài hát do anh và cậu viết.

Âm nhạc và tình yêu không có lỗi.

Âm nhạc và tình yêu xoa dịu mọi thứ.

Khóc vẫn khóc, giận vẫn giận, nghe vẫn nghe… Phản ứng âu cũng là lẽ tự nhiên.

Anh không trách những người đã quay lưng với họ, ngược lại, vui vẻ vì Ji Yong cuối cùng cũng có những nhịp sống bình yên nhất bên cạnh anh. Cậu ngày ngày thức dậy sớm chạy bộ cùng anh, nấu cơm và sáng tác mỗi khi rảnh rỗi, riết rồi hạnh phúc ngày một chắc chắn. Thiếu sót duy nhất là anh và cậu không có một nhóc con nối tiếp.

Anh không sao, cậu cũng không sao cả.

Vì thế mà thành có sao.

Miên man nghĩ, rốt cuộc anh bị tiếng ồn ào làm cho sực tỉnh.

Chiếc BMW màu đỏ mận sang trọng dừng lại trước cửa viện, một phụ nữ tuổi đến sáu mươi bước ra ngoài, gương mặt phúc hậu mỉm cười với tất cả mọi người đang đợi mình.

Chợt, khoé môi đã mang nét thời gian giật giật, đôi mắt xanh lơ vụt sáng lên.

Chằm chằm.

Mọi người giãn ra để nhường đường cho nhà bác học, tiếc là bà ta không có ý vào trong, chỉ một hai đi vòng tròn quanh anh và cậu.

Hai mắt nheo nheo rồi bật ra hàng tá trái tim đỏ hồng trắng xanh. – Ji Yongie! Tiểu mỹ thụ, cực phẩm của lòng ta!!!!!!!!

Cậu giật bắn mình tóm chặt lấy tay anh, Seung Hyun ngay lập tức đứng chắn cho cậu trước bà già đang gần như không kiềm chế nổi mình kia.

– Này, bà kia, không được làm càn!

– A~ Seung Hyunie! Tiểu công, tiểu công dễ thương của Ji Yongie đây mà~ Aizza, không cần phải thế, lại đây, chúng ta vào phòng từ từ nói chuyện.

Vừa dứt lời kéo thẳng cả hai vào trong.

Một đám thanh niên lực lưỡng bên ngoài ngơ ngác nhìn theo.

Vài phút sau, thông báo được người của viện truyền ra:

– Đã chọn được cặp đôi may mắn! Mọi người xin vui lòng ra về. Giải tánnnnnnnnnnnnnnnn!

Người người bị lừa, nhà nhà bị gạt.

Nổi xung muốn đập vỡ cái viện dở hơi.

Cảnh tình thật là thê thảm.

===

– Tiểu mỹ thụ, uống nước đi. Đừng sợ, tôi là fan của cậu, à, là fan của hai người. Lúc hai người công khai, tôi hét muốn banh nhà à. Dạo này không thấy tin tức của hai người, tôi lại cứ tưởng giống như fanfic trước kia tôi viết, cả hai bị bức quá làm liều, uyên ương chết chùm, khổ tâm tới độ đêm hôm xài tốn cả hai cuộn giấy vệ sinh.

?

??

???

????

?????????????????????

Bà già này là ai????????????????????????/

Ji Yong trợn tròn mắt nhìn bà ta lại đang chấm chấm nước mắt. Hốt hoảng quay sang anh cầu cứu.

– Bà… Giáo sư D.T.X… NÀY!!!!

– Hả?

Đôi mắt xanh lơ ngước lên nhìn ngơ ngác, phấn son trên mặt đã hơi nhoè nhoẹt.

– Bà… bà…

– Hai người không cần phải lo – chạy tới nắm tay, gương mặt kiên định. – Tôi nhất định sẽ một lòng dốc sức vì đứa con của hai người. Đừng lo lắng gì cả. Ngay ngày mai, chúng ta tiến hành. Tôi sẽ sắp xếp chỗ ở và cả vật chủ “mang thai hộ” cho hai cậu.

Xoẹt xoẹt.

– Chẳng hiểu gì cả.

Cậu than thở với anh khi cả hai an vị ở khách sạn năm sao lớn nhất thành phố.

