Xem Nhiều 12/2022 #️ Đọc Yunjae Long Thương Truyện Full / 2023 # Top 20 Trend | Ieecvn.com

Xem Nhiều 12/2022 # Đọc Yunjae Long Thương Truyện Full / 2023 # Top 20 Trend

Cập nhật thông tin chi tiết về Đọc Yunjae Long Thương Truyện Full / 2023 mới nhất trên website Ieecvn.com. Hy vọng nội dung bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu của bạn, chúng tôi sẽ thường xuyên cập nhật mới nội dung để bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất.

“Vâng!” Lặng lẽ thu lại con diều, dáng tươi cười vẫn như cũ, chỉ là đã không còn ý nghĩa gì nữa rồi.

Khó khăn bò lên bờ sông, đến cuối cũng vẫn không buông con diều trong tay ra, cho dù nó đã không được thiếu gia bọn họ cần nữa rồi.Bàn tay nhỏ xoa nắn đôi chân cứng ngắc, hi vọng có thể không lạnh như vậy. Gió nhẹ thổi qua, mới phát hiện y phục của mình đã ướt một mảng lớn.

“Nhanh lên!” Nơi không xa là tiếng kêu gào của Thái tử điện hạ.

“Vâng! Vâng!”

Vội vàng tìm kiếm giày của mình, lại phát hiện không biết lúc nào, cậu đã chỉ còn lại một chiếc trơ trọi. Vẫn nắm lấy con diều mà không ai cần đó, chậm rãi mà đem nó thả vào dòng sông, trôi đi theo con sóng.

Cầm lấy chiếc giày duy nhất bên cạnh, vội vội vàng vàng hướng về chỗ đoàn người chạy đến, tuy hai chân vẫn rất đau.

Mọi thứ giống như không có gì xảy ra, chỉ là một con diều được chủ nhân yêu thích bị ruồng bỏ rồi, ai cũng sẽ không chú ý đến tên tiểu phó vì chủ nhân mà trong ngày đông xuống sông nhặt diều – Tại Trung.

Đuổi theo thân ảnh của thiếu gia, ai cũng sẽ không để ý đến cậu tiểu phó gầy yếu này.

Tại Trung, một người từ lúc ra đời đã bị vứt bỏ tại khu bình dân thấp hèn nhất của Long Triều quốc, ai cũng không biết cậu tên gì, cậu là con của ai, bèn gọi là Tại Trung.

Năm 6 tuổi bị bọn buôn người bán vào Tể tướng phủ, từ đó liền đi theo thiếu gia lớn hơn mình 1 tuổi.

Tại Trung không có sự tuấn mỹ của thiếu gia, có được chỉ là thân thể gầy yếu, còn có khuôn mặt không được coi là xinh đẹp, duy nhất có thể được người khen ngợi lại là một mái tóc đen nhánh.

Có người từng hỏi qua Tại Trung, có hay không ghen tỵ với Hy Triệt thiếu gia mãi mãi ở phía trước mình, Tại Trung chỉ là cười cười, “Ai cũng có mệnh của riêng mình, Tại Trung chỉ là một hạ nhân, không có quyền so với thiếu gia. Huống chi, Tại Trung có thể viết chữ xem sách, đều là thiếu gia cho, Tại Trung không tham!”

Tại Trung xác thực không tham, không tham tài, không tham lạc, chỉ vì giấc mộng trong tim mà sống…

Chỉ là, về sau, Tại Trung đã có tên mới mới biết, giấc mộng của mình rất xa vời, xa đến cả bản thân cũng đang cảm thán, si nhân nói mộng. Người si mãi mãi đang nói mộng!

.

Nơi có được ánh sáng mặt trời đến cuối cùng vẫn có góc âm u!

“Long thần của ta, ngươi có nhớ lời nguyền của ta, ta sẽ khiến con trai ngươi lên trời không lối, xuống đất không xong, đây là báo ứng của ngươi với ta……..xoẹt……..!”

Mọi thứ đều là mờ tối, không có đầy đủ dương quang, chỉ có không khí âm lạnh và lời nguyền dơ bẩn!

Cái gì là tình yêu?

Không biết.

Tại sao lại yêu?

Không hiểu.

Yêu hắn cái gì?

Không rõ.

Cái gì đáng để ngươi yêu?

Tình yêu cho ngươi có được những gì?

Ngươi muốn tình yêu cho ngươi những gì?

Không biết, không hiểu, không rõ, có thêm nhiều vấn đề thì vẫn là phủ định, nếu như có thể cho được câu trả lời chính xác, đó có lẽ vốn không phải tình yêu!

Vậy tình yêu rốt cuộc là cái gì?

Ai cũng không biết, ai cũng không hiểu!

Lẳng lặng chờ đợi, lặng lẽ trông coi, không muốn đi tranh đoạt tình yêu của ngài, không kì vọng trong lòng của ngài sẽ có hình bóng của mình, chỉ là muốn ở một góc nhìn ngài cười, nhìn ngài vui vẻ.

Chỉ là mọi thứ đều đang thay đổi, thay đổi đến khó mà kiểm soát, thay đổi đến vô lực để phản kháng!

Ngày đông năm đó, không có tiếng cầm của thiếu gia, vì thiếu gia cùng con gái của Thượng thư đại nhân đi du ngoạn rồi!

Đêm tĩnh lặng, trong viện vốn không nên có ai xuất hiện, một người lại đến!

“Điện hạ!” Tại Trung kinh ngạc nhìn Duẫn Hạo say bí tỉ, trên khuôn mặt trắng bệch một mạt đỏ ửng.

