Xem Nhiều 12/2022 #️ Lão Đại Có Một Người Vợ / 2023 # Top 19 Trend | Ieecvn.com

Xem Nhiều 12/2022 # Lão Đại Có Một Người Vợ / 2023 # Top 19 Trend

Cập nhật thông tin chi tiết về Lão Đại Có Một Người Vợ / 2023 mới nhất trên website Ieecvn.com. Hy vọng nội dung bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu của bạn, chúng tôi sẽ thường xuyên cập nhật mới nội dung để bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất.

✿ Nội dung truyện Lão Đại Có Một Người Vợ

Lão Đại Có Một Người Vợ

Tác giả: michannn

Nguồn MangaToon

Có hay không trên đời xuất hiện một kẻ ngốc nghếch si tình… mang tình yêu đem tặng cho người cùng mình dây dưa chỉ trong một đêm ngắn ngủi. Đem đứa trẻ kết tinh giữa bọn họ nuôi nấng trong bụng chịu đủ mọi phỉ nhổ của thế nhân. Rồi lần nữa gặp lại hắn… lại si ngốc giao cả bản thân cho hắn, tin tưởng dựa dẫm vào hắn.

” Vương Tuấn Khải… cuộc đời này vô cùng dài, em muốn nắm lấy tay anh đi hết một đời… liệu anh có nguyện ý…”

Chap 1

Cuộc đời này, chúng ta sẽ gặp qua vô số người.

Có những người chỉ như cánh bướm lả lướt vụt bay qua cuộc đời bạn.

Lại có những người, dù chỉ gặp lần đầu, cũng có thể để lại những ấn tượng khó phai.

. . .

Cuộc đời của Vương Nguyên sinh ra đã là những chuỗi ngày bi kịch.

Cậu sinh ra đã thiệt thòi hơn rất nhiều đứa trẻ khác, bởi vì cha mẹ cậu không có hạnh phúc trong hôn nhân.

Khi sinh Vương Nguyên, mẹ của cậu vì trầm cảm mà sinh non, đứa trẻ sinh ra ở bệnh viện trung ương ngày hôm ấy vì thiếu tháng, hơi thở yếu ớt tưởng chừng như không thể sống nổi qua vài giờ.

Thế nhưng kì tích lại xảy đến với một đứa trẻ vô phúc. Cậu như thế lại được cứu sống, nhưng thể chất lại yếu kém hơn những đứa trẻ khác, cơ thể bệnh tật triền miên, suy nhược thiếu sức sống.

Lớn lên một chút khi đang trong độ tuổi ăn học lại phải chật vật gánh vác số nợ khổng lồ của người cha cờ bạc vừa mất, vừa phải chạy vạy lo tiền thuốc men cho người mẹ bệnh tật dài dẵng qua năm tháng.

Mười tám tuổi đã phải bỏ học đại học ra ngoài kiếm sống, cuộc sống của cậu từ nhỏ đến lớn đã không được hạnh phúc, họ hàng còn bảo cậu chính là vận xui xẻo, chỉ bởi vì cậu mà gia đình không yên ổn.

Trước khi có cậu, người cha kia rõ ràng ưu tú hơn người, làm ăn cũng có chí hướng vươn lên, còn người mẹ kia vẫn khỏe mạnh bình thường.

Nhưng vừa mang thai cậu, mọi thứ đều thay đổi. Cha cậu suốt ngày bài bạc rượu chè, đường tiền tài cũng tụt dốc không phanh, cứ thế đổ nợ, chẳng dừng lại ở đó, ông ấy đốn mạt đến mức ở bên ngoài cùng người phụ nữ khác có con. Mẹ cậu lại suốt ngày bệnh tật triền miên, còn là bệnh hiểm nghèo phải dùng thật nhiều tiền để chữa nhưng không thể dứt điểm.

Đứa bé vận xui đó rõ ràng biết họ hàng người thân đều không ưa thích mình, vậy mà cậu lại cứ mắt mù tai điếc không quan tâm đến.

Vương Nguyên cậu không phải không đau lòng, chỉ là cậu từ nhỏ đã giỏi cam chịu, trầm lặng ít nói, chuyện mình thiệt thòi tuyệt nhiên chẳng dám vùng lên nói lý lẽ.

Mãi đến tận năm hai mươi sáu tuổi, đi gần một phần ba đời người, cái tính đó cũng không có khả năng loại bỏ.

Cậu cư nhiên mang thai một đứa con trong bụng, biết được cha của đứa nhỏ kia là ai, thế nhưng vẫn không dám đến gặp đòi lại công đạo, đòi tiền trợ cấp nuôi nấng đứa trẻ.