– Dù sao, thế này cũng tốt mà em.

– Em không tin tưởng bà này lắm.

Nghịch ngợm chiếc gối, Ji Yong lại thở dài. Căn phòng chẳng có bất cứ cái gì ngoài giường và chăn nệm. Bà ta nói trước khi làm, không được tiếp xúc với các đồ vật có từ tính và xạ cao, vậy nên sớm đã chuyển hết tất thảy tivi tủ lạnh máy móc đi hết, ngay cả điện thoại của cậu và anh cũng bị tịch thu luôn.

– Biết sao được em, đâm lao phải theo lao.

Lao phóng đi rồi thu lại làm sao được nữa!

Tất cả mọi việc còn lại xảy ra hết sức bình thường, anh và cậu chờ đợi năm ngày liền trước cửa phòng cách li.

Một trăm hai mươi tiếng lòng bất an lo lắng.

Người khổ sở nhất vẫn là Seung Hyun. Cả ngày nhìn cậu đi đi lại lại, ăn cũng không ăn mà uống cũng không uống, cứ bắt ép mới nuốt được vài thìa.

– Nóng ruột quá đi thôi!

Anh lại vò đầu, sắp hết thời gian dự định, bà ta không ra là Ji Yong sẽ hành anh phát điên mất thôi.

– Ji Yong à…

– AAAAAAAA

Đột ngột, cậu hét ầm lên, anh cũng vô thức chạy tới cánh cửa vừa mới mở, suýt chút nữa không nhận ra người phụ nữ sang trọng quý phái mấy hôm trước.

Nhếch nhác, mệt mỏi, da trắng bệch, môi nứt nẻ. Nhìn chung không còn tí sinh khí nào hết.

– Ổn… rồi…

Và phịch một cái.

.

.

.

Mười tháng sau…

Ji Yong bế trên tay đứa trẻ trắng hồng, bước vào khu nghĩa trang danh dự của L.A. Anh đi phía sau, tay cầm một bó hồng bạch.

– Cảm ơn, rất rất nhiều. Thật không ngờ vì chúng tôi mà bà lại ra đi nhanh như vậy. Kwon Ji Yong thật sự thấy có lỗi ghê gớm. Tôi sẽ cố gắng nuôi dạy cậu bé cho tốt, sau này nhất định thường xuyên mang nó tới thăm bà.

Nhìn người trong ảnh một lát, cả ba người trầm mặc rời đi. Chiếc taxi chở họ tới sân bay, chuyến bay sau mười tháng trời về lại Hàn Quốc.

Hình ảnh bia mộ chập chờn trước mắt cậu mãi không thôi.

Những người hi sinh cho hạnh phúc của cậu, có phải đã quá nhiều rồi chăng?

– Chúng ta còn chưa đặt tên cho con đấy?

– Uhm… Kwon Min Hyun?

– Này, sao lại là họ của em?!!! – Anh cốc nhẹ vào trán cậu, cười cười thò mặt nhìn bé con đang ngủ khò khò. – Con trai à, con phải mang họ Choi chứ, phải không?

Đằng này giật lại.

– Cái gì, sao mang họ anh được!

– Vì anh là seme của em đó! Phải không Tiểu Choi Choi? (Author: Phụt )

– Gì chứ, không chơi như thế! Với cả – cười gian manh – chúng ta có ấy ấy mà ra cục cưng đâu… hahaha, không tính seme uke gì hết nhá!

$%*(&()*+)%#!##^%&&(

Cả hai tranh luận một hồi tới thở không ra hơi, đồng loạt quay qua:

– Vậy anh/em tính thế nào???

– Ơ/A!

– Đặt tên là Choi Kwon/ Kwon Choi đi!

– Sao anh/em lại cứ muốn đặt tên mình trước vậy!

@$%#^&%&*(&()

– Đề nghị hai vị giữ trật tự trên máy bay để tránh làm ảnh hưởng tới những hành khách khác. – cô nàng tiếp viên tủm tỉm cười làm duyên với hai anh giai trước mặt.

Câm nín.

Thì thầm. – Vậy là Choi Kwon hay Kwon Choi?