“Cậu ấy đâu?” Ánh mắt bén nhọn, trên gương mặt tuấn mỹ là một mảng tiêu sát!

“Hy Triệt thiếu gia đi, đi……..bồi Hồng tiểu thư rồi!” Lúng túng khép lại quần áo đơn bạc.

“Haha~ Cậu ấy đi bồi nữ nhân đó rồi! Vậy ngươi bồi ta đi!”Không có báo trước mà ôm lấy Tại Trung, điên cuồng đột kích người hầu vô tội.

Bản năng muốn giãy giụa, cơ thể gầy yếu hoàn toàn không có chỗ phản kháng!

Từ bỏ giãy giụa, suy sụp mặc ý nam nhân trên thân đoạt lấy mọi thứ.

“Ta yêu ngươi!”

Khi ngài nói ra ái ý đối với mình, khi ngài dịu dàng hôn cơ thể mình, khi ngài gắt gao ôm lấy mình, là phải chăng có thể kì vọng, ngài là yêu ta!?

“Hy Triệt, ta sẽ không đem cậu cho người khác! Cậu là Long thần của ta!”

Không, ta không có nghe thấy. Phải, ngài là yêu ta, ngài vốn không có đem ta làm thế thân của thiếu gia, không có, ngài hiện giờ ôm là ta, không phải Hy Triệt thiếu gia!

Giả vờ không nghe thấy, phải, ngài không có nói ra câu đó!

Lừa mình dối người nói với bản thân nam nhân trên người mình này là yêu mình.

Cho nên Tại Trung cười rồi, cười đến rực rỡ như thế, rực rỡ lóe lên lệ quang!

Hạnh phúc không?

Hạnh phúc.

Chỉ là hạnh phúc giống như hạt sương rạng sáng, không thể nhìn thấy mặt trời sau khi trời sáng.

Mặt trời hiện ra rồi, ngài là chói mắt đến vậy, đến mức khiến người cảm giác được đau khổ!

“Bốp~!”

Cái đau kịch liệt khiến Tại Trung từ trong giấc mộng của cậu tỉnh dậy, nhìn thấy là sự kinh ngạc của thiếu gia, cái trừng mắt của điện hạ, sự miệt thị của lão gia và hạ nhân.

“Đây chính là tình yêu của ngài?” Khinh miệt mà nói ra, thiếu gia cao cao tại thượng, đối diện với điện hạ vẫn cao cao tại thượng.

“Không, không phải như cậu nghĩ đâu.”

“Đúng á, không phải như ta nghĩ, nhưng lại là ta nhìn thấy.”

Thái tử chật vật, vô lực giải thích.

“Là hắn câu dẫn ta, là hắn, là hắn kéo ta đã say rượu lên giường!” Phẫn nộ muốn tìm lấy cơ hội, đem Tại Trung vẫn còn đang trong sự kinh sợ lôi xuống giường, “Ai cho ngươi ngủ trên giường, tiện nhân dơ bẩn! Ta làm sao có thể yêu một tiện nhân!”

Nhìn giường cao cao, người cao cao, mọi vật cao cao, thì ra mình cả giường của chủ nhân cũng không thể chạm, thì ra mình ti tiện như vậy. Chẳng trách bản thân nằm thấy giấc mộng đẹp, vì bản thân ti tiện lên giường của chủ nhân.

Tại Trung quần áo tả tơi lẳng lặng quỳ trên mặt đất âm lạnh. Lạnh? Không! Không bằng tâm lạnh! Đau? Không! Không bằng tâm đau!

Hờ hững tiếp nhận an bài của chủ nhân, lảo đảo rời đi, có lẽ là nhân từ của thiếu gia, không có đem mình trục xuất khỏi cửa, chỉ là để mình đóng cửa suy ngẫm.

Phải chăng có hạnh phúc rồi mới biết thất vọng đáng sợ thế nào?

Phải chăng đến thiên đường rồi mới biết địa ngục sâu như thế nào?

Phải chăng có tâm rồi mới biết đau khổ của tan nát lòng?

Long ấn? Vuốt ve long ấn trước ngực, chẳng lẽ ta là Long vương, ta là con trai của đương triều Long vương, ta không phải nô bộc ti tiện, ta có huyết mạch cao quý? Ta là người cao quý, không phải tiện nhân! Điện hạ sẽ yêu ta, sẽ nhìn ta, ta là Long vương!

Lao ra đại môn vừa mới hợp lại, ta không phải tiện nhân, Thái tử ôm là ta, là ta, ta là Long vương!

Hưng phấn xông đến trước mặt những người đó, muốn bọn họ nhìn thấy ấn kí ngân sắc mỹ lệ trước ngực, đó là ấn kí của Long vương! Chương 3:

“Dẫn ấn!”

“Dẫn ấn!”

Không, là long ấn, kì lạ nhìn những người sắc mặt đại biến trước mắt, cúi đầu nhìn nhìn dấu ấn trước ngực.

Màu đen!

Màu đen của sự dữ tợn!

Giống như con giun dơ bẩn vướng víu trước khuôn ngực tuyết trắng!

Không, không đúng, nó nên là ngân sắc xinh đẹp, nó không là màu đen, không nên!

Bối rối nhìn điện hạ trước thân, nam nhân mình yêu sâu đậm.

“Điện hạ, điện hạ, nó là ngân sắc, nó thật sự là ngân sắc!”