Bởi vì đứa con này, là cậu một lần bán mình cho nam nhân mà có được. Cậu oán than được sao?

Nếu như không phải cảm giác buồn nôn ốm nghén kéo ập tới như thuỷ triều, cậu cũng không đời nào đi bệnh viện kiểm tra, nào ngờ vạn nhất không nghĩ tới tiểu sinh linh này từ đâu chạy đến bụng cậu an vị ở đó.

Sản phụ là nam trên thế giới rất hiếm, nhiều nhất cũng chỉ vài ba người đếm trên đều ngón tay, chính Vương Nguyên cậu cũng không ngờ mình lại nằm trong số đó, rõ ràng… thật sự có một sinh linh đang ở trong bụng cậu, vẫn đang từng ngày lớn lên.

Cậu không nhớ rõ lúc biết được mình có thai đã nghĩ những gì. Hình như là có chút bất ngờ, xen kẻ sự hối hận, cậu còn có ý định phá thai, thế nhưng sau cùng cũng không có can đảm đó. Có lẽ cậu sợ hãi, cậu không nỡ giết đi chính cốt nhục của mình. Nhưng nuôi đứa bé này thì sao… cậu không có can đảm nghĩ đến cuộc sống sau này.

Vậy mà cuối cùng cậu cũng quyết định phải sinh đứa nhỏ này ra đời.

Dường như cậu cũng hiểu được năm đó mẹ mình đã vật lộn đấu tranh tư tưởng như thế nào. Rõ ràng giữa cha và mẹ không có tình yêu, đứa con ngoài ý muốn thế này sinh ra là tốt hay xấu … nghĩ cũng không dám nghĩ, bởi vì sự thật không cần nói cũng biết, đứa bé dư thừa như vậy, sinh ra cũng không có bất kỳ ý nghĩa gì.

Nhưng mẹ cậu vẫn sinh cậu ra đời, vẫn cho cậu một sinh mệnh… cậu làm sao nỡ cướp đi sinh mệnh của chính con ruột mình chứ?

Vương Nguyên mang thai, suốt một thời gia dài trong tình trạng lo sợ. Cậu sợ sẽ bị lời ra tiếng vào của mọi người khiến chính mình cảm thấy lạc lõng. Cứ như thế, nuôi đứa trẻ trong bụng chịu đủ mọi oan ức.

Cậu vốn thể trạng yếu, đã thế còn mang trong mình đứa bé, việc đi đứng khó khăn, sắc mặt lúc nào cũng nhợt nhạt không có sức sống. Vậy nên dù có không ngại cực khổ ngày đêm đi kiếm việc, cũng không ai có can đảm thu nhận cậu, sợ xảy ra chuyện chẳng may, bọn họ gánh vác không nổi.

Số nợ của cha đã sớm trả đủ cho bọn người cho vay, còn tiền mà người đàn ông đêm hôm đó trả cho cậu đã sử dụng toàn bộ cho ca phẫu thuật của mẹ, thế nhưng mẹ cậu vẫn không thể qua khỏi, người thân cuối cùng của cậu cứ thế rời bỏ cậu.

Cậu không có gia đình, không có người thân, không có tiền tài, không có bất cái gì thuộc về cậu. Cậu chỉ có một đứa con, một tiểu sinh linh mà cậu vừa hận là vừa thương.

Cứ nghĩ cuộc sống đã bế tắc, ông trời chặn hết mọi cánh cửa sống sót của cậu. Nhưng rồi vẫn có một nơi chịu lưu giữ cậu, chính là một tiệm cà phê gần nhà.

Vương Nguyên tuy không thể nhanh nhẹn bưng bê phục vụ bàn, càng không làm được những việc nặng, nhưng cậu lại có tài pha trà và cà phê rất tuyệt.

Chủ quán là một người phụ nữ trung niên tốt bụng. Bà ấy khi trông thấy cậu liền có hảo cảm, lại có chút xúc động của một người mẹ đối với đứa con của mình. Bà ấy có một người con là đồng tính luyến ái, ngày đó vì quá đau lòng lẫn không suy nghĩ thấu đáo mà đuổi chính con ruột của mình ra khỏi nhà, còn tuyệt giao với cậu ấy.

Thế nhưng Vương Nguyên khác với cậu ấy, cậu không phải đồng tính luyến ái, cậu không yêu thích đàn ông. Cậu mang thai thế này vì bất đắc dĩ phải quan hệ với người nọ.

