Xem Nhiều 12/2022 #️ Nhà Văn Hoàng Anh Tú: “Cứ Ra Rả Nói Về Tương Lai Đất Nước, Đứa Trẻ 14 Tuổi Bị Chính Cha Ruột Hiếp Dâm Mang Thai Lại Thờ Ơ” / 2023 # Top 14 Trend | Ieecvn.com

Xem Nhiều 12/2022 # Nhà Văn Hoàng Anh Tú: “Cứ Ra Rả Nói Về Tương Lai Đất Nước, Đứa Trẻ 14 Tuổi Bị Chính Cha Ruột Hiếp Dâm Mang Thai Lại Thờ Ơ” / 2023 # Top 14 Trend

Cập nhật thông tin chi tiết về Nhà Văn Hoàng Anh Tú: “Cứ Ra Rả Nói Về Tương Lai Đất Nước, Đứa Trẻ 14 Tuổi Bị Chính Cha Ruột Hiếp Dâm Mang Thai Lại Thờ Ơ” / 2023 mới nhất trên website Ieecvn.com. Hy vọng nội dung bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu của bạn, chúng tôi sẽ thường xuyên cập nhật mới nội dung để bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất.

Không! Đây không phải là câu chuyện để mọi người bàn tán với nhau. Nó là tội ác. Một tội ác không thể dung thứ. Mà ở đó, tất cả những con người liên đới trong câu chuyện này đều có lỗi dẫn đến tội ác của người cha cầm thú. Là ngay cả đứa trẻ bị cha ruột hiếp dâm, cô bé đã học đến lớp 8 rồi mà vẫn chưa được giáo dục về giới tính, chưa được dạy về kỹ năng phòng chống xâm hại.

Những đồng tiền từ thiện trong hoàn cảnh này không khác gì một người mẹ chỉ biết nuông chiều con, cung cấp tiền bạc cho con rồi mặc nhiên không quan tâm chuyện nó dùng tiền làm việc gì.

Rồi cả những hội phụ nữ địa phương, chính quyền sở tại, tất thảy đều vô cảm khi mà câu chuyện xảy ra không phải ngày một ngày hai như thế.

Tôi thấy ở câu chuyện này thực sự là đau đớn của cái cách người quan tâm đến người. Cứ như thể, mỗi người trong câu chuyện này là một thực thể tách rời, lạc lõng, xa cách với nhau.

Cho đến khi tội ác xảy ra, người hàng xóm mới ngậm ngùi: “Thằng bé không biết sau này sẽ ra sao, có bệnh tật gì nữa không. Đau đớn quá, chỉ tội cho những đứa trẻ không có tương lai này. Mẹ đã mất, bố thì…”.

Người chú ruột mới nuốt nước mắt ngược vào trong: “Tôi không ngờ anh ấy lại làm việc đồi bại với chính con đẻ của mình. Việc anh ấy gây ra thì chắc chắn phải chịu tội. Nhưng giờ đây, cháu H. còn quá nhỏ để làm mẹ và chăm lo cho đứa bé mới sinh. Rồi mai này lớn lên không biết tương lai sẽ ra sao”.

Bà nội của đứa trẻ thì mới chỉ xót xa. Còn các nhà hảo tâm cũng lại chỉ biết đóng góp tiền bạc. Trời ạ, cái vòng luẩn quẩn này dường như chẳng bao giờ chấm dứt. Nay địa phương này, mai địa phương nọ. Nạn nhân thì vẫn cứ phải sống tiếp cuộc đời của nạn nhân, đối diện với những “xót xa thì ít mà xì xầm bàn tán thì nhiều”. Phải có cách nào thay đổi điều này đi chứ???

Phải có cách nào để những tội ác thế này không thể xảy ra. Phải cách ly những gã cha cờ bạc, rượu chè ra khỏi con cái họ. Phải tước quyền làm cha của những gã cầm thú đánh đập con cái, không đủ năng lực nuôi con. Trước khi rượu chè, thất học dẫn đến hành động cầm thú, gây ra những tội ác.

Phải có cách nào để những dòng tiền từ các nhà hảo tâm giúp thay đổi cuộc đời một đứa trẻ, một gia cảnh chứ không phải chỉ “bơm sữa” nuôi đứa trẻ đó, gia cảnh đó. Là đồng tiền đó, đóng góp đó giúp đứa trẻ đó thay đổi cuộc đời của nó tốt đẹp hơn, khác đi. Như những trại trẻ mồ côi dù vẫn còn cha mẹ nhưng cha mẹ không xứng đáng làm cha mẹ. Như những công việc mà người được làm phải lao động để ra tiền chứ không phải bán công cụ đi.

Và cuối cùng, thưa với Hội Phụ nữ, Hội Bảo vệ quyền trẻ em, hội này hội kia ở mỗi địa phương! Ý nghĩa của việc thành lập ra những hội đó không phải chỉ là nơi tụ tập hay chỉ chuyện chuyên môn của hội, mà nó còn cần trở thành một tác động tích cực đến việc bảo vệ xã hội, làm cho xã hội này trở nên tốt đẹp hơn.

Hãy dành mắt đến những đứa trẻ, hãy dành tâm đến cuộc sống của những đứa trẻ. Vì chúng ta vẫn cứ hay ra rả nói với nhau về tương lai của đất nước phụ thuộc vào những đứa trẻ hôm nay sao chúng ta vẫn cứ thờ ơ với những đứa trẻ vậy???

Những người hàng xóm làm gì không biết những “mẫu người cha đồi bại”? Những người hàng xóm làm gì không biết những đứa trẻ đang gặp nguy hiểm? Chỉ là những người hàng xóm chỉ quan tâm đến con cái họ và chỉ coi chuyện nhà người khác là chuyện nhà người ta.

Cái này cần lắm không chỉ các nhà hoạt động xã hội mà là ở mỗi nơi, mỗi cộng đồng, cần lắm những chiến dịch thúc đẩy nhận thức của cộng đồng trong việc bày tỏ ý kiến, lên tiếng bảo vệ những đứa trẻ. Mọi đứa trẻ cần được bảo vệ chứ không phải chỉ con cái mình mới cần bảo vệ.