Muốn đi kéo vạt áo của ngài, lại bị đôi chân cao quý đó giẫm trên mặt đất, “Ngươi là Dẫn nô?” Sự câm hận xông ra khỏi môi, “Ta cư nhiên lại cùng một dẫn nô lên giường!”

Không, không, không phải đâu, không phải đâu!

Điên cuồng lắc đầu, ta không phải là Dẫn nô, không phải!

Tại Trung muốn đem bàn tay bị giẫm thật xuống đất rút ra, nhưng góc đó rất dùng sức, gần như muốn đem bàn tay này giẫm nát.

Trên lưng là côn gậy không ngừng truyền đến, đau nhức giày vò Tại Trung, muốn trốn chạy, nhưng tay bị nam nhân đó giẫm. Dùng sức rút lấy bàn tay vẫn ở dưới chân kia, tận lực ẩn trốn như mưa rơi xuống, đau khổ muốn giải thích, muốn nói gì đó!

Tay giải phóng rồi, chỉ là đã huyết nhục lẫn lộn.

Không còn sức giãy giụa nữa, có lẽ chết như vậy cũng tốt, không cần nhìn thấy ngài dùng ánh mắt ti tiện nhìn mình, không cần lấy thân phận Dẫn nô sống trên đời!

“Đừng đánh nữa, thả hắn đi!”

Vẫn là nam nhân như thần tiên đó, cậu hẳn là Long thần, cậu là Long thần trong lòng điện hạ!

Tại Trung xụi lơ nằm trên đất mỉm cười, cười sự đáng cười của mình, cư nhiên lại cho rằng mình là Long thần, lại cho rằng mình có dòng máu thần thánh, lại kì vọng mình là cao quý.

Bị kéo ra khỏi Tể tướng phủ, bị vứt trên con phố âm u, trên người cái gì cũng không có, chỉ còn lại quần áo rách rưới và Dẫn ấn của sự dữ tợn!

Nhìn lên phồn tinh (sao dày đặc) cao cao tại thượng, bầu trời đen kịt thổi xuống đóa hoa tuyết, phải chăng được tuyết trắng bao trùm thì sẽ không có cơ thể dơ bẩn.

Lặng lẽ nhắm mắt lại, để hoa tuyết rơi lên người, lên đầu, lên chân, ngực, hoa tuyết hóa thành hạt sương trong suốt!

Trên đường, một Dẫn nô hèn mọn nằm trong góc đường âm u, đó là nước mắt của cậu, hay là tuyết đã tan? Chương 4:

Nếu ta là Long vương thật sự, các người phải chăng sẽ vì cái chết của ta mà khóc!

Nếu ta vẫn là người tên Tại Trung, các người phải chăng sẽ vì đau khổ của ta mà cảm thương!

Nhưng ta là Dẫn nô hèn mọn, các người nhất định sẽ vì cái chết của ta mà vui mừng!

Tại Trung không chết, sống như kì tích, chỉ là sốt cao, không ai biết vì sao cậu ấy còn không chết, không có người quan tâm cậu ấy phải chăng sẽ bệnh chết, thậm chí không có người để ý đến người đáng thương này.

Trên phố thêm một tên ăn mày ti tiện, chỉ là cậu vĩnh viễn cuộn mình ở trong góc đường đen tối, si si nhìn mọi thứ trước thân, không có dũng khí ngẩng đầu, vì cuộc sống của cậu, thân phận của cậu thấp kém như con sâu con kiến.

Từng thử qua tự sát, từ bỏ tất cả, nhưng mà, bất luận tự sát thế nào, bất luận ra sao, cậu đến cuối cùng cũng sẽ tỉnh lại, duy nhất chứng minh cậu từng muốn chết, là từng vết từng vết sẹo thương đó.

Trời xanh, vì sao không thể kết thúc cuộc sống thế này, vì sao cả chết cũng phải trở thành bố thí!

Dấu ấn trước ngực, không thời không khắc nào mà không đang chứng minh sự thấp hèn của bản thân, không dám ưỡn ngực, vì nó nặng trĩu như thế!

Lặng lẽ chờ đợi cái chết đến, bản thân mấy ngày không ăn, vì sao vẫn còn sống? Chẳng lẽ thật sự chứng minh câu nói nhất xú (hôi thối) vạn niên sao!

Tiếng xôn xao của chung quanh, náo nhiệt của chung quanh, không truyền vào tai Tại Trung, vì một người ngoan đạo chờ đợi cái chết, mọi thứ trên đời đều không quan trọng nữa rồi!

Trước khi bóng tối đến, một đôi giày tinh xảo xuất hiện trong mắt, Tại Trung yếu ớt nở nụ cười, trời xanh, kiếp sau để ta làm một đôi giày đi, một đôi giày không có tình cảm!

Bóng đêm nuốt chửng mọi thứ, nuốt chửng mọi cảm giác, mọi cảm xúc, tất cả mọi thứ, bao gồm tình yêu đối với người đó!

“Nó là con của ta!”Bình tĩnh nhìn hài tử mình mang về, đau lòng vuốt ve hài tử trong hôn mê, nhìn từng vết thương trên người cậu, Long vương là không thể tự sát, vì Long vương là thần thú, thượng thiên không cho phép thần thú tự tiện rời khỏi thế gian.

Con chịu khổ rồi, con của ta. Tại sao con lại lưu lạc ở góc phố? Nếu ta không cảm ứng được sự tồn tại của con, phải chăng con sẽ tiếp tục cuộc sống chán nản như vậy? Phải chăng con sẽ tiếp tục thử lấy cái chết?

“Tuyết Tinh, ngươi xác định cậu ấy phải chứ? Cậu ấy là tóc đen!”Sau lưng là Long triều thiên tử, Văn [Trịnh] Hách.