Đời sống dần ổn định, sáng sớm đến làm việc, chiều tối lại trở về với căn nhà xập xệ ở ngỏ nhỏ. Vương Nguyên như thế lại rất trân trọng khoảng thời gian này, tuy khó khăn nhưng lại là những chuỗi ngày yên ổn nhất từ trước tới nay.

Những kẻ ngoài kia vẫn luôn xem thường cậu, khinh bỉ cậu ăn nằm với đàn ông đến nỗi mang thai bất quá cũng chỉ là người ngoài cuộc, bọn họ không thân thích ruột rà gì với cậu, bọn họ chán ghét cậu cũng không có gì. Còn những người thân kia, được xem là họ hàng thân thuộc, đã sớm không còn quan hệ gì với cậu rồi.

Thai nhi trong bụng ngày càng lớn dần, mỗi một bước đi đều phải cẩn thận hơn hết. Vương Nguyên từ bé đã kén ăn, lúc mang thai càng không có cảm giác thèm bất cứ một món gì. Mỗi bữa đều ăn uống thanh đạm, không rõ đứa nhỏ trong bụng hấp thụ được bao nhiêu, còn bản thân cậu đã gầy ốm đến da bọc xương.

Cậu không thường xuyên đến bệnh viện kiểm tra, mỗi lần đến đều cúi gầm mặt không tiếp xúc với người khác. Trong sách có nói nếu là phụ nữ thì sau chín tháng mười ngày là có thể sinh đứa nhỏ, nhưng một nam nhân thụ thai, đến tháng thứ mười như cậu vẫn chưa có dấu hiệu gì khiến cho Vương Nguyên có chút bất an.

Tháng thứ mười, những triệu chứng thường gặp ở một sản phụ, Vương Nguyên đều chịu qua. Đau lưng nhức mỏi, hoa mắt, lẫn buồn nôn. Từng chút từng chút đánh sập đi một sản phụ nam gầy yếu.

Vì thai lớn tháng không thể vận động quá mạnh, nên cậu chỉ dám đến siêu thị gần nhà mua chút ít thức ăn.

Trong khi vẫn chuyên chú lựa những thứ cần mua, bụng đột ngột lại nhói lên đến kì lạ. Vương Nguyên đánh rớt món đồ ở trên tay, sắc mặt đã không mấy tươi sắc nay càng thêm trắng nhợt. Cậu cắn chặt răng không dám bật lên tiếng than đau, nhưng dường như đã không thể chịu đựng nổi từng đợt co thắt đau đớn.

Nước ối vỡ ra thấm ướt hai bàn chân gầy của sản phụ nam, dưới sàn đất gạch men trắng ẩm ướt một vũng nước ối vàng đục vương chút tơ máu, cậu cố gắng khép hai chân nhưng có lẽ đã không còn kịp nữa. Cả thân thể lảo đảo muốn tìm kiếm một chỗ dựa nhưng xung quanh mọi người đã đứng thành một vòng tròn, họ vẫn mãi chỉ trỏ tò mò về cậu, luôn miệng thắc mắc về thân phận cậu cùng sự hiện diện của cái bụng đầy đặn căng tròn kia. Chẳng một ai tiến đến giúp đỡ, cũng chẳng có ai mảy may gọi cứu thương đến, để mặc một sản phụ đau đớn tưởng chừng muốn ngất đi.

Mãi đến lúc cậu gần như muốn ngất, có một người đàn ông trung niên nọ len lỏi trong đám người đông đúc tiến đến đỡ lấy cậu. Nhưng cậu lúc đó đã kiệt sức đến không nói được nên lời, chẳng thể cầu cứu nhờ anh ta đưa cậu đến bệnh viện, chỉ có thể vừa ôm bụng nhíu mày thở dốc, vừa nắm chặt lấy tay người nọ.

” Hít thở thật đều, đừng lo lắng, làm theo lời của tôi, hít thật sâu vào, rồi chậm rãi thở ra… “

Người đàn ông nọ trông có vẻ rất thành thạo, khuyên nhủ Vương Nguyên giữ sức, bên này anh ta lại gọi điện thoại đến cho ai đó. Gọi xong liền nhấc bổng cậu dậy, không nói lời nào giải tán hết đám đông.