Phải có cách nào để những đứa trẻ được quyền lên tiếng. Luật Trẻ Em đã có nhưng thầy cô nào, cha mẹ nào đọc qua một lần để luật Trẻ Em được thực thi? Bao nhiêu người biết về 25 quyền – nhóm quyền của trẻ em? Bao nhiêu đứa trẻ được dạy và học về 25 quyền mà chúng có?

1. Điều 12. Quyền sống

Rộ Tin Hai Nàng Dâu Hoàng Gia Anh Đều Đang Mang Thai, Sẽ Sinh Con Cùng Tháng / 2023

Meghan phát hiện mình có bầu chỉ vài tuần sau Kate. Do mang thai đôi nên có thể Meghan sẽ phải sinh sớm hơn, dẫn đến khả năng cặp chị em dâu này có thể sinh vào cùng một thời điểm.

Một báo cáo giật gân của tạp chí InTouch của Mỹ hôm nay đã tuyên bố rằng, hai nàng dâu của Hoàng gia Anh, Meghan Markle và Kate Middleton đều đang mang thai và mong mỏi chào đón những đứa trẻ này chào đời.

Kate mang thai lần thứ 4, trong khi em dâu Meghan đang mong chờ một cặp song sinh. Đặc biệt, Kate và Meghan rất có thể sẽ sinh cùng thời điểm. ” Meghan phát hiện mình có bầu chỉ vài tuần sau Kate. Do mang thai đôi nên có thể Meghan sẽ phải sinh sớm hơn, dẫn đến khả năng cặp chị em dâu này có thể sinh vào cùng một ngày”, một nguồn tin cho biết.

Nhiều nguồn tin cho hay Kate và Meghan đều đang mang thai.

Meghan và Kate chỉ chia sẻ tin vui này với với gia đình và bạn bè thân thiết. Hiện, hai người đều đang chuẩn mọi thứ tốt nhất để chăm sóc thai kỳ và kế hoạch sinh nở. ” Kate và Meghan cùng lấy anh em Hoàng tử. Bây giờ họ lại đang mang thai cùng nhau, sắp tới họ có thể vượt cạn cùng nhau nữa”, một nguồn tin nói.

Đối với Meghan, việc mang thai không chỉ là một niềm vui lớn mà là một “sự cứu trợ khổng lồ”. Meghan đã 36 tuổi, việc thụ thai sẽ khó khăn hơn. Đặc biệt, sau 9 năm yêu đương và hai năm kết hôn với người chồng cũ là nhà sản xuất Trevor Engelson, người mà cô chia tay năm 2013, nhưng Meghan chưa lần nào mang thai.

Meghan và Harry đang chờ đón 1 cặp sinh đôi sau 4 tháng kết hôn.

Áp lực đặt lên đôi vai vợ chồng Hoàng tử Harry và Meghan càng lớn. Từ khi trở thành dâu hoàng gia, mọi người luôn mong ngóng Meghan mang thai. Cuối cùng, 4 tháng sau đám cưới cổ tích, cô đã có tin vui, hơn nữa lại mang song thai. Meghan đang hy vọng, song thai sẽ là một trai một gái.

Còn về Kate, đây là lần mang thai thứu 4 của cô. Hoàng tử William ban đầu bị sốc khi Kate nói với anh rằng sẽ trở thành cha một lần nữa. Nhưng bây giờ, anh thấy đó là một “bất ngờ hạnh phúc”. ” Anh ấy và Kate luôn muốn có bốn đứa con“, nguồn tin cho biết.

Gia đình William và Kate sẽ chào đón thành viên thứ 6.

Vui mừng khi biết mang thai cùng nhau, Kate và Meghan luôn chia sẻ các vấn đề về thai kỳ với nhau. InTouch tiết lộ, Kate đã viết một danh sách thực phẩm mang thai cho Meghan đầy những thứ bổ dưỡng để ăn và khuyên cô ấy làm thế nào để cân bằng việc làm mẹ với cuộc sống. Trong khi đó, Meghan cũng đang dạy Kate tập yoga trong thai kỳ.

Hiện phía gia đình Hoàng gia Anh vẫn chưa có phản hồi hay thông báo chính thức về vấn đề mang thai của Kate và Meghan. Tuy nhiên, các hãng tin lớn đều cho rằng tin vui sẽ sớm được công bố trong thời gian tới.

Khánh Linh (Dịch từ NI) (905)

Hoàng Thượng, Thỉnh Tự Trọng / 2023

Ngày hôm sau quả thực là một ngày rất đáng kỉ niệm, bởi vì ngày hôm nay là ngày duy nhất quân chủ anh minh, văn thao võ lược — Jung Yunho không lâm triều.

Nguyên nhân chỉ có một — Kim Jaejoong sinh bệnh rồi.

“Jaejoong…” Jung Yunho nhẹ nhàng gọi Kim Jaejoong, hắn không dám để Thiên Túc đế cùng Kim thị biết, chỉ lặng lẽ gọi thái y, thái y nói là cảm lạnh, không cần phải quá lo lắng, nhưng hắn vẫn không yên lòng, bởi vì Kim Jaejoong trông rất mệt mỏi.

“Yunnie…” Kim Jaejoong vô lực nhìn Jung Yunho, “Ta toàn thân đều đau…”

Jung Yunho lòng tràn đầy áy náy, ngày hôm qua hắn không tiết chế làm cả đêm, không đau mới là lạ! Hắn xoa mái tóc đen của cậu, dịu dàng nói: “Yunnie không đúng, mệt muốn chết rồi à?”

“Đúng…” Kim Jaejoong lúc này càng thích làm nũng, vươn tay ra muốn ôm: “Ôm một cái, Yunnie ôm một cái…”

“Được, ta ôm ngươi.” Jung Yunho lúc này sao còn dám cãi lời, vươn tay ôm cậu vào trong lòng mình, “Việc này đừng nói với phụ hoàng và hoàng tổ mẫu, được không?”

Hừ hừ, lúc này chột dạ rồi à?! Kim Jaejoong trong lòng khẽ lườm, ai bảo ngươi tối hôm qua cứ muốn không ngừng! Cậu ra vẻ suy yếu gật gật, mím môi nói: “Nhưng mà ta nhớ mẫu hậu…”

“Buổi tối hôm nay có việc muốn nói, sẽ gặp được nàng thôi…” Jung Yunho vỗ nhè nhẹ lưng cậu, ý đồ hấp dẫn sự chú ý của cậu: “Jaejoong, ngươi nguyện ý vào tết Trung thu gả cho ta không?”