– Anh không nhường em được một chút nào sao?

– Anh nhường em hết rồi, giờ còn mỗi tên con em cũng muốn tranh sao?

– Vậy mai này anh đi mà chăm nó!

– Này, bộ nó không phải con em chắc!

$^&%&^)(^#@

Mệt.

Xét về dai sức, vẫn là anh thắng. Vậy nên sau một đống thời gian tâm sức và nước bọt quyết chiến quyết thắng, Ji Yong rốt cuộc chịu đựng mà đầu hàng.

Đứa bé sau này, được cộp dấu đỏ nhà họ Choi: Choi Kwon!

Hết phần 1.

Cộng Đồng Mạng Thích Thú Với Bộ Ảnh Nhật Kí Mang Thai / 2023

Kỳ công ghi lại nhật ký từng tuần mang thai của vợ qua ảnh, anh Thành Trung (nickname Pag Chun), Hà Nội đã khiến người xem vô cùng ngưỡng mộ. Không chỉ ghi lại nhật ký thai kỳ qua những thước ảnh, ông bố trẻ còn ghi lại tất cả những điều đặc biệt diễn ra trong mỗi tuần thai và chú thích kèm với mỗi bức ảnh.

Chia sẻ về bộ ảnh, anh Trung cho biết vợ chồng anh đã có dự định chụp Nhật ký mang thai từ trước nhưng cũng phải đến khi chị Huyền Ngọc mang bầu tuần thứ 8 anh chị mới biết và bắt đầu chụp ảnh, ghi nhật ký luôn. ” Trước mình, cũng đã rất nhiều ông bố, bà mẹ làm nhật ký cho con như thế này, mình chỉ muốn lưu lại những tháng ngày vợ bầu bí theo cách riêng của mình, một cách đơn giản gần gũi nhất để sau này có “chút ít” tư liệu cho các con. Mình rất hiểu những vất vả, khó khăn mà vợ phải trải qua trong thời gian mang thai nên mình trân trọng từng khoảnh khắc này.“, anh Trung nói.

Những thước ảnh nằm trong “Nhật ký ỏng ẻo” của anh Thành Trung hầu hết có gam màu đen – trắng, tạo sự gần gũi nhưng lại khiến người xem xúc động đến ” tan chảy” bởi sự chân thành mà anh dành cho vợ con.

11.12.2013, Tuần thứ 8 – Sự khởi đầu. Kế hoạch ngoài dự đoán.

Đó là lần đầu tiên bố mẹ biết đến sự có mặt của con trên cuộc đời này. Đầy bất ngờ như chính câu chuyện của bố mẹ vậy (mặc dù chúng ta đã có kế hoạch cụ thể cho chuyện này): không que thử, không dấu hiệu, không chủ định. Đó đơn giản là một ngày bình thường như bao ngày khác, bố đón mẹ từ cơ quan và đưa mẹ đi siêu âm ổ bụng do đợt đó mẹ kém ăn, mất ngủ vì nghĩ rằng rối loạn một cơ số thứ-kiểu-phụ-nữ. Bố vẫn ngồi ngoài phòng khám hí hoáy điện thoại, mẹ con nằm bên trong xem kết quả. Rồi khi bác sĩ nói mẹ đã có thai – chính là con, bố mẹ ngỡ ngàng không nói thành lời.

Vừa mừng mà cũng vừa lo không hết vì bố mẹ đều đi những chuyến đi dài cả nước ngoài lẫn lên núi cho công việc của bố, vậy mà vượt lên cả những trở ngại vất vả đó, con vẫn khỏe mạnh để chào đón chúng ta. Điều đó thật tuyệt vời!

Và cái ngày bình thường ấy mãi mãi trở nên đặc biệt như thế đó.

24.12.2013, Tuần thứ 10.

Bụng của mẹ con đã có một xiu xíu rồi đấy, nhưng vì mùa đông mặc đồ dày cộp nên mọi người cũng chưa để ý lắm.