“Nó là ta mang thai 5 năm sinh ra, ta biết! Nó phải!”Long vương bình tĩnh phẫn nộ trừng mắt nhìn đương triều thiên tử.

Không có sự lạnh tĩnh trước kia, không có sự thanh lãnh trước kia, chỉ có sự đau lòng, phẫn nộ với cảnh ngộ của con!

“Đừng kích động!” Bất lực nhìn Long vương của mình phẫn nộ, biết rõ vị Long vương lấy lãnh tĩnh làm đầu này đang trong cơn tức giận, hảo tính khí mà khuyên, “Đừng kích động, ngươi nói phải thì phải, ngươi xem trước, ta đi để Duẫn Hạo đến xem Long vương tương lai của nó!”

Thức thời rút khỏi sương phòng, ngài mới không muốn làm pháo hôi (bia đỡ đạn) đâu. Tuy tính khí của Tuyết Tinh ôn hòa, nhưng dù sao cũng là một con thần long có thể ngao du trong vân hải, nếu không phải vận mệnh khiến cậu ấy trở thành Long vương, cậu ấy sẽ là một thần vật ngạo thị mọi thứ.

Tại sao bọn họ muốn đem con từ bên cạnh ta đoạt đi, thậm chí ta còn không kịp đem con từ trong trứng ấp nở, không có nhìn thấy con xuất thân đầu tiên, không có vuốt ve qua cơ thể thuần khiết của con.

Tại sao con lại biến thành thế này, tại sao trước ngực con lại có Dẫn ấn dơ bẩn, tại sao con lại có mái tóc đen, cho dù nó vẫn mỹ lệ!

Nhưng, mọi thứ này không quan trọng, vì con về rồi, con của ta, con sẽ là Long vương các hạ cao quý trong lòng nhân dân!

Vén mở trường sam tuyết trắng, trước ngực Tuyết Tinh xuất hiện một hạt châu trong sáng, nó phát ra hào quang khác thường, rực rỡ mà không chói mắt, mỹ lệ mà không xa hoa, vì nó chính là Long châu hộ thể của Thần long!

Hào quang quét qua ngực của Tại Trung, Dẫn ấn của sự hung ác biến thành Long ấn xinh đẹp; quét qua thân thể đã thiên sang (lỡ loét) bách khổng (lỗ), vết thương loang lỗ mờ dần rồi biến mất, lướt qua trường phát đen nhánh, trường phát đen nhánh hồi phục màu ngân bạch thuần khiết.

Con của ta, con là Long vương duy nhất của thế giới này!

Đem Long châu thu về trong cơ thể, nhìn tuấn mỹ dung nhan vẫn ngủ say, vui sướng nhận về con biến thành lo lắng mơ hồ, vì sao muốn đem con của ngài trộm đi, tại vì sao lại để ngài dễ dàng tìm về nó như vậy!

Phục hồi sự thanh lãnh như trước, từ từ rời khỏi phòng, chỉ là bắt đầu từ bước chân ra khỏi phòng, Tuyết Tinh biến trở về là Long vương cao cao tại thượng, mà không phải một phụ thân mất đi con nhiều năm, trên người mơ hồ toát ra hơi lạnh!

Hiện tại ngài là Long vương, cao cao tại thượng, ngạo thú của thần thánh không quỳ với ai!

.

Đau khổ trong bóng tối biến mất sau khi nhìn thấy những hào quang đó, cơ thể nặng trĩu trở nên nhẹ nhõm, cảm giác khó thở ở ngực đã biến mất, lưu lại từng cơn thanh hương, rất thoải mái!

Bản thân phải chăng đã chết rồi, thì ra chết thì có thể như vậy!

Lẳng lặng nằm, nhìn quanh mọi thứ trước mắt. Gian phòng phồn hoa, trang hoàng hoa lệ, công nghệ (thủ công mỹ nghệ) tinh xảo, mọi đồ vật gần như trên trời mới có.

Cảm giác như mộng như ảo, thì ra hèn mọn như

Đọc Truyện Bà Xã Thần Thánh Version Yunjae / 2023

Ba Ngày Sau

_Umma à ! Con không ăn đâu! Ngán lắm rồi!

“Bốp!”

_ĂN NGAY !!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!

_Umma à ! Đừng có ép vợ con mà! Em ấy ngán lắm rồi. Con nhìn còn ngán mà

_ANH IM NGAY CHO TÔI. KHÔNG VÌ ANH THÌ CON TÔI CÓ NHƯ THẾ NÀY KHÔNG HỬ ? ĐỢI ANH LÀNH ĐI RỒI BIẾT TAY TÔI – là bà Kim gắt lên khiến Yunho im bặt và chăm chú vào phần cơm của mình, bà liếc nhanh qua JaeJoong – NHÌN CÁI GÌ ? HAI VỢ CHỒNG BÂY HAY QUÁ RỒI! ĐỂ CHO BÀ GIÀ NÀY NAI LƯNG RA CHĂM SÓC, BÀY ĐẶT LÊN NÚI LÊN ĐỒI CHƠI RỒI BỊ TÉ NHƯ THẾ! HAI CẬU HAY QUÁ RỒI, BÂY GIỜ GÃY TAY GÃY CHÂN ĐẤY!

_Umma à ! – JaeJoong kéo tay bà khi các y tá đứng ngoài cửa mà chẳng dám vào – Y tá vào tiêm thuốc!