Kim Jaejoong như hắn mong muốn liền bị thu hút, cười hì hì nói: “Ngươi dám lấy ta liền dám gả!”

Jung Yunho nghe xong trong lòng vô cùng vui mừng, còn ngọt ngào hơn ăn mật: “Vậy bây giờ gọi tướng công đi.”

Vừa dứt lời liền nghe thấy có người trêu chọc: “Ơ hay, giữa ban ngày sao lại có tranh đông cung đồ sống thế này, thật khiến người ta ngại ngùng nha!”

Hai người nhìn lại, hóa ra là Park Yoochun đong đưa quạt xếp đi tới, phía sau là Kim Junsu ôm một quả bóng trong lòng. Park Yoochun nhìn nhìn hai người, sau đó nhanh chóng dùng quạt che mắt Kim Junsu: “Không được nhìn, không được nhìn!”

“Làm gì vậy, sao ngươi lại dùng quạt che mắt ta, ta không nhìn thấy Hoàng thúc!” Kim Junsu đơn thuần hất quạt của Park Yoochun ra, vừa nhìn thấy bộ dạng hai người kia lập tức dùng tay che kín mắt: “Phi lễ chớ nhìn, phi lễ chớ nhìn!”

Jung Yunho dùng áo ngủ bằng gấm bọc Kim Jaejoong cực kỳ chặt chẽ, mà Kim Jaejoong lại ngượng ngùng vùi vào trong chăn, Jung Yunho rất không vui, nói: “Hai người tới đây làm gì? Còn xông thẳng vào tẩm cung?!”

Park Yoochun gập quạt xếp, không để ý đến sự lạnh lùng của hắn, không nhanh không chậm nói: “Nghe nói hoàng cung có chuyện lạ, đến xem một cái xem rốt cuộc là có chuyện gì. Về phần tiểu quỷ này là trên đường gặp phải, nói là lạc đường ở ngã rẽ giữa Phong Chi cung cùng Ngự hoa viên…”

“Ai là tiểu quỷ!” Kim Junsu thả tay xuống trừng Park Yoochun.

“Ngươi — Park Yoochun, ngươi khinh người quá mức!” Kim Junsu chống eo, một bộ người đàn bà chanh chua, “Ngươi không phải chỉ là thân thích của Thái hậu thôi sao?! Ta là thân thích của Thái hoàng Thái hậu đấy!!”

Park Yoochun nhún nhún vai, một bộ mặc ngươi chửi mắng.

Jung Yunho đau đầu dùng tay xoa xoa huyệt thái dương, ho nhẹ một tiếng: “Khụ, Junsu, hoàng thúc người còn đang bệnh. Để sau hãy dạy dỗ tên cặn bã này.”

Kim Junsu nhẹ gật đầu, trật tự lại, mà Park Yoochun dùng quạt xếp chỉ vào mũi của mình, mở to mắt không thể tin nổi nhìn Jung Yunho, ý là: Ta cặn bã?!

Jung Yunho nhíu mày trừng hắn: “Sao nào? Trẫm nói gì sai sao?! Người thấy bạn bè gặp khó khăn mà không giúp, lại còn bỏ đá xuống giếng, không gọi là cặn bã thì là cái gì?”

Park Yoochun bĩu môi: “Hoàng thượng nói đúng, thần là cặn bã…”

“Vậy ngươi có biện pháp à?” Jung Yunho nghi hoặc nhìn hắn.

“Không, thứ cho thần ngu muội, không thông minh bằng Nhuận vương gia.” Park Yoochun nhún vai, “Mọi người đều nói Shim Changmin thông minh đệ nhất thiên hạ. Nhưng Nhuận Vương gia ba tuổi có thể đọc tấu chương, bảy tuổi biết đạo trị quốc, trí tuệ này chắc chắn thắng Shim Changmin rồi!”

Jung Yunho khinh thường lườm hắn một cái: “Ta cung cấp bổng lộc cho ngươi làm gì!” Lại dịu dàng kéo Kim Jaejoong: “Jaejoong ngoan, ra ngoài đi!”

Park Yoochun xoa xoa da gà đầy người, kéo Kim Junsu đi: “Chúng thần cáo lui, Hoàng thượng không cần phải tiễn!” Kỳ thật Jung Yunho nào có ý đi tiễn hắn!

Kim Jaejoong lúc này mới chui ra khỏi chăn, đôi mắt giảo hoạt sáng long lanh nhìn Jung Yunho: “Yunnie Yunnie, Park Yoochun nói đi xem náo nhiệt gì vậy? Jaejoong cũng muốn xem!”

Jung Yunho dở khóc dở cười, nắm cằm nhỏ cậu nói: “Còn không phải là chuyện Hoàng đế hoang *** ngu ngốc muốn kết hôn với hoàng thúc của mình bị truyền đi sao!”

Kim Jaejoong mân mê cái miệng nhỏ nhắn: “Vị hoàng đế kia thật vô đạo, vừa đáng buồn lại vừa đáng tiếc! Hoàng thúc kia cũng không biết liêm sỉ, rất đáng đánh, phải đánh!”

Jung Yunho bị cậu nói cho dở khóc dở cười, á khẩu không nói lên lời, cuối cùng đành phải nhận mệnh nắm cằm cậu hôn một cái: “Ngươi sao… Quả thực nên đánh, nhưng mà tay lại cảm thấy dùng phương thức trừng phạt khác có khi càng tốt hơn đúng không?”

Kim Jaejoong nghe xong, sợ hãi, vội vàng chui vào trong chăn, Jung Yunho gọi, cậu dứt khoát giả bộ như không nghe thấy, chui trong chăn không đi ra.

Jung Yunho thở dài, đắp lại chăn cho cậu liền thong thả ra ngoài.

Buổi tối lại là gia yến của đại gia đình, nhưng gia yến lần này ăn thật sự không ngon miệng.

“Yunnie, ngươi hình như muốn nói gì?” Kim thị nhìn hắn nghi hoặc hỏi. Kỳ thật lòng dạ biết rõ hắn đang muốn tuyên bố chuyện gì, liền cố ý mở lời.