Bố cũng dần làm quen với việc đi xe với tốc độ nhỏ hơn hoặc bằng 20km/h, học thuộc từng cái ổ gà trên đường để tránh (cơ mà vẫn bị mẹ con nạt mấy phát vì lơ đãng đi nhầm). Bây giờ thì bố có thể tự tin khẳng định thương hiệu Người-đàn-ông-lái-xe-an-toàn-êm-ái-nhất-gia-đình rồi.

Và bố mẹ cũng bắt đầu tính toán những kế hoạch dài hơi cho con…

…như quần chíp mầu gì chẳng hạn!

Con ở đây này!

21.03.2014, Tuần 19 – Masterchef.

Cho dù bố có thể giúp đỡ mẹ nhiều chuyện nhưng trong bếp mẹ con vẫn là người quyền lực nhất. Tin bố đi.

29.03.2014, Tuần thứ 22 – Chuyện ở phòng khám.

Trong lúc bố mẹ ngồi chờ kết quả siêu âm.

Hôm nào chịu khó đến sớm lấy chỗ thì ok, chứ đến muộn một cái là đông nườm nượp, chỗ cho các mẹ bầu còn ít nữa là các ông bố (chỉ béo mấy quán trà đá xung quanh). Mà cái thói đời không khác gì đưa con đi thi, tức là người ở ngoài còn lo hơn người ở trong, chả biết tình hình thế nào. Cái cảm giác chờ mẹ con ra khỏi phòng siêu âm, chỉ chờ mỗi nụ cười nhẹ với gật đầu một cái thì bố mới thở phào nhẹ nhõm và yên tâm được. Thế này thì đến ngày đẻ đúng là ngồi trên đống lửa.

Đúng là có con mới thấy, cả đời mẹ lúc nào cũng lo lắng cho con hết. Trong bụng cũng lo, đẻ ra là lo, ốm đau cũng lo, đi học cũng lo, đi làm cũng lo, dựng vợ gả chồng cũng lo rồi đến khi có cháu lại…lo tiếp. Các ông bố thì có vẻ nhẹ nhàng tưng tửng lo theo một kiểu khác, hình như thế.

03.04.2014, Tuần thứ 23 – Thái Lan.

Bố tranh thủ đưa mẹ đi chơi và mua đồ cho con (tất nhiên là nguyên đai nguyên kiện để sau tháng thứ 7 bố mới lôi ra giặt giũ một mẻ). Đây là giai đoạn mẹ con đỡ mệt hơn những tháng đầu và cũng là lúc mẹ con… ăn khỏe dần.

Cơ bản là mọi lúc mọi nơi. Kể cả khi đang bay.

Mẹ của con đấy con gái, vẫn nhỏ nhắn ngây ngô giữa dòng người như những ngày đầu bố gặp mẹ, hay đúng hơn là “tìm thấy” mẹ.

Mọi người cứ bảo trông mẹ khác, rồi thì ” xấu xấu như bầu con trai” blah blah… Bố chỉ mỉm cười. Thật tiếc vì họ không thấy được lúc mẹ vất vả trở mình mỗi sáng sớm, cắn răng chịu những lúc lưng như gãy làm đôi còn chân thì sưng tấy. Họ cũng không thấy những vết rạn ngày một nhiều như nít chặt đám dây chun trên đùi hay bụng của mẹ. Họ chỉ thấy một cái bụng lớn dần trên dáng đi lặc lè mà không biết được vẻ mặt rạng rỡ của mẹ mỗi khi con cựa quậy hưởng ứng, rằng con gái của mẹ vẫn đang trưởng thành từng ngày, từng giờ…

Bố chẳng biết nịnh đâu ngoài ngắm nhìn mẹ rồi viết lại một phần nghìn trong số đó. Nhưng nếu có gì đó gọi là ĐẸP thì đó là mẹ con lúc này, trước kia và cả mãi về sau.

15.04.2014, Tuần thứ 24 – Chuyện buổi tối.

Buổi tối của hai vợ chồng ít hơn những buổi lê la hàng quán hay rong ruổi hóng mát trên phố như hồi mới cưới. Bố làm việc nhà quen như đánh răng rửa mặt mỗi sáng, từ giặt giũ, phơi phóng, rửa chén bát, gọt hoa quả, đổ rác, cọ sàn, pha sữa, bóp chân… (tranh thủ đoạn này PR trá hình), chỉ mong mẹ đỡ đau với con gái trộm vía ngoan ngoãn trong bụng mẹ là mừng.