Một Người Quay Lưng, Một Người Khóc / 2023

Trở về công ty, Baekhyun suy nghĩ về những gì mà Sehun nói. Quả thực là bây giờ anh không còn đường lui, mọi thứ rơi vào bế tắc. Chính cậu cũng không hiểu được tại sao dù cho có hận anh nhưng vẫn không thể dùng hết những lời thâm độc thù hằn để nói, trái lại bây giờ lại cảm thấy anh đáng thương. Điện thoại chợt reo lên cắt ngang suy nghĩ của cậu.

-Em nghe đây.

-Anh sẽ về sớm hơn dự định một tiếng. Sẽ có quà cho em.

-Anh chỉ cần về an toàn là món quà em mong muốn được nhận nhất rồi.

-Được, anh sẽ mang cả hai món quà về cho em!

Chanyeol không thể ngừng suy nghĩ của mình về Baekhyun, tựa như cậu là hơi thở của anh vậy. Suốt cả buổi họp, anh gần như chỉ tập trung được vài phần quan trọng. Thế nhưng trong lòng anh lại cảm thấy rất hạnh phúc vì được yêu và cũng nhận được tình cảm từ phía cậu.

Sehun đã trở về Mỹ. Thật lòng là anh không muốn về đây một chút nào, dù rằng có ở Hàn thì cũng vậy thôi. Sau khi nộp bản báo cáo cho ba, anh trở về chỗ làm tiếp công việc của mình. Không hề có một chút sức sống, anh gục đầu xuống bàn. Tại sao lúc này đây, tất cả mọi thứ đều quay lưng với anh, kể cả một tia hi vọng cũng vội vàng tắt đi. Điều làm anh chán nản nhất đó là, không còn có cơ hội được hi vọng nữa rồi.

Buổi tối, anh trở về nhà thật muộn. Lẽ ra công việc đã kết thúc từ sớm, nhưng vì anh không có ý định trở về nhà nên nán lại làm luôn việc cho hôm sau. Ngỡ rằng mọi người đã ngủ, nào ngờ vừa mở cửa đèn đã sáng lên, tất cả đã có mặt ở phòng khách ngoại trừ Chanyeol.

-Con về trễ vậy? – Hiệu trưởng Park lên tiếng – Mẹ có chuyện quan trọng muốn báo với con.

-Có chuyện gì vậy ạ?

-Inna có thai rồi.

-Sao? – Sehun nhìn chăm chăm vào Inna, hai mắt mở lớn cực kỳ ngạc nhiên.

-Con sắp được làm cha rồi, thời gian này nên ở bên Inna nhiều hơn. – Chủ tịch vui vẻ nói.

-Dạ, con biết mà. – Sehun giả vờ vui mừng, nhưng trong đáy mắt lại hiển thị ra vẻ hụt hẫng.

Inna không nói gì, chỉ mỉm cười. Lần này đúng là gặp may, nếu như không mang thai có lẽ cô khó có cách bắt buộc anh phải ở bên cạnh mình. Sehun rõ ràng là đang định làm gì đó, nhìn thái độ từ lúc về Mỹ cũng biết. Anh lạnh lùng và không thích nói chuyện với ai. Nhưng giờ thì không phải lo lắng gì nữa, cô đã có thể nắm dao đằng chuôi rồi.

Sehun và Inna trở về phòng, không ai nói với ai câu nào. Anh có cảm giác rằng, địa ngục mà anh đang bị giam giữ không phải chỉ đơn giản có vậy, hiện giờ còn có nơi kinh khủng hơn. Ngay cả lúc anh muốn và sắp được giải thoát cũng không thể kết thúc, mọi thứ cứ chồng chất lên nhau. Anh không hề muốn đứa con là sự ràng buộc của mình, nhưng giờ muốn hay không cũng không còn đường lui. Mệt mỏi nhắm mắt lại, anh cố chợp mắt nhưng không tài nào ngủ nổi.

Chanyeol và Baekhyun phải tham gia một bữa tiệc, đây là bữa tiệc tổ chức định kỳ hàng năm của các công ty mở ra để giới thiệu các công ty mới và giám đốc điều hành tài giỏi của một số công ty có quy mô lớn. Lần đầu tham gia bữa tiệc lớn như thế này, Baekhyun không tránh khỏi sự bỡ ngỡ. Cậu cứ nhìn khắp xung quanh, cái gì cũng thật lạ lẫm.

Chanyeol đi cạnh cậu mà cứ nghĩ rằng mình đang lạc vào thế giới thần tiên nào đó, vì trông cậu thật sự rất đẹp với bộ vest màu đen được thiết kế hơi ôm sát cơ thể, quần âu có độ co dãn nên cậu di chuyển cũng không khó khăn lắm. Tóc được chải keo lán mướt cùng với đôi mắt được vẽ viền đen và thêm một chút màu khói làm cậu trông thật câu dẫn.