Jung Yunho gật gật đầu, Kim Jaejoong ngồi bện cạnh không chút để ý ăn bánh kem, đầu cũng không chịu ngẩng lên, Jung Yunho nhìn phản ứng của mọi người nói: “Phụ hoàng, tết Trung thu trẫm muốn cưới Hoàng thúc phụ…”

Kim thị cùng Thiên Túc đế còn chưa lên tiếng, Park thị đã kinh hô một tiếng: “Cái gì?” Nhưng Kim thị cùng Thiên Túc đế chưa lên tiếng, phản ứng của nàng lại có chút quá phận, lập tức ngượng ngùng quay đầu đi.

Thiên Túc đế khụ một tiếng, nghiêm túc nói: “Nếu ngươi có thể trấn an dân chúng thì cứ làm như vậy!”

Kim thị thở dài: “Ai gia già rồi, không quản được nữa, nếu muốn lấy Jae Jae, ngươi vừa phải bảo vệ giang sơn vững chắc, vừa phải bảo vệ Jae Jae cả đời vô ưu vô lự, ngươi có hiểu không?”

Jung Yunho gật gật đầu: “Tôn nhi hiểu rõ.” Kỳ thật hai người này vốn ngầm đồng ý rồi, những lời này cũng chỉ là nói cho có mà thôi.

Nhưng Park thị lại không nghĩ như vậy, nàng nhíu mày nói: “Mẫu hậu, Thái thượng hoàng, bổn cung phản đối cuộc hôn nhân này!”

Kim thị nhướn lông mày, khinh thường nhìn nàng: “Sao vậy, Jae Jae của ta gả cho Yunho là thiệt thòi cho Yunho sao?”

Park thị nghiêm nghị nói: “Cũng không phải thiệt thòi Yunnie, nhưng mà Hoàng thúc gả cho Yunnie, vậy cả hai người đều không có con nối dõi, đây đối với hoàng gia vốn nên nhiều con cháu là không phù hợp, mà không có con nối dõi thì sao có thể khiến giang sơn trường tồn thiên thu được…”

Lời còn chưa nói hết, Kim thị nổi giận: “Làm càn! Giang sơn thiên thu khi nào thì tới lượt ngươi khua môi múa mép, có ta cùng Jae Myung ở đây mà ngươi cũng dám luận bàn chuyện này! Ai gia biết rõ ngươi đã sớm không vừa mắt ta cùng Jae Jae, chín năm trước nếu không phải Jae Jae lớn mạng đã sớm chết trong tay ngươi! Đây là tội mưu con nối dõi của tiên hoàng, đáng để tru di, ai gia nếu không phải nể mặt Yunnie tha thứ ngươi thì chín năm trước, ngươi đã sớm vào thiên lao rồi, nào có hôm nay ngồi bàn luận giang sơn với ai gia! Ngươi không sợ tiên hoàng dưới suối vàng hiển linh báo ứng ngươi sao!”

Nghe vậy, Park thị á khẩu không trả lời được, miệng run run, ngồi không vững liền ngã xuống đất, trợn mắt há hốc mồm nhìn Kim thị, Kim thị không thèm nhìn nàng, tiếp tục gắp thức ăn.

Jung Yunho mỉm cười tự mình nâng nàng dậy: “Mẫu hậu, quá khứ đã qua thì để nó qua đi, ai mà chẳng có lúc làm sai? Có phải không Hoàng tổ mẫu? Đương nhiên nếu còn tiếp tục phạm sai lầm, trẫm sẽ không tha thứ cho nàng, Hoàng tổ mẫu tạm tha nàng được không?”

Giọng nói dịu dàng, Park thị lại chỉ cảm thấy mắt của con mình hoàn toàn là lạnh như băng, nào có chút mỉm cười?! Việc chín năm trước đoán chừng mọi người đều hiểu rõ trong lòng rồi, chỉ có điều không nói thẳng ra mà thôi. Giờ nàng mới hiểu được, cũng không dám dị nghị gì nữa.

Jung Yunho mắt nhìn Kim Jaejoong từ đầu đến cuối lạnh nhạt thờ ơ: “Các trưởng bối đều đồng ý rồi, vậy Yunnie cùng Jaejoong sẽ tổ chức hôn lễ vào Tết Trung thu, kính xin trưởng bối chủ trì hôn lễ.”

Thiên Túc đế gật gật đầu: “Ngày mai bảo Lễ bộ bắt đầu chuẩn bị đi!”

Jung Yunho kéo Kim Jaejoong quỳ rạp xuống đất, đồng thanh nói: “Cảm ơn Hoàng tổ mẫu Phụ hoàng Mẫu hậu (Mẫu hậu Hoàng huynh Hoàng tẩu) tác thành.”

Cơm xong, Jung Yunho ôm Kim Jaejoong đến Quan Tinh Đài ngắm trăng.

“Vừa rồi sao không nói câu gì?” Jung Yunho hôn hai má Kim Jaejoong, mặt tràn đầy thỏa mãn, bọn họ sắp thành vợ chồng rồi nha.

Kim Jaejoong cười cười, chui vào trong lòng hắn: “Nếu ta mở miệng thì rất không hợp lý, cũng càng khiến hoàng tẩu phản cảm, huống chi… Dù thế nào, nàng cũng là mẹ của ngươi…”

“Có vợ như thế, chồng còn gì đòi hỏi.” Jung Yunho cong môi cười cười, “Nhưng mà sao không nói việc ngươi có thể sinh con?”

Nói đến đây, Kim Jaejoong liền tức giận: “Ngươi đáng ghét! Buổi sáng thái y mới chỉ nói qua, ngươi liền tưởng thật, ai muốn sinh con cho ngươi chứ?! Sinh con ra thì gọi ngươi là ca ca hay phụ hoàng hả?! Ngươi là tên dê xồm, đáng ghét đáng ghét!”

Jung Yunho cười to, bắt lấy tay cậu nói: “Việc này cũng đâu cần thiết phải lo lắng, còn nói không muốn, ta thấy Hoàng thúc phụ là không chờ được đúng không?

“Đáng ghét, ai không chờ được… Bỏ ra…”

Trời đêm thật đẹp.

Ngày mười lăm.

Tết Trung thu, Nhuận Vương phủ.

“Nhóc đáng yêu, ngươi rốt cuộc phải lập gia đình rồi…” Mắt hoa đào của Park Yoochun khẽ cong lại nhìn Kim Jaejoong, chiếc quạt xếp phe phẩy rất đắc ý.