Đến bây giờ bà Kim mới quay lại và nhường lối cho y tá vào. Hai cô đẩy xe thuốc vào nhưng gương mặt xanh xao trông đến tội.

_Umma đi về lo cho appa tụi bây. Chiều umma vô. Liệu mà ăn hết chỗ này. Nhờ nó mà cháu ngoại không sao đây. Ăn nhiều vào!

JaeJoong gật đầu rồi nhìn bà đi ra. Mẹ cậu tuy rằng quát tháo ầm ĩ như thế nhưng thực chất lo cho cậu và Yunho lắm. bà biết tin hôm qua và đã vào ngay sau đó. Bà đã bên cạnh JaeJoong trong lúc cậu hoảng loạn nhất, ôm cậu vào lòng và vuốt ve như dỗ dành một bé con vậy. Cả bố cậu cũng thế. tính ông điềm tĩnh hơn bà nên ông chỉ cầm tay cậu vỗ về thôi. Riêng Yunho thì đến tối hôm qua mới tỉnh lại.

_Bác sĩ! Sao rồi ? – Kibum cùng Shin Dong và Chae Young vội chạy đến vị bác sĩ già khi ông bước ra từ phòng cấp cứu

_Cô cậu là gì với bệnh nhân Kim JaeJoong ?

_Tôi…tôi là em của Kim JaeJoong . Tôi là Kim Kibum – Kibum nhận đại. Cậu cùng hai người còn lại đan tay vào nhau một cách lo lắng nhìn bác sĩ – Anh tôi có sao không bác sĩ ?

Đến lúc này, Kibum mới thở phào nhẹ nhõm được một phần. Cậu cùng với Shin Dong và Chae Young thả phịch xuống ghế. Mồ hôi đã bớt đổ. Cậu còn sống và em bé vẫn còn sống.

“Cạch!”

_Xin lỗi ai là người nhà của Jung Yunho ? – cô ý tá chạy gấp ra

_Vâng chúng tôi đây

_Anh ấy đang thiếu máu trầm trọng, trong các vị có ai nhóm máu AB không ? Chúng tôi đã hết nhóm máu này rồi

_Tôi! – Chae Young giơ tay – Tôi nhóm AB

_Vâng! Mời cô đi theo chúng tôi

Hơn hai tiếng sau Yunho cũng được đẩy ra, tay chân anh đều bị quấn băng trắng xóa cả. Bác sĩ nói khoảng một tháng mới có thể đi lại và vận động tay chân được. Anh và JaeJoong được đưa vào phòng hồi sức đặt biệt. Kibum đã dặn y tá cho giường họ nằm gần nhau vì cậu biết rằng sau khi tỉnh lại, Yunho nhất định sẽ đòi gặp JaeJoong và cậu cũng thế. Cứ an bài trước sẽ chắc chắn hơn. Đàn em Yunho luôn hiểu tính anh hai của mình khi không có JaeJoong bên cạnh.

_Để em đút anh ăn! – JaeJoong chầm chậm đi lại giường của Yunho và ngồi lên đó – Umma quá đáng! Đã bảo một tháng nữa mới được cầm nắm mà anh mới tỉnh lại một ngày đã bắt anh cầm muỗng ăn rồi.

_Tại umma muốn anh vận động sớm thôi – Yunho cười méo xẹo, anh cũng đau lắm nhưng mà umma của anh dữ quá, không làm là bị mắng té tát ngay, ôi~

_Anh còn đau không ?

_Không! Anh hết đau rồi. thấy em và con an toàn, anh không đau nữa

_Ngốc! – Jaejoong mỉm cười và cú nhẹ vào đầu Yunho

_Anh đã rất sợ bà xã ah! Anh sợ anh mất em. Lúc đó anh chắc không sống nổi, anh sẽ chết theo em luôn! – Yunho nhìn cậu, mắt anh đỏ lên khi người anh yêu vẫn còn ngồi ở đây nhìn anh, anh hạnh phúc lắm cậu biết không ? Khi anh tỉnh lại, người anh nhìn thấy đầu tiên là gương mặt hạnh phúc của cậu, cậu đang nằm gần anh và nhìn anh. Nụ cười của cậu là dành cho anh. Lúc đó anh đã nghỉ, chỉ cần bên cạnh cậu, dù sống hay chết cũng không còn quan trọng nữa

_Em cũng vậy. Em yêu anh nhiều lắm – Jaejoong mỉm cười và hôn lên môi anh – Anh xem – cậu lấy tay anh đặt lên bụng mình – Cả con cũng yêu anh nữa. gia đình ba người chúng ta sẽ hạnh phúc

_Ừm! – Yunho cười híp mắt

Một tuần sau, Yunho và JaeJoong được đón về nhà. Vì anh bị thương nên tục lệ mỗi tuần chồng mới được thăm vợ tạm gác qua một bên. Anh được ngủ cùng với cậu mỗi ngày. Tuy rằng mẹ của JaeJoong đối xử với anh rất đỗi mạnh bạo nhưng chung quy bà cũng muốn tốt cho anh. Bà sợ anh không thể cầm nắm được nên bắt anh cầm muỗng mỗi khi ăn cơm. JaeJoong vẫn bị bắt ăn những thứ bổ dưỡng vì bà tin rằng nếu như thế thì thai không thể nào yếu được, mạnh khỏe mạnh khỏe.