-Xin chào giám đốc Park. – Tiếng nói này làm Chanyeol sực tỉnh, anh vội đưa tay ra bắt lấy.

-À chào ông, giám đốc Choi.

-Đây là thư ký của cậu sao ?

-Dạ phải.

-Xin chào ông.

-Cậu tên gì ? – Giám đốc Choi không chịu buông tay Baekhyun ra, ông nắm chặt lấy và nhìn cậu thật kỹ.

-Dạ là…là…Byun Baekhyun ạ. – Baekhyun cố rút tay ra nhưng không được, cậu nhìn sang Chanyeol với ánh mắt cầu cứu.

-Cảm ơn ông đã quan tâm đến nhân viên của tôi, gặp lại sau. – Chanyeol kéo tay Baekhyun lại và cúi đầu rồi rời đi. Lúc ông ta nhìn cậu anh đã có cảm giác không bình thường rồi, lúc ông ta nắm tay Baekhyun là lúc anh thấy máu đang sôi lên trong người mình.

Baekhyun cảm thấy hơi lo lắng, nhưng Chanyeol lại không nói lời nào mà nắm tay cậu kéo đi thật xa chỗ giám đốc Choi. Có lẽ là anh đang giận nên cậu không nói gì, im lặng để anh nắm chặt lấy cổ tay đã đỏ lên của mình. Đến một bàn nọ vắng người, Chanyeol mới buông ra. Trông thấy cổ tay của cậu, anh vội vàng xoa xoa nó :

-Anh xin lỗi đã làm em sợ rồi.

-Dạ không sao.

Vừa lúc đó tiếng cô MC vang lên, anh và cậu liền ngồi xuống chỗ của mình để bắt đầu buổi tiệc. Hôm nay Chanyeol uống khá say, các vị đối tác làm ăn cũng là những người đã từng qua lại với công ty nên có thể nói là khá thân thiết, họ cứ ép anh uống mãi. Baekhyun cũng không tránh được, bị ép uống vài ly. Cậu thấy đầu hơi lâng lâng rồi nhưng vẫn ráng uống thêm ly nữa. Chanyeol uống hơn chục ly mới bắt đầu say, còn Baekhyun mới ba ly đã không còn nhìn rõ ai là ai nữa rồi. Trợ lý Kim dìu Chanyeol, Chanyeol đỡ lấy Baekhyun và nói tài xế chở về nhà.

Baekhyun cũng đã say nên Chanyeol không thể để cậu về một mình được, hơn nữa giờ cũng đã trễ rồi mà anh thì không thể đưa cậu về. Nói quản lý Kim về nghỉ, tối nay Baekhyun sẽ ngủ lại nhà anh. Đặt cậu xuống chiếc ghế sofa trong phòng khách, anh cởi bỏ áo vest ngoài và giày cho cậu rồi lấy khăn ướt lau mặt để cậu đỡ khó chịu hơn.

-Nước…nước…

Khuôn miệng nhỏ nhắn của cậu phát ra âm thanh cực nhỏ, hai bàn tay cứ quơ quào loạn xạ. Anh đến gần bên cậu, múc từng muỗng nước vào miệng. Cậu không ý thức được gì nên nước cứ chảy ra ngoài miệng, tràn xuống cần cổ trắng ngần khiến Chanyeol gần như bừng tỉnh, nhiệt độ trong cơ thể nóng lên rất nhiều.

-Nóng…nóng quá…- Baekhyun vô thức kéo mạnh tay làm chiếc áo sơ mi đứt hết cả hàng nút, để lộ ra cơ thể mịn màng phơi bày trước mắt Chanyeol.

Bế cậu vào phòng mình, anh định tắm cho cậu mát một chút chứ không hề có ý định xâm hại cậu. Thế nhưng hai bàn tay thon dài mềm mại vòng qua cổ anh, lúc đặt cậu xuống giường đôi môi nhỏ đó đã chạm vào cằm của anh. Một mùi thơm quyến rũ tỏa ra khiến anh không thể kiềm chế được nữa, hôn lên môi cậu một cách nhẹ nhàng.

Baekhyun không biết gì cả, đột nhiên có gì đó mềm mềm mút lấy môi mình, cảm giác này thật dễ chịu, cậu vô thức đáp trả nụ hôn của anh. Hai chiếc lưỡi quấn lấy nhau, quần áo phút chốc rơi hết xuống sàn.