“Bỏ đi, hừ!” Kim Jaejoong mặc hỉ phục đỏ thẫm, một bên để nha hoàn hầu hạ chải đầu, một bên cầm quả táo ăn. “Junsu nhà ta sẽ không gả cho ngươi đâu, ngươi yên tâm đi!”

Park Yoochun nghe xong lời này nhịn không được cười rộ, dừng một chút sau đó lại cười vô cùng khẩu phật tâm xà: “Đó là tất nhiên, người như tiểu thế tử, ta há có thể trèo cao?”

Kim Jaejoong buồn cười liếc hắn, cắn thêm một miếng táo: “Đây là ngươi nói đó, đến lúc đó đừng chạy tới cậu ta…”

“Nếu ta vĩnh viễn không cầu ngươi thì sao?” Park Yoochun vẫn cười.

“Ta sẽ cầm bàn cờ ra cửa Chính Dương hô to ba lần ‘Ta không bằng Park Yoochun’! Ngươi nếu tới cầu ta thì phải ra chợ ở kinh thành hô to ba lần ‘Nhuận Vương gia đẹp trai nhất’!” Kim Jaejoong nói như đinh đóng cột, cậu muốn xem tên kia cầu cậu!

“Thành giao, quân tử nhất ngôn!” Park Yoochun cười đến mờ ám.

Lúc này, Shim Changmin cũng bước vào, trong tay theo thường lệ cầm quạt xếp, nhìn thấy Park Yoochun, hai người cười nói: “Hoàng cữu phụ à, sau này, ta rốt cuộc gọi ngươi là hoàng tẩu hay hoàng cữu phụ đây?”

“Tất nhiên là…” Kim Jaejoong nói đến một nửa đột nhiên vì thấy thứ gì đó mà không nói lên lời, sắc mặt cực kì khó nhìn: “Các ngươi…”

Park Yoochun cầm quạt xếp che mặt, chỉ để lộ đôi mắt hoa đào cười vô cùng dịu dàng nhìn Kim Jaejoong.

Shim Changmin thấy tầm mắt của hắn, lập tức cười xấu xa: “Hoàng cữu phụ, đừng tưởng rằng thiên hạ đệ nhất thông minh chỉ để chơi nha…” Nói xong, thuận tay kéo Park Yoochun bên cạnh vào trong lòng.

“Ah — Các ngươi, các ngươi là đôi cẩu nam nam…” Kim Jaejoong lúc này hối hận tới cực điểm, tranh trên quạt Shim Changmin cùng Park Yoochun lần lượt là Phượng và Hoàng, chữ đề bên trên cũng lần lượt là “Phượng này Phượng này cầu Hoàng đến” cùng “Hoàng này Hoàng này đợi Phượng qua”, thảo nào hai người này tháng tám còn đong đưa quạt, hóa ra là tín vật đính ước, sao bình thường cậu lại không để ý!!

“Ai, vừa rồi Nhuận Vương gia nói gì ấy nhỉ…” Park Yoochun buồn cười quay đầu nhìn Shim Changmin: “Changmin, ngươi có nghe thấy Nhuận Vương gia vừa nói gì không?”

Shim Changmin cười cười: “Đã nghe được, gì mà cầm bàn cờ đi đâu đó hô to ba lần câu gì đó, đúng không?”

Kim Jaejoong lần đầu lật lọng, khó tránh khỏi có chút ngượng ngùng, tuy vậy khả năng giả bộ của cậu cũng khá tốt, cười ngây ngô nói: “Hì hì hì, các ngươi nói gì vậy, ta không biết…”

Shim Changmin Park Yoochun liền im lặng.

Lúc này, Thái Hoàng Thái hậu bước vào, nhìn Jaejoong vẫn còn ăn táo, oán trách: “Jae Jae, sao con vẫn còn ăn, cả hoàng cung đợi con lâu lắm rồi đó!”

Shim Changmin bình tĩnh hỏi: “Hoàng huynh của con đâu ạ?”

Kim thị: “Đang ở Hoàng cung, nếu không phải ta khuyên thì đã sớm chạy tới chỗ này…”

“Phải giữ lại nha, vội vã như vậy làm gì?” Park Yoochun khinh bỉ nói.

Shim Changmin lập tức cười khúc khích, thấy mọi người khó hiểu, giải thích: “Là ta nói với hắn, muốn đón được Jaejoong về thì phải tiếp nhận khiêu chiến của chúng ta…”

Kim Jaejoong khó hiểu: “Khiêu chiến gì?”

“Thiên cơ bất khả lộ…” Shim Changmin đung đưa quạt, vẻ mặt cười vô cùng xấu xa.

Kim thị bất đắc dĩ cười cười, người trẻ tuổi thật sôi nổi nha…

Cuối cùng thật vất vả chuẩn bị xong hết mọi thứ cho Jaejoong, đưa ra ngoài Nhuận Vương phủ, Jung Yunho cưỡi con ngựa cao to cũng tới.

Hắn thấy Kim Jaejoong mặc hỉ phục đỏ chót thêu phượng, đôi mắt đẹp đầy trông mong, môi hồng răng trắng, tóc dùng dây lụa đỏ chót búi lại, dùng trâm gài tóc bằng ngọc Lam Điền tốt nhất để gài, phần dưới tóc để xõa càng làm tôn thêm vẻ đẹp của cậu.

Kim Jaejoong nhìn Jung Yunho, cưỡi trên con ngựa cao to mặc hỉ phục thêu Kim Long đỏ chót, đầu đội mũ miện kim tuyến của Đế quân, *** thần sáng láng, mặt mày hồng hào.

Bởi vì được cho phép nên xung quanh vây đầy dân chúng, hào hứng bừng bừng xem đại hôn của Hoàng đế.

Jung Yunho đang định đi tới, Shim Changmin đã vươn tay, cây quạt xếp chắn trước mặt hắn, cười hì hì: “Hoàng huynh à, ta nói rồi, muốn lấy Hoàng cữu phụ của ta thì không dễ dàng như vậy đâu.”

Jung Yunho nhíu mày nhìn hắn: “Ngươi muốn làm gì?” Lẽ nào đại hôn của Hoàng đế mà vẫn có người không để Hoàng hậu đi!