Tháng thứ 6, con còn bé xíu mà đã đạp mẹ bùm bụp rồi. Điệu này chưa ra đã biết đứa nào về sau làm trùm trong nhà rồi, chỉ có mình bố nó là bét thôi. Hẳn vậy!

Con lớn từng ngày, mẹ cảm nhận được hết. Cùng với đó là những cơn đau lưng, nhức khớp chân tay khiến mẹ khó ngủ.

Mẹ lại cuộn tròn trong ổ, xem cố phim cho cơn buồn ngủ kéo đến rồi mệt nhoài thiếp đi. Đêm nào cũng vậy. Bố lặng lẽ kéo chăn, tắt màn hình cho mẹ.

Rồi bố cũng khò.

26.04.2014, Tuần thứ 26 – Chuyến công tác xa nhà.

Dịp nghỉ lễ, khi nhiều gia đình đi du lịch thì cũng là lúc bố bận rộn. Còn mẹ thì bắt đầu vào giai đoạn khó khăn và cần nhiều sự cố gắng nhất. Dù mẹ không thể đi cùng bố như trước nhưng mẹ vẫn là người chuẩn bị và lo lắng cho bố đầy đủ trước mỗi chuyến đi. Lần này là 10 ngày cơ đấy!

12.05.2014, Tuần thứ 28

Con lớn gần như mỗi ngày, cùng với đó là những bước di chuyển ngày một khó nhọc của mẹ. Các vết rạn cũng có nhưng việc bôi dầu từ sớm có vẻ hiệu quả rõ rệt: Da dẻ vẫn căng mịn mềm mại chứ không quá khô cứng (chả bù với làn da của bố…).

Con cũng thích lắng nghe nhiều hơn như giọng mẹ, giọng bố cơ mà phải nịnh nọt thì mới chịu. Nhạc cũng tùy hứng tùy loại nhưng cứ xập xình bay lắc là…hưởng ứng. Con có vẻ trộm vía ham vui từ trong bụng mẹ.

15.05.2014, Tuần thứ 28 + 4 ngày – V.I.P Home Massage.

Vấn đề lớn với mẹ đợt này: Chứng phù chân. Nếu bỏ qua sự mệt mỏi tê nhức và khó nhọc trong việc đi lại của mẹ thì nó khá là…thú vị và ngộ nghĩnh. Dáng đi kiểu chim cánh cụt kết hợp lật đật khiến bố luôn bật cười mỗi khi đi sau mẹ con (haha).

Và bố đã quyết định mở tiệm massage tại gia cho mẹ. Mặc dù tay nghề không được như mấy bạn bên Bangkok nhưng cũng khiến mẹ đỡ được phần nào (lại còn phục vụ nước dừa nữa chứ!).

Cơ mà… về sau mày nhớ đấm lưng bóp vai bù cho bố nhớ!

24.05.2014, Tuần thứ 30.

Đây là bức ảnh đầu tiên trong cuốn nhật ký này bố để nguyên màu sắc. Vì đơn giản đó là màu của Nắng!

Năm con sinh Hà Nội chuyển mình thật nóng bỏng, đến nỗi chỉ mới những ngày đầu hè mà tiền điện đã hứa hẹn tăng vùn vụt rồi. Mẹ con lại mệt mỏi khó khăn như khoảng thời gian đầu mới mang bầu. Bố vẫn cố gắng duy trì đều đặn công việc để chăm lo cho hai mẹ con.

Ngày hôm nay bố mẹ tranh thủ đi pose hình ngoài trời cho thay đổi không khí, có cả bà ngoại và cậu An hộ tống, còn chú Fox là người chụp bức hình này đấy – khi hoàng hôn vừa buông xuống.

01.06.2014, Hết tuần 30 – Ngày quốc tế “lao động”

Thêm một ngày cuối tuần đẹp trời còn bố thì được nghỉ làm, mẹ và bố quyết định tổng vệ sinh dọn dẹp nhà cửa, đập hộp và giặt giũ đống quần áo phụ kiện hầm bà lằng của con mà mẹ cất công tha lôi, order bấy lâu.