Truyện: Vợ Nhỏ Mang Thai Hộ Của Đại Thúc / 2023

“A, làm sao… Đã về trước thời hạn rồi?” An Hân Phỉ mềm nhũn dựa vào trong ngực người đàn ông, tùy ý để anh giở trò, bản thân cô cũng không còn sức phản kháng.

Cao Đạm một bên xoa cục bột trước ngực cô, một bên dùng dục vọng đã tỉnh thức dưới háng va chạm cọ xát cánh mông cô. Anh sắc tình liếm hôn nhĩ thịt cô, trêu đùa nói “Em nói xem” bởi vì nhớ em, cho nên bỏ qua tour du lịch ngắm cảnh sau khi hội thảo kết thúc để được trở về nhà với vợ nhỏ ôn hương nhuyễn ngọc a~.

“A ~ Cao… Cao Đạm ~”

“Cục cưng ngoan, tiếp tục nấu cơm, lát nữa chúng ta cần ăn”

“Ưm, anh… dừng lại trước đã chứ” hình như tay anh có ma lực vô hạn, ở trên người cô thi triển ma pháp, làm mạch máu cô tê dại nóng ran, bảo cô làm sao còn có tâm tư làm gì khác.

“Nhưng mà, so với ăn cơm, anh bây giờ muốn ăn em hơn, bé cưng” đang khi thủ thỉ tâm tình, anh đã đem áo dây màu trắng của cô cởi đến bên hông, bàn tay to cách áo ngực xoa nắn nhũ thịt mềm mại, đem chúng bóp thành các loại hình dáng ái muội.

“Ư ~” An Hân Phỉ đáng thương bị Cao Đạm khiêu khích như thế vẫn còn muốn rửa tay đun nóng canh, gắng sức nỗ lực cắt rau dưa cho vào canh, cuối cùng cũng không chống lại được sóng triều bể dục từng đợt từng đợt kéo tới, đôi tay khó khăn lắm mới chống lên được trên bệ sắp đồ liên tục kêu thảm.

Cách tầng vải dệt âu yếm đôi thỏ trắng, anh cũng không hài lòng, vì thế cởi nút nội y của cô, mất đi đồ lót gò bó, đôi nhũ no đủ to lớn liền nhảy thoát ra, nhũ thịt trắng nõn trơn nhẵn bị bàn tay to của đàn ông nắm trong tay, ngón tay thon dài vuốt ve đầu vú xinh xắn. Đợi đến khi anh buông tay ra, nhũ hoa béo mập thế nhưng cao ngất nhô lên dưới lớp tạp dề hồng.

Bàn tay anh tiện đà dọc theo bụng nhỏ phẳng lì của cô, kéo khóa quần cô xuống, quần short trượt xuống mắt cá chân, lộ ra mông thịt bị ren đen bao quanh.

“A…” ngón tay anh chui vào quần lót, phủ lên nơi riêng tư trần trụi đang chảy nước kia.

“Bé con mẫn cảm” hai ngón tay hơi căng ra cánh môi, theo mật dịch bôi trơn chậm rãi thọc vào rút ra.

“Nha… Ư, đừng…”

“Cục cưng, anh muốn em!”

Cao Đạm tắt bếp, dẫn An Hân Phỉ ra khỏi chỗ bếp núc rồi hướng cô đối mặt với anh, nụ hôn nóng cháy áp lên môi cô, cánh môi bao vây lấy cô, cô yêu kiều rên rỉ, hơi mở ra miệng nhỏ nghênh đón anh hôn sâu, anh nhân thể dò vào trong miệng cô, dây dưa quấn lấy lưỡi cô, không bỏ sót góc nhỏ nào trong khoang miệng cô.

An Hân Phỉ lúc động tình vô cùng đáng yêu, tay nhỏ ôm lấy cổ anh, giống như người lữ khách lâu ngày du hành nơi sa mạc khô cằn đột nhiên gặp mưa, ngửa đầu quấn chặt mà vội vã mút nước bọt của Cao Đạm.

“Bé bỏng đáng yêu, hôm nay sao nhiệt tình chủ động như vậy nè?” mà đối với anh sự nhiệt tình của cô lại càng thêm hoan nghênh càng thêm điên cuồng.

Chính là anh không biết, anh đi xa mấy ngày nay, cô đã suy nghĩ rất kĩ, đối với quan hệ của hai người, vừa vặn là quyết định của chính mình.

Anh buông lưỡi cô ra, một đường hôn ướt át đi vào bầu ngực đầy đặn, vú no đủ vểnh lên của thiếu nữ cứ vậy hiện ra trước mắt anh.