“Kiểm tra chứ sao, xem ngươi có thật sự thích Hoàng cữu phụ của chúng ta không… Các vị à, mọi người bảo có cần không?!” Shim Changmin càng lúc càng làm càn vì biết Jung Yunho lúc này chắc chắn sẽ không nổi giận.

“Được, vậy ngươi nói đi.” Jung Yunho nhún nhún vai, nguyên nhân hắn không phản đối là vì đối diện, Kim Jaejoong xấu hổ cười thẹn thùng rất mê người.

Shim Changmin “Ba” một tiếng mở quạt xếp, chậm rãi đong đưa nói: “Hoàng cữu phụ của ta có bớt ở đâu?”

Lời vừa ra khỏi miệng, Kim Jaejoong ngay lập tức đỏ bừng mặt, việc này sao có thể hỏi! Jung Yunho dừng một chút rồi đáp không chút do dự: “Phía dưới xương bướm bên phải.” Đây là nơi mà lúc hắn và cậu mây mưa, hắn thích hôn nhất, mỗi lần hôn là Jaejoong lại run rẩy một hồi.

Lời vừa nói ra, mặt Kim Jaejoong lại càng đỏ hơn, lặng lẽ kéo quần áo Shim Changmin trốn sau lưng hắn.

Shim Changmin nhìn Kim Jaejoong sau lưng mình, cười càng vui vẻ: “Hoàng huynh, mời dùng tên ngươi cùng Hoàng thúc phụ làm thơ, phải bày tỏ tấm lòng của ngươi với Hoàng thúc phụ đó.”

Cái này thật sự làm khó người ta, Hoàng đế cũng không phải văn nhân suốt ngày thơ thẩn, muốn hắn dùng tên làm thơ, hơn nữa còn trong thời gian ngắn như vậy, quả thực không khác gì việc bảy bước thành thơ.

Jung Yunho cau mày suy tư một lát, dân chúng cũng ngừng thở theo dõi hắn, Kim Jaejoong cũng mặt đầy khẩn trương nhìn hắn, vạn nhất hắn không làm được thì phải làm sao? Hoàng đế không thể mất mặt trước nhiều người như vậy được!

Tuy vậy Jung Yunho không khiến người thất vọng, hắn mở miệng nói: “Vừa văn vừa võ khắp thiên hạ, Mênh mông trời đất chí biển sâu. Lúc sống chỉ biết cầu tri kỷ, trong tâm cô độc một nỗi sầu.”

(Hán Việt: Duẫn văn duẫn vũ thiên hạ thức, Hạo hạo thiên đại thương hải chí. Tại sinh bản yếu cầu tri kỷ, Trungtâm độc lập nhất hà quỳnh.)

Cái này ngay cả Shim Changmin cũng á khẩu không nói gì được, bài thơ này không chỉ bày tỏ ý chí luôn hướng về muôn dân trăm họ khắp thiên hạ, lại khẳng định tâm của hắn với Jaejoong như một, còn có thể yêu cầu gì nữa?

“Hay!” Dân chúng xung quanh vỗ tay nhiệt liệt, điều này khiến cho Jung Yunho buồn bực một hồi — Ta đâu phải làm xiếc, sao lại bị vây xem thế này… Shim Changmin ngươi nhớ kỹ đấy, lần sau đừng có mà rơi vào tay ra (╰╯)#

Kim Jaejoong nghe vậy, nhịn không được cổ vũ, Yunho, làm tốt lắm!

Jung Yunho hỏi: “Được chưa??? Trẫm đón Hoàng hậu đi nha…”

“Đợi một chút.” Lần này đến lượt Park Yoochun ngăn hắn, cười gian xảo, “Lần này phải xác định tình cảm của Hoàng tẩu với Hoàng thượng nha…”

“Cái gì?” Jung Yunho cùng Kim Jaejoong trăm miệng một lời hỏi.

“Đúng vậy.” Park Yoochun gật gật đầu, cười vô cùng tươi: “Người đâu, bịt mắt Hoàng hậu lại –“

“Làm gì vậy?” Jung Yunho vẻ mặt cảnh giác.

Shim Changmin bên cạnh vén tay áo lên nói: “Hoàng huynh đừng khẩn trương, chỉ là ba chúng ta vươn tay ra, Hoàng tẩu chọn tay một người, nếu như chọn sai… Hoàng huynh phải bỏ tiền nha, thế nào?”

Lúc này đương nhiên không thể nói không được, nhiều dân chúng vây xem như vậy, Jung Yunho đành phải chấp nhận.

Kim Jaejoong rất hưng phấn, làm động tác cố gắng lên với Jung Yunho: “Yunho, ta nhất định sẽ chọn đúng ngươi!” Nói xong liền để người bịt mắt cậu. Một tỳ nữ dẫn cậu đi sờ tay ba người, Kim Jaejoong sờ một tay, rõ ràng xúc cảm không giống, ghét bỏ nói: “Cả tay dinh dính, nhất định là Changmin vừa mới ăn vụng, thật đáng ghét, đại hôn của hoàng thúc mà ngươi không thể nhịn một chút sao!”

Mọi người nghe xong liền nhịn không được cười vang.

Sau đó cậu sờ được một bàn tay khớp xương rõ ràng, nhưng cảm giác lại không giống, nhất là lúc cậu sờ ngón giữa tay phải lại càng khác biệt: “Ngay cả vết chai cũng không có, nhất định là Park Yoochun mười ngón không dính nước!! Hừ!” Nói xong, cậu hung hăng hất tay Park Yoochun ra, khiến cho Park Yoochun uất ức liếc Shim Changmin một cái.

Cuối cùng cậu vui vẻ cầm tay người thứ ba, nhưng cậu đột nhiên lại mạnh mẽ hất ra: “Ngươi không phải Yunnie!”

Bên tai cậu vang lên giọng Jung Yunho: “Sao lại không phải ta?”

Kim Jaejoong cong khóe môi cười cười, tự tin nói: “Tay Yunho xương khớp rõ ràng, mười ngón thon dài, vì phê tấu chương mà ngón giữa tay phải đã tạo thành hai vết chai rất rõ, ngón áp út tay phải, chỗ khớp xương thứ hai cũng có một vết chai, là vì lúc còn bé leo cây cùng ta bị gai đâm, không nhổ kịp mà tạo thành…” Cậu quăng miếng vải đen bịt mắt, phát hiện người trước mắt quả nhiên không phải Yunho mà là Junsu!