Trời nắng đẹp nên phơi đồ rất sướng. Mỗi tội bố nhận ra một điều đó là công cuộc phơi lại cực mất thời gian. Vì đồ của con cái gì cũng nhỏ tí xíu, mong manh, từng cặp từng đôi đủ màu mè hoa lá. Bố lóng ngóng mãi mới xong, cơ mà trông cũng thích mắt lắm.

Ba tháng cuối của mẹ là sự lặp lại ở mức độ khó khăn hơn giai đoạn đầu. Con trộm vía lớn nhanh, bụng mẹ ngày một nặng, lưng rất mỏi nên cũng chẳng ngồi được lâu. Đèo mẹ ngồi sau xe, bụng mẹ chạm sát lưng bố, thi thoảng con lại ngọ nguậy rồi đạp cả vào bố, ra điều: “Ông đi cẩn thận đấy nhá, trong này chật chội cũng hơi khó chịu phết”…

Các bà thì đang bàn nhau kế hoạch sinh, mẹ con nửa háo hức nửa hồi hộp, bố thì vẫn mông lung thi thoảng mơ thấy con, có vẻ thấy hớn lắm. Thời gian dường như nhanh dần…

03.06.2014, Tuần thứ 31.

Giai đoạn khó khăn vẫn tiếp diễn. Mặc dù các xét nghiệm hay chỉ số của hai mẹ con đều ổn định nhưng dấu hiệu bên ngoài vẫn khá vất vả. Mẹ con tăng gần 12kg so với trước khi bầu. Bàn chân múp míp tùy theo tư thế chèn của con (bố trông rất ngộ nhưng có vẻ mẹ con không thấy thế…).

Tuần này bố mẹ bắt đầu tìm hiểu kỹ hơn về bệnh viện, hồ sơ sinh. Trời nắng nóng khiến cả nhà đều mệt. Con lớn hơi chậm chút xíu nhưng trộm vía vẫn xoay, gồng khỏe lắm, bố động viên mẹ chịu khó ăn nhiều và tẩm bổ hơn.

Cả nhà cùng cố gắng, còn khoảng 2 tháng nữa thôi.

05.06.2014, Tuần 31, ngày thứ 5 – Bệnh viện C!

Mẹ xin nghỉ ở cơ quan để bố đưa đến bệnh viện làm các xét nghiệm cơ bản cùng hồ sơ sinh cho con. Đông kinh khủng! Người kín dọc các dãy hành lang, ngoài sân hay trong phòng với đủ mọi sắc thái, biểu cảm, bụng to hay bụng nhỏ. Ai cũng hớt hải và mệt nhoài.

Để làm xét nghiệm máu sáng nay, hai mẹ con cùng không được ăn sáng. Đến 11h thì hoàn thành công việc nhưng mẹ con gần như sắp ngất (và cả nhiều mẹ khác nữa). Thật sự vất vả.

Bố ngồi đó chờ, lặng lẽ quan sát. Có những nụ cười và cả những giọt nước mắt lăn trên má, không rõ vì điều gì. Nhưng thấm thía nhiều điều. Về cơ bản, sinh được con quá đỗi thiêng liêng, may mắn và tuyệt vời!

10.06.2014, Tuần thứ 32. Phòng siêu âm.

Các bà bảo, ngày xưa chúng tao làm gì được như bây giờ: nào sữa ngoại, nào ăn kiểu Nhật kiểu Pháp, rồi thì cả siêu âm. Sinh nở hay chăm sóc đa phần là kinh nghiệm của các cụ, là bản năng và cả…thiên nhiên. Ngày nay, nói thật là siêu âm nhiều cũng không tốt mà không đi lại cũng không yên tâm. Cơ mà các tuần quan trọng thì bố mẹ vẫn lọc cọc đi đều, dù nắng hay mưa, đông hay vắng.

Nhìn ảnh mới thấy nhanh, mới đó tuần 22 mẹ vẫn còn gọn gàng lắm thế mà vèo cái đã tuần 32 rồi đấy, hai mẹ con đã gần bằng cân của bố. Bác sĩ bảo mọi chỉ số vẫn bình thường, con chỉ ” bị” hơi bé một xíu xịu xìu xiu thôi, dặn mẹ không cần uống nhiều đồ ngọt, ăn nhiều đạm lên tí là được, với cả bổ sung thêm sữa.