Ngực phụ nữ bất kể lúc nào mà nói cũng đều là cám dỗ đối với đàn ông, huống chi nhũ thịt của An Hân Phỉ trắng nõn, đầu vú màu hồng nhạt. Cao Đạm ghé sát vào, hơi thở phủ lên đầu vú mềm non yếu ớt, chọc cô mềm nhũn làm nũng không thôi. Rồi sau đó, vội vàng đem một bên nãi tiêm đút vào trong miệng, tấm tắc liếm mút, bàn tay to nhàn rỗi một bên ôm lấy eo thon nhỏ của cô một bên đè ép nhũ thịt bên kia.

“Nha… A…” tay cô lùa vào đầu tóc anh, bộ ngực cao ngất như thể muốn cự tuyệt nhưng lại chào đón dâng lên.

Thân thể đã bị đàn ông khai phá qua hết sức mẫn cảm, thân thể trắng nõn mềm mại bởi vì động tình mà nhiễm màu hồng phấn, khuôn mặt nhỏ ửng đỏ rất là làm người ta muốn thương yêu, nhưng lại càng có phần muốn hung hăng làm nhục bé cưng xinh đẹp dưới thân hơn.

Phun ra đầu vú bị nước miếng tẩm ướt, môi lưỡi anh ở trên da thịt trắng nõn da thịt lưu lại vô số dấu vết sắc tình. Đầu lưỡi trơn ướt phác họa cái rốn nhỏ xinh, thoáng chốc làm cô rên khẽ một tiếng, thân thể không kìm được mà run rẩy.

Cao Đạm đâu có biết nguyên nhân là sao, động tác trên tay cởi quần lót cô ra, trong dự kiến nhìn thấy vải dệt thấm ướt bên trong cùng với u hoa phiếm nước xuân.

“Cao Đạm… Em… Em…” cô lắp bắp nói không ra lời.

Anh lấy tay tách ra thịt môi của cô, dọc theo khe hở trên dưới hoạt động “Nói cho cho, bé cưng, em muốn cái gì, Hả?”

“Em muốn cái gì, anh đều thỏa mãn em, được không, nói cho anh” anh từng chút một dụ hoặc cô, ngón tay cũng đâm vào đường đi thong thả thọc vào rút ra.

“Ư ~ em… Em muốn… Em muốn anh… Nha”

“Muốn anh cái gì, nói rõ ràng, bé con đáng yêu?” anh đem hai ngón tay cắm vào tiểu huyệt cô, đầu ngón tay như có như không quét gãi vách tường dũng đạo trơn ướt.

“A… Em muốn… Muốn anh tiến vào…”

“Liền nghe theo bé cưng” nói đoạn, anh một tay bế cô lên, xoay người kêu cô nằm lên bàn cơm.

Anh cởi ra quần tây cùng quần lót, cự long cương cứng, trương phình nóng giận diễu võ dương oai, đầu nấm thậm chí tràn ra bên ngoài chút bạch dịch. Cao Đạm tách chân cô ra, giữ eo nhỏ đem mông thịt cô hướng lên trên không “Bé con, anh tới đây” dứt lời, dương vật hung hãn ngẩng cao đầu liền đâm đi vào.

“A ~” nháy mắt bị lấp đầy thỏa mãn làm cô sảng khoái yêu kiều rên ra tiếng, giống như bị điện giật làm cô hưng phấn lên.

“Bé con bé bỏng, huyệt nhỏ của em thật chặt, nóng quá” Cao Đạm chậm rãi rút ra mà lại cả căn hoàn toàn đi vào.

“A, ưm, quá… Sâu… A”

“Sâu bao nhiêu, hả?” Dứt lời, ý xấu dùng sức hướng phía trước thúc mạnh “Nha a… Sắp nứt ra mất… Chọc đến… Tử cung…… Oa a~”

“Phải không, vậy càng tốt, vì để bé cưng mau chút sinh hạ con của chúng ta, anh cần phải nỗ lực thật nhiều mới được” cúi người ở trên miệng nhỏ ngon miệng của cô trằn trọc hôn sâu, dưới háng khổng lồ to lớn lại một chút rồi một chút thẳng đụng đến chỗ sâu trong tử cung cô.

Theo trong phòng tiếng thân thể va chạm, tiếng nước dâm loạn, hai người chậm rãi leo lên đỉnh cao dục vọng.