Hai mắt cậu sáng rực nhìn Jung Yunho: “Chi tiết nhỏ như vậy, ta cũng toàn bộ ghi tạc trong lòng…”

Jung Yunho mặc kệ đám người đang vây xem, cảm động vươn tay định cầm tay Kim Jaejoong lại bị Shim Changmin ngăn cản, vì vậy rốt cuộc không thể nhịn được nữa:

“Shim Changmin, ngươi đủ rồi đấy, ngươi còn ngăn cản trẫm nữa trẫm bóp chết ngươi đây có tin ko –” Nói xong nhảy tới cấu véo Shim Changmin, phải biết rằng hắn đợi ngày này đã bao nhiêu năm, vậy mà sống chết ngăn không cho hắn đón người!

“Ah — Cứu mạng với, mưu sát cháu trai ruột rồi…”

“Hoàng thượng, thỉnh tự trọng –“

=============== HOÀN ==============

Chanbaek – Cuối Hoàng Hôn – Chap 1 / 2023

Tittle: Cuối Hoàng Hôn Chap 1 : Hạnh phúc của Park Chanyeol và Byun Baekhyun

– Edit: Không

– Pairing: Tác giả luôn sở hữu cốt truyện, nhân vật chúng nó thuộc về nhau

– Rating: MA

– Category:  Pink, Hường, Sinh tử, HE, MA, Lãng mạn, Củ chuối, Máu me, bạo lực

– Status: Uploadiing

(Start)

Baekhyun và Chanyeol đã cưới  nhau hơn một năm. Park Chanyeol năm nay 25 là một chủ tịch lịch lãm và uy quyền của ParkByun Thị do chính anh lập và quản lý đang trên đà đứng nhất Hàn Quốc về kinh tế chính trị kinh doanh mặt hàng điện từ. Byun Baekhyun cũng 25 tuổi lại là phó chủ tịch kiêm luôn thư kí riêng của chủ tịch Park Chanyeol – mọi người thường gọi là Park Phu Nhân. Không ai không biết đến cặp đôi trẻ vừa đẹp đôi vừa nổi tiếng trong ngành kinh tế này.

Đó là chuyện của hiện tại và tương lai và ở hiện tại đang có một điều phải đáng nói là Park Phu Nhân của chúng ta đang mang thai đứa con đầu lòng của Chủ tịch Park được 2 tháng và chưa xác định rỏ giới tính. Phải nói Park Chanyeol trên thương trường và công ty băng lãnh tàn khốc thế nào thì về nhà với Phu nhân lại ôn nhu, ngọt bùi và mở miệng ra toàn những lời yêu thương khác bấy nhiêu. Cũng vì đó mà chủ tịch của chúng ta đã cho Baekhyun tạm nghỉ việc ở công ty để ở nhà dưỡng thai vì con đầu lòng mà thêm lo cho sức khỏe vợ cưng nữa. Lúc đầu cậu không hề đồng ý với ý kiến này, vì cậu là một người không thích rảnh rổi ( vì rảnh rổi đâu có việc gì làm ) nhưng cuối cùng cũng phải đồng ý.

– Em sẽ không ở nhà ăn ở không đâu ! – Baekhyun gần như hét lên vì phản đối

– Em không muốn cũng phải làm, vì đây là vì con và cả vì em. Nha bà xã~ – Anh dùng giọng điệu làm nũng để làm mềm lòng cậu.

– Nhưng anh có biết là em không thích như thế không, với lại như vậy em sẽ mau béo và ỷ lại vào anh mất – Baekhyun bực dọc lên tiếng, do tác động của cái thai còn khiến cậu bực thêm

– Anh biết chứ – Anh ôm cậu vào lòng. – Nhưng em nghĩ xem nếu em đi làm thì em sẽ không chuyên tâm vào chuyện chăm sóc con, còn nữa… – Anh quay cậu lại đối diện với mình. – Trong lúc em đi đứng hay làm việc lỡ có chuyện gì anh biết sống làm sao hã bảo bối ~. – Dùng giọng ôn nhu trầm ấm của mình dổ ngọt cậu,

– Em biết là anh lo cho em… Nhưng mà anh cũng biết là… – Định ngước lên phản đối nhưng cậu lại bắt gặp ánh mắt ủy khúc của anh nhìn mình làm cậu không nở. – Thôi được rồi. Em sẽ ở nhà cho anh vui. Nhưng ! Em mà phát hiện khi không có em mà anh lén phén với con nào thì đừng trách tại sao em không là Byun Baekhyun của anh thường ngày – Cậu gặng từng chữ mong lọt lỗ tay người đối diện.

–  Anh biết rồi mà bảo bối, anh sẽ không có ai ngoài bà xã đâu. Em cũng biết anh yêu em nhất mà phải không ? – Anh hôn nhẹ lên má cậu.

– Ân… – Cậu đỏ mặt

Hai người cứ dai dưa hôn tới hôn lui, ăn cháo lưỡi với nhau cho đến khi bà quản gia gọi hai người xuống ăn cơm thì mới buông ra.

– Ông chủ, Phu nhân ! Xin mời xuống ăn cơm ạ ! – Tiếng bà quản gia gọi hai người.

Cậu giật mình, buông anh ra rồi đánh yêu vào ngực anh một cái :

– Anh đáng ghét. – Cậu mắng

– Rồi ! Ông xã của em đáng ghét nhất được chưa, bây giờ xuống ăn cơm đi, anh đói quá rồi. Tối anh sẽ ăn em sau. – Nói xong anh chạy thật nhanh xuống lầu bỏ lại cậu với cái đầu óc chưa tiêu hóa kịp những gì anh vừa nói.

– Ơ… Park Chanyeol anh đứng lại đó cho tôi. – Baekhyun vừa hét vừa chạy xuống lầu rượt theo thằng chồng kính yêu của mình.

Đó là sự tình năn nỉ của ChủtịchPark để vợ mình an tâm ở nhà dưởng thai. Sóng gió quá đúng không ? Nhưng sẽ ổn thôi Park Chanyeol mà.