Những tháng cuối cùng, bố và cả nhà phải chịu khó động viên mẹ để mẹ đỡ căng thẳng lo lắng đấy.

Mọi người cứ nhìn ảnh của con trong bụng mẹ rồi bảo trông giống bố. Bố thì…chẳng biết thế nào, nhưng mà con cứ trộm vía xinh xắn trắng trẻo là được.

Tháng 6 sắp qua được một nửa. Và bố tưng tửng là thế nhưng cũng bắt đầu biết hồi hộp…

18.06.2014, Tuần thứ 33. Mama insomnia!

Thời tiết dễ chịu cũng là lúc bố…dễ ngủ. Còn mẹ thì, con biết đấy, vẫn đầy trăn trở về cuộc đời thành ra đêm trắng.

…Bố đùa thôi!

Càng những tháng cuối, con trộm vía vẫn lớn đều khiến không gian bên trong dường như càng chật chội. Con khó cử động, rồi ngọ nguậy, chèn vào mẹ nên mẹ càng khó ngủ.

Mẹ bảo, cứ đà này sau này con ra đời chắc bố phải di cư ra sofa để không ảnh hưởng tới hai mẹ con. Bố thì thấy bảo, cho con nghe nhạc từ trong bụng là nó sẽ quen với những giai điệu ấy và thích thú lắm.

Nhỡ con gái lại mê tiếng ngáy du dương của bố nó. Biết đâu đấy.

Vậy là mùa World Cup năm nay mẹ con thành khán giả bất đắc dĩ rồi.

21.06.2014, 33 tuần 5 ngày. Week-end.

Vèo một cái đã gần hết tháng 6, giai đoạn trực chiến đã cận kề. Bố mẹ đón nhận nhiều thông tin tốt.

Bố kí thêm được hợp đồng chụp để gánh bớt nỗi lo tài chính. Chân tay mẹ đỡ phù hẳn, đi lại cũng thoải mái hơn. Lần siêu âm gần nhất con gái đã xấp xỉ 2,1kg, không quá to nhưng thực đơn và chế độ ăn uống của mẹ đã có tác dụng.

Ngày cuối tuần, bố mẹ lại tranh thủ dọn dẹp, sắp xếp đồ của con. Mẹ giặt nốt số quần áo còn lại, cùng cơ man chăn, tã, bikini, gấu bông. Bố thì đang loay hoay lắp ráp cái xe đẩy đợt trước ” cắp nách” từ Bangkok về.

01.07.2014, Tuần thứ 35. Happy B’day!

Chuyến công tác dài hơn dự định, thật may là bố vẫn về kịp để tổ chức sinh nhật cho mẹ con.

Mẹ bảo mọi năm cứ đến ngày sinh nhật là trời nắng tưng bừng, chỉ duy có năm nay trời lại mưa tầm tã. Bố thì đoán chắc vì bao nhiêu nắng vào hết trong bụng mẹ rồi còn đâu (^^). Một ngày đơn giản như mọi ngày, vẫn những quán quen bên gia đình và bạn bè thân thiết, những món quà ý nghĩa, những lời chúc tốt đẹp. Năm nay, con chính là món quà lớn nhất mà mẹ hằng mong đợi.

Bố con ta cùng chúc mừng sinh nhật mẹ nào!

07.07.2014, Tuần thứ 36. It’s July.

Nắng chiều rực rỡ quá!

09.07.2014, 36 tuần 2 ngày. False alarm!

Kết thúc buổi tập cầu lông buổi tối, bố tá hỏa thấy cuộc gọi nhỡ của mẹ. Gọi lại thì: ” Báo động nhầm!”. Mẹ có cơn đau, cứ tưởng là con đòi ra, sau một hồi nhờ bác sĩ tư vấn và theo dõi thì mọi thứ vẫn bình thường. Làm bố cứ tưởng…

Kiểu này từ giờ bố phải lăm lăm điện thoại trong tay mất thôi.