Bà Kim vẫn không thể biết được nghề chính của Yunho vì JaeJoong đã dặn anh không được nói. Bố mẹ cậu chắc chắn sẽ bắt cậu về và buộc Yunho ly dị với cậu. Nhà cậu vốn là gia đình theo xưa nên ghét xã hội đen lắm. Họ cho rằng những kẻ xã hội đen là những kẻ khát máu, không có tính người. Có lẽ bí mật này sẽ theo cậu và anh đến chết

_Con à ! Con à ! – Yunho áp tai lên bụng của JaeJoong và nghe ngóng tình hình. Theo thói quen mỗi đêm của anh, anh phải chọc làm sao cho baby con trong bụng của anh đạp một cái anh mới chịu đi ngủ. Mỗi lần như thế JaeJoong đau quằng quại nhưng không trách anh đâu. Cũng chỉ vì anh cưng con quá đi đó mà

Tháng thứ năm

_ Ăn đi Yunho! Em không ăn nổi đâu! – Jaejoong đẩy tô gà về phía Yunho – Em ngán lắm rồi, làm ơn đi, ăn đi!

_Anh cũng ngán rồi. Anh ăn lén cho em một tuần rồi! Tha anh đi! Hu hu hu hu – Yunho nhìn cậu bằng đôi mắt cún con, một tuần nay Yunho đã ăn dùm cho cậu vì thương cậu quá, ngày nào cũng ăn những đồ đầy dầu mỡ, rồi lại uống thuốc bắc thuốc nam nhưng bây giờ anh cũng chịu hết nổi rồi. Ngán quá

_Giờ anh ăn không ? – JaeJoong đổi giọng

_ Hửm ?

_Không ăn thì em ăn, em mà ăn, em ói cho anh chết! Ụa! – JaeJoong nhợn một cái khiến Yunho hoảng hồn ăn sạch mọi thứ trên bàn

_Giỏi! Em thương! Há há há há!

Tràn cười man rợ của JaeJoong khiến Yunho xanh mặt. Tự nhiên anh ước rằng anh không nên ở đây nữa. Ở đây Jaejoong chẳng ăn gì, anh thì càng ngày càng tròn ra.

Tháng thứ 6

_Bà xã ơi! Anh muốn…… – Yunho liếm nhẹ lên bụng JaeJoong và luồn tay vào trong quần cậu

“CHÁT!”

_Đi ngủ!

_Bà xã à !!!!!!!!!!!!!

………………..

_Woa! Em lên 78 kg rồi nè! – Yunho chỉ vào cái cân

_AAAAAAAAA !!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!! TÔI LÊN 12 KÝ RỒI !!!!!!!!!!!!!! CON KHÔNG ĂN ĐỒ BỔ NỮA!

“BỐP!”

_IM! ĂN HẾT ĐI!

Tháng thứ 8

_Ông xã à ! Em muốn……… – JaeJoong hôn nhẹ lên môi anh

_Không! – Yunho đáp dứt khoát – Con mình lớn rồi, không được!

_Anh không thương em hửm ? Hu hu hu ! Con ơi! Bố không thương mẹ con mình nữa rồi

_Aish! Bà xã à ! Anh đã kìm lắm rồi. Anh “thèm” em cả tháng nay rồi đó – Yunho chịu không nổi mà đỡ cậu lên người mình, mút ngon lành bờ ngực cậu – A ! Em có sữa nè bà xã!

_Ai có thai mà không có sữa chứ, ngực em cũng to lên rồi nè

_Như trái chanh thôi! – Yunho thì thầm

_Anh nói cái gì ?

_Ừ ! Yêu anh quá!

JaeJoong cúi xuống hôn lên đôi môi quyến rũ của anh. Cả hai dìu nhau trong vũ điệu ái tình. Bây giờ Yunho mới nhận ra rằng, bà mẹ mang thai, có nhu cầu cao kinh khủng. Hầu như ngày nào anh cũng cùng cậu….. và tất nhiên là theo kiểu ngồi rồi, JaeJoong mang thai làm sao nằm dưới anh được. Đau lưng quá!

……………………

_Ôi~ nứt bụng dữ quá đi! Hu hu hu hu , sợ quá ông xã ơi! Mẹ nói sinh con đau lắm, đau chết được đấy – JaeJoong chơi đùa với ngón tay của Yunho và nói

_Em sinh mổ mà, không đau đâu, nhanh lắm. Tên bác sĩ đó mà làm em đau, anh thề giết hết cả nhà nó

_Hứ! Em cho anh làm xã hội đen chứ không phải cho anh nói giết chóc trước mặt em. Ai là nhất ? – JaeJoong vểnh môi

_ BÀ XÃ !

_Đúng! Ha ha ha ha ha!

Tháng thứ 9

_ Ông xã ơi! Còn mười ngày nữa thôi, em sợ quá hà! Hu hu hu hu ! Bụng em to lắm rồi nè, em sợ quá! Có đau không ? Hu hu hu mổ có đau không ? Em sợ lắm ông xã à ! – JaeJoong khóc tức tưởi

_Không sao đâu! Còn những mười ngày nữa mà. Em đừng là anh khóc theo chứ. Bà xã à ! Hu hu hu hu , bà xã à ! Hu hu hu

_HAI ĐỨA BÂY NÍN NGAY! ĐÃ HAI MƯƠI MẤY TUỔI RỒI CHỨ ÍT ỎI GÌ MÀ CÒN ÔM NHAU KHÓC LÓC KỂ LỂ NỮA CHỨ. SINH ĐẺ THÔI MÀ, MÀY CON SINH MỔ MÀ CÒN KHÓC GÌ? UMMA MÀY SINH THƯỜNG MÀ CON KHÔNG NÓI ĐÂY NÀY

_HU HU HU HU. ÔNG XÃ ƠI! HU HU HU

_HU HU HU! UMMA À ! ĐỪNG MẮNG VỢ CON NỮA MÀ HU HU HU

_Hai đứa bây! – bà Kim bất lực nhìn hai vợ chồng – Umma bó tay với hai vợ chồng bây rồi

………….