Vì Baekhyun đã đồng ý ở nhà dưỡng thai, đồng nghĩa với việc công ty sẽ phải tuyển thêm một thư kí mới cho chủ tịch. Sau 3-4 ngày tìm kiếm thì cũng tìm được một cô nhân viên ưng ý, cô là Kim Deahee – Trong lý lịch ghi hoàn thành tốt các bằng chứng chỉ và tiểu sử rất trong sạch, cũng là con nhà khá giả không đến nổi tệ. Hôm nay là ngày cô đến ParkByun thị để phỏng vấn bỡiPark chủ tịch để còn biết được phụ giúp phần công việc của bộ phận nào.

“Cốc cốc”

– Vào đi! – Giọng Chanyeol trầm trầm vang lên ra lệnh cho người đứng ngoài cửa

– Chào chủ tịch ạ ! – Deahee cuối đầu chào

– Cô là Kim Deahee được phòng quản lý điều đến để làm thư kí phải không ? – Chanyeol vừa nhìn hồ sơ được đưa lên vừa hỏi.

– Vâng ạ ! Mong chủ tịch chỉ bảo. – Cô nhẹ nhàng nói nhưng vẫn chưa dám ngước mặt lên nhìn anh

– Được, tạm thời cô sẽ làm thư kí cho tôi đến khi vợ tôi sinh xong, được chứ? Nhưng cô yên tâm chỉ cần trong thời gian cô làm việc trong công ty này không gây ra chuyện gì thì sao khi vợ tôi đi làm lại tôi sẽ điều cô sang một bộ phận khác. Còn nếu cô dám gây chuyện thì… Cô hiểu rồi chứ – Anh nói một hơi nhưng mặt vẫn giữ y nét lạnh trên gương mặt mình.

– Vâng ạ. Vậy bây giờ tôi phải làm gì ạ ? – Cô hỏi.

– Bây giờ cô sang phòng bên lấy tài liệu tham khảo và phòng đối diện phòng tôi sẽ là phòng làm việc của cô. Khi tôi gọi cô phải qua ngay không được chậm trể, còn nữa sang cô phải đi đúng giờ không được sớm cũng không được trể và trên bàn tôi lúc nào khi tôi vào cũng đầy đủ các văn kiện của ngày hôm nay và cô phải báo cáo lịch trình cho tôi – Anh lại luyên thuyên công việc.

– Vâng thưa chủ tịch. – Cô trả lời  nhưng trong lòng lại nghĩ : “Tại sao thư kí cũ lại làm việc cho anh ta mà không than vãn gì vậy chứ. Cơ mà lúc đầu anh ta có nhắc tới vợ… rồi hiểu luôn. Nhưng mà nhìn anh ta có vẻ rất được… Mình nghĩ mình nên ra tay”.

– Không còn gì nữa thì cô ra ngoài đi, nhớ đóng cửa hộ tôi. – Vừa dứt lời điện thoại của anh reo lên, là Baekhyun gọi. Daehee thấy vậy cũng đành lặng lẽ ra ngoài.

“Anh chỉ mới đi khỏi nhà nửa tiếng thôi đã nhớ sao?” – Anh nghĩ trong bụng, tay cầm điện thoại lên nghe máy, giọng lạnh băng lúc nảy đã được thay bằng một giọng trầm ấm ôn nhu gấp bội lần – Alo. Bảo bối ! Anh đây, chưa gì đã nhớ anh rồi sao? – Anh vừa nói vừa cười, hẳn là đang rất hạnh phúc.

– “Không! Em không có nhớ anh, chỉ là em muốn nhắc anh hôm nay anh sẽ không có nhiều cuộc họp và cuộc gặp xả giao nên em mong anh về sớm với em và anh hãy bảo nhân viên gữi cho em bản hồ sơ lý lịch của cô thư kí của anh dùm em.” – Đầu dây bên kia trả lời

– Anh biết mà, anh sẽ về sớm mà em cần hồ sơ để làm gì, cô ta cũng chỉ là cô gái bình thường thôi có cần chặt chẽ vậy không? Hay là em ghen hã?

– “Anh tự biết *ngáp*, em mệt quá em ngủ đây, làm việc tốt mau về với em, em ở nhà chán lắm không có việc gì làm chỉ toàn ăn với ngủ thôi, sẽ mau thành heo mất T^T” – Cậu nủng nịu giọng pha chút buồn ngủ làm anh nghe được vừa vui vừa muốn chạy về ôm cục bong nhỏ vào lòng rồi ôm ngủ mà dẹp hết đống công việc ở công ty này.

– Rồi rồi, ngủ đi bảo bối. Về anh sẽ có quà cho em, hồ sơ anh cũng đã bảo người gữi cho em rồi. Yêu em bà xã ‘chụt’ – Anh hôn vào điện thoại nhằm trấn an ai kia.

– “Bye anh”.

Kết thúc cuộc nói chuyện điện thoại, trong lòng anh bỗng dưng hiện lên một cổ ấm áp, anh thực sự không uổng khi yêu và cưới Baekhyun. Anh cảm thấy hạnh phúc bao nhiêu thì ở ngoài cửa có một người đã nghe hết cuộc đối thoại đó và lẫm bẩm rằng : “Tôi coi hạnh phúc được bao lâu, thứ tôi muốn luôn luôn phải có”.

Baekhyun ở nhà thực sự rất chán, chỉ biết ăn vặt ăn này nọ và những món đầu bếp kê ra để có dinh dưởng cho tiểu bảo bối trong bụng và xem tivi thì cũng không có việc gì làm, hằng ngày thì còn có ở công ty chạy tới chạy lui thỉnh thoảng vào phòng Chủ tịch “hưởng thụ” một chút, nhưng bây giờ rất chán a~. Thực sự là cậu đang rất nhớ anh đó.  Vừa nhớ trong lòng cậu cũng có chút bất an nhưng không rỏ đó là gì.

Share this:

Twitter

Facebook

Like this:

Số lượt thích

Đang tải…

Bạn đang xem bài viết Nhà Văn Hoàng Anh Tú: “Cứ Ra Rả Nói Về Tương Lai Đất Nước, Đứa Trẻ 14 Tuổi Bị Chính Cha Ruột Hiếp Dâm Mang Thai Lại Thờ Ơ” / 2023 trên website Ieecvn.com. Hy vọng những thông tin mà chúng tôi đã chia sẻ là hữu ích với bạn. Nếu nội dung hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!