Con trộm vía vẫn tăng cân và mẹ cũng đỡ lo hơn một tí. Nhưng giờ thì mẹ gần như mất ngủ hoàn toàn. Mẹ vẫn cố gắng đi làm nốt một tuần nữa mới chịu nghỉ.

Mọi thứ cũng đã sẵn sàng.

12.07.2014, Tuần thứ 37.

Thêm một cuối tuần thảnh thơi bố không phải đi làm. Trời mát dịu sau cơn mưa rào từ sáng sớm. Tinh thần mẹ có vẻ khá hơn sau hai đêm ngủ đủ giấc (dù bố vẫn ngáy to như thường lệ).

Con đã được 2 cân rưỡi, trộm vía vẫn đạp khỏe khi đêm về và thường tỏ vẻ hào hứng bên trong mỗi khi mẹ mắng bố một điều gì đó. Đúng là đồ…con gái!

Bụng mẹ nặng trĩu như…sắp rụng, dù vậy bác sĩ bảo yên tâm còn lâu con mới đòi ra. Ít nhiều bố cũng yên tâm cho chuyến đi tuần sau.

Bố mẹ cũng bàn nhiều hơn về những chuyến đi của cả gia đình sau khi con ra đời. Bắt đầu bằng việc con sẽ có riêng một chiếc vali kéo màu hường để tự lập khi ra sân bay. Kiểu thế.

Tháng 7 năm nay dường như đẹp hơn những năm trước. Trong veo và dịu ngọt.

15.07.2014, Tuần thứ 38.

Bố đưa mẹ lên cơ quan gửi đơn nghỉ thai sản. Con vừa hết tuần 37, còn cách ngày dự sinh gần 3 tuần nữa.

Bụng mẹ cũng khá to rồi đấy.

22.07.2014. Tuần thứ 39.

Viện C. 16h30′. Vỡ ối, mở 2cm. Mẹ làm thủ tục nhập viện.

Cả nhà nín thở và chờ đợi…

22.07.2014. Say hello to the World!

Vậy là hành trình 6 tiếng trong bệnh viện và 9 tháng trong bụng mẹ đã kết thúc trọn vẹn. Mẹ con (và có lẽ tất cả phụ nữ trên thế giới này) bằng một sức lực phi thường, đã vượt cạn thành công.

Khoảnh khắc bố được đón con gái bé bỏng từ tay bác sĩ, rồi lại ngắm nhìn hai mẹ con bên cạnh nhau chính là giây phút hạnh phúc và may mắn nhất của bố. Cảm ơn con đã đến với bố mẹ trong cuộc đời này.

Chào mừng con đến với thế giới của chúng ta!

Bão đã tan. Đó là một ngày cuối tháng 7 ngập tràn Nắng.

Rực rỡ.

Giây phút bình yên của con. (…và cũng là của cả nhà ^^)

Mặc dù “đích thân” bố đón tay con nhưng con trộm vía vẫn giống mẹ về khoản khó chiều, thậm chí có phần lợi hại hơn. Bé hạt tiêu nhất phòng nhưng tiếng khóc thì chả ai bằng. Mỗi lần như thế bố lại cuống cuồng tìm hiểu nguyên nhân. Khi thì con đói, lúc con giật mình và thi thoảng lại ị ra vài phát làm quà. Vui lắm. Bao nhiêu lời chúc, cuộc gọi, tin nhắn của mọi người, bố chỉ kịp ghi nhận chứ chưa thể cảm ơn hết vì xoay quanh con. Mẹ đẻ thường, trơn tru ngoài dự kiến nên chỉ sau 2 ngày hai mẹ con đều đã được về nhà. Ông bà nội ngoại, chú và cậu đều có mặt để chào mừng con. Mong cho con an nhiên mạnh khỏe, hay ăn chóng lớn.

Bố chính thức bị chiếm giường và tự nguyện chuyển địa bàn ra ngoài sofa.

Yêu con!

Bạn đang xem bài viết Nhật Kí Mang Thai Song Sinh / 2023 trên website Ieecvn.com. Hy vọng những thông tin mà chúng tôi đã chia sẻ là hữu ích với bạn. Nếu nội dung hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!