Điếng Người Trước Lý Do Vợ Muốn Nhờ Người Mang Thai Hộ / 2023

Cứ tưởng mưu của mình thành công, mình sắp được làm bố thì nào ngờ vào một ngày đẹp trời, Long chết điếng khi phát hiện ra vỉ thuốc tránh thai hàng ngày trong túi xách của Duyên.

Duyên làm trợ lý giám đốc cho một công ty Nhật nên thu nhập cáo ngất ngưỡng, không những thế, Duyên còn vô cùng xinh đẹp, quyến rũ. Vì thế mà khi Duyên yêu và chấp nhận lời cầu hôn của Long, Long đã nghĩ mình là người đàn ông may mắn nhất trên đời. Mà Long cũng đã phải tốn rất nhiều công sức mới có thể tán đổ được Duyên đấy chứ có phải dễ đâu. Vì thế, hạnh phúc này, Long càng phải trân trọng và giữ gìn nó. Tiếc là sau khi về chung sống một nhà với Duyên, Long mới phát hiện ra có quá nhiều thứ không đẹp như vẻ bề ngoài của nó.

Làm ở công ty nước ngoài nên thời gian của Duyên khá eo hẹp. Long cũng hiểu điều đó và không bao giờ kêu ca, phàn nàn. Nhưng cho dù bận đến mấy thì Duyên cũng đã là một người vợ. Cũng nên quan tâm đến việc chăm sóc gia đình một chút. Đằng này, Duyên chẳng hề động tay vào bất cứ việc gì, dù là nhỏ nhất như cho quần áo vào máy giặt:

– Em làm gì có thời gian mà cho quần áo vào máy giặt.

Hoặc:

– Rửa bát ư? Ôi không đâu, nó sẽ làm hỏng bộ móng tay xinh đẹp của em mất. Hơn nữa, dầu rửa bát sẽ làm khô da tay em.

Duyên và Long đã không ít lần xảy ra mâu thuẫn vì những chuyện này. Nhưng lần nào cũng thế, chỉ cần nghe Duyên dỗ dành vài câu là Long lại nguôi giận, vợ chồng lại làm lành với nhau. Tình trạng này không thể tiếp tục mãi, Long không thể đi làm về là ra ngoài ăn cơm, nhà cửa thì bề bộn, lộn xộn. Giải pháp người giúp việc theo giờ đã được chọn và cho là hợp lý nhất. Long cứ tưởng thế làm êm xuôi tất cả thì chuyện khác lại xảy ra.

Kết hôn cũng đã lâu, tuổi tác của cả hai cũng không còn nhỏ, nên Long đề nghị chuyện sinh con nhưng Duyên nhất định không chịu đồng ý vì cô còn muốn phấn đấu sự nghiệp. Đề nghị không được, Long nghe theo lời khuyên, bẫy Duyên. Cứ tưởng mưu của mình thành công, mình sắp được làm bố thì nào ngờ vào một ngày đẹp trời, Long điếng người khi phát hiện ra vỉ thuốc tránh thai hàng ngày trong túi xách của Duyên. Vậy là công sức bấy lâu nay đều đổ xuống sông xuống biển hết.

– Ở đâu ra cái lý bắt buộc là phụ nữ thì phải sinh con như thế. Nếu anh muốn có con thì em sẽ nhờ người mang thai hộ. Chứ em nhất định không sinh con đâu. Vừa cực, vừa vất vả, còn thời gian đâu mà lo cho mình. Không những thế sinh con xong còn xấu xí mà em thì thà không làm mẹ để được xinh đẹp còn hơn. Mà đàn ông các anh tệ bạc lắm, vợ sinh con, xấu xí thì lại đi mèo mỡ, em ngu gì chứ.

Những câu nói của Duyên đã vô tình xúc phạm đến Long. Long không ngờ, tình cảm bấy lâu nay của Long trong mắt Duyên cũng chỉ được đến vậy, nhạt nhẽo và tệ bạc. Mà có ai như Duyên, từ chối sinh con chỉ vì sợ xấu, sợ mất quyền tự do không? Lại còn nhờ người mang thai hộ, Duyên muốn từ bỏ thiên chức của mình chỉ vì mấy điều viển vông đấy ư? Hụt hẫng, thất vọng, đã đến lúc Long nên bình tĩnh suy nghĩ lại cuộc hôn nhân hoàn mỹ này rồi.

Bạn đang xem bài viết Lão Đại Có Một Người Vợ / 2023 trên website Ieecvn.com. Hy vọng những thông tin mà chúng tôi đã chia sẻ là hữu ích với bạn. Nếu nội dung hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!