_Ông xã à ! Làm gì vậy ?

JaeJoong ngạc nhiên nhìn Yunho với lỉnh kỉnh những thứ đồ trong phòng

_Anh chuẩn bị đưa em đi sinh chứ gì. Đem cái gì cần đem. Bây giờ đã qua tháng thứ 9 rồi. Nghe nói trong tháng này thì người mẹ sinh bất thình lình lắm nên phải chuẩn bị đầy đủ. Chỉ cần em la đau bụng là anh hốt em đi liền. Đồ mang sẵn trên người. không sợ thiếu – Yunho vừa nói vừa chăm chỉ xếp đồ vào túi xách – Công chuyện ở nhà lớn anh đã giao cho Shin Dong và Chae Young. Bây giờ anh toàn tâm toàn ý với em và con thôi

_Hứ! Những mười ngày nữa cơ mà

_Chuẩn bị tốt hơn em ơi! – Yunho nói giọng đều đều

………………..

Ngày thứ 15

_ÔNG XÃ ƠI! SAO TỚI GIỜ EM CHƯA SINH ? HU HU HU HU ? EM SỢ QUÁ HÀ!

_BÀ XÃ À ! ĐỪNG NÓI NỮA, ANH CŨNG PHÁT HOẢNG LÊN RỒI, CON À ! SAO CHƯA CHỊU RA CHỨ ? HU HU HU HU

_Có nhiêu đó cũng khóc lóc. Hai vợ chồng bây vui thật, sanh sớm sanh muộn có lạ đâu, umma mày những 11 tháng mới sanh thằng JaeJoong đó thôi, aish! – bà kim lẩm bẩm

_Bà nó à ! Thằng Jaejoong mới có con lần đầu mà, chẳng phải khi bà mang thai con Jaejin cũng vậy sao ? Bà con khóc lớn hơn thằng JaeJoong – ông Kim nhâm nhi ngụm trà

_Aish! Ông khá hơn tôi hả ? Khi đó ai khóc trước đây ? Ông không khá hơn thằng Yunho đâu – Bà Kim lườm ông nhưng môi bà vẫn nở nụ cười, ôi cái thời còn xuân sắc

………

_Ông xã ơi! – JaeJoong cựa mình níu lấy tay anh – Hu hu hu, ông xã à !

_ Hửm ? Chuyện gì vậy em ? Ngủ đi! Thức khuya không tốt cho em và con mình đâu – Yunho mắt nhắm mắt mở xoa xoa bụng cậu, chắc cậu lo quá nên không ngủ được đây mà

_Hu hu hu, em đau bụng quá! Ông xã à ! Em đau lắm, em đau quá ông xã ơi….

Yunho giật mình bật dậy. JaeJoong khóc đến tèm lem mặt mày hết rồi.

_Đừng lo! Anh đưa em đi bệnh viện ngay

Yunho vội vã đi nhanh ra cửa, bây giờ chỉ mới một giờ sáng nên không có xe cộ gì cả. Anh cứ thế bế JaeJoong chạy đến bệnh viện. Từ nhà mẹ Jaejoong đến đó mất 20 phút và anh cảm thấy đoạn đường này bây giờ xa quá. JaeJoong càng ngày càng khóc lớn vì đau khiến anh cũng phát hoảng lên. Đôi chân trần chạy trên đường nhựa đến tróc cả da ra nhưng anh không cảm thấy đau chút nào cả, JaeJoong của anh đang đau và nếu không đến kịp lúc thì sẽ rất nguy hiểm

_ Bà xã à ! Ráng lên, sắp đến rồi em à ! – Yunho trấn an cậu

_Em đau quá, em đau quá! Càng lúc càng đau ông xã ơi, ÔNG XÃ ƠI !!!!!!!!!

_AAAAAAAAA!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!ĐAU QUÁ!!!!!!!!!!!!!!!!!!

Yunho hét lớn khi JaeJoong nắm tóc anh. Cậu đau quá nên nắm tóc anh giật liên tục, tay còn lại đập mạnh vào ngực anh khiến anh ho khù khụ. Không thể ngừng lại, anh chạy nhanh về phía bệnh viện và cùng JaeJoong hét lên giữa đêm khuya. Mỗi ngôi nhà mà anh đi qua đều bật sáng đèn vì người ta không hiểu chuyện gì mà om sòm ngoài cửa đến thế

_BÁC SĨ! BÁC SĨ! HỘC HỘC ĐAU QUÁ! ĐAU QUÁ! BÁC SĨ À ! – Yunho hét lớn và chạy vào bệnh viện. Người anh đầy mồ hô và mặt thì đỏ rần rần. Bộ pyjama hình con heo bông có cánh cũng ướt đẫm mồ hôi trong khi JaeJoong vẫn giật tóc anh và ôm lấy bụng khóc tức tưởi

Chiếc băng ca nhanh chóng được đưa lại, cậu được đưa vào phòng mổ ngay lập tức

_ÔNG XÃ ƠI! ĐỪNG BỎ EM! EM KHÔNG MUỐN Ở MỘT MÌNH ĐÂU, HU HU HU, EM KHÔNG MUỐN MÀ! ÔNG XÃ À ! – JaeJoong hét lên và nắm chắt lấy tay của Yunho khi bác sĩ đưa cậu vào phòng mổ

_Nhanh lắm JaeJoong à ! Nhanh lắm, anh hứa mà, nhanh lắm!

_ÔNG XÃ À ! ÔNG XÃ À !

Cánh cửa phòng mổ đóng lại cũng là lúc bố mẹ JaeJoong đến nơi. Không quan tâm đến bàn chân đang rướm máu và bộ pyjma xộc xệch, anh đi đi lại lại trước cửa phòng, một lần vì lo một phần vì sợ. JaeJoong mà bị sao thì chắc anh chết mất

_Con đừng lo, nhanh lắm – ông Kim vỗ vai an ủi – Đi băng bó lại vết thương đi, chân con chảy máu rồi!

_Con không sao appa! Con lo quá! Vợ con trong đó một tiếng đồng hồ rồi, con lo quá!

Yunho kết thúc câu nói cũng là lúc cửa phòng mổ mở ra

_BÁC SĨ! VỢ TÔI SAO RỒI ? – Yunho nắm chặt tay bác sĩ

_Chúc mừng anh! Vợ anh sinh cho anh một bé gái thật dễ thương. Bé nặng ba ký năm !

Cả nhà ai cũng vui mừng và chạy lại chỗ Jaejoong khi cậu được đẩy ra. JaeJoong vẫn còn ngủ vì tác dụng của thuốc mê. Kế bên là cô y tá với baby tròn trịa trên tay mình

_Chúc mừng anh! Em bé rất đáng yêu – cô mỉm cười và đặt bé vào đôi tay run rẩy của Yunho

_Trời ơi…. – Yunho không biết nói gì nữa vào phút này, cả cơ thể anh đang ngập tràn trong hạnh phúc. Anh đang bế thiên thần của mình vào lòng, bé ngủ mà cũng thật xinh đẹp. Sao mà giống anh quá, đôi mắt một mí của anh nè, cái mũi cũng của anh nè, đôi môi cũng của anh nốt. gương mặt….cũng của anh luôn, chỉ có đôi tai là giống với umma bé thôi

_Để umma bế nào! – bà Kim vội vã chạy lại

Ngay khi bé Jaeyoon rời khỏi tay Yunho, anh lập tức ngã xuống đất. Ngất mất rồi, ngất trong hạnh phúc!

Một tuần sau, Yunho đưa JaeJoong trở về nhà lớn. Bọn đàn em của anh lúc nào cũng vây quanh lấy JaeJoong và tiểu công chúa của cậu. Nhất là Sung Min, cậu cứ đòi bế Jaeyoon suốt thôi. Yunho thì bù đầu bù cổ với đống giấy tờ mấy tháng quá, tất cả anh đều phải xem xét qua để đảm bảo tính an toàn của nó, mãi đến tối mới về được với vợ và con gái yêu của mình.

_Cậu và Chae Young ? – Yunho nhướng mày khi nhìn thấy chiếc nhẫn trên tay của Shin Dong

_Dạ ? – nó ngạc nhiên

_Ý tôi là…cậu và Chae Young yêu nhau ? – anh chỉ vào chiếc nhẫn

_A ! – Shin Dong gãi đầu xấu hổ – Tụi em mới quen….từ khi anh về quê với chị hai, cô ấy….cho em cơ hội để đeo đuổi…..

_Dạ! Cám ơn anh hai!

……………..

_Jaeyoon à ! Bố về rồi đây ! – Yunho ôm lấy bé con đang nằm úp trên giường và hôn lấy hôn để vào má bé – Con đang chơi gì thế ? Cho bố chơi cùng với!

_oe oe oe

_A ! Con chơi một mình à ? Umma con đi tắm nên để con một mình à ? Tội nghiệp Jaeyoon của bố quá! Chơi có mình thôi! Hu hu hu hu – Yunho giả khóc nhìn bé khiến bé cười khúc khích – Ôi đáng yêu quá đi! Jaeyoon à !

Năm năm sau

_Hu hu hu hu hu!

_Nín nào! Jaeyoon ngoan đừng khóc con!

JaeJoong bế Jaeyoon về nhà trong khi cô bé vẫn khóc tức tưởi và tiếng khóc đó khiến cả nhóm sát thủ cũng phải đau lòng. Gì chứ! Bé là con nuôi của họ mà

_JAEYOON!!!!!!!!!!!!!!!!!!! SAO CON KHÓC VẬY ? AI ĂN HIẾP CON À ! NÓI BỐ NGHE! THẰNG NÀO CON NÀO ĂN HIẾP CON, BỐ BẮN CẢ NHÀ NÓ!

“BỐP!”

_Anh nói giọng đó tiếng nữa đi, tôi thách anh đó

_Bà xã à ! Anh xin lỗi – Yunho ôm cái đầu đáng thương của mình – Jaeyoon của bố à ! Sao con khóc vậy ? Trong lớp có bạn ăn hiếp con à ?

_Hu hu hu hu, bố ơi! Bố ơi!

_Ngoan nào, nói bố nghe, ai ăn hiếp con!

JaeJoong hơi nhíu mày, Jaeyoon luôn thế, khi bé khóc, không bao giờ bé nói với cậu nhưng chỉ cần Yunho hỏi thì bé sẽ nói ngay. JaeJoong cảm thấy….mình chỉ là người số hai trong lòng Jaeyoon thôi. Mặt mày bé giống Yunho như tạt, tính tình cũng giống. Bé chỉ giống cậu mỗi cái tai, mà….cái tai thì có ai thấy đâu, ôi~

_Cô giáo phạt con! Hu hu hu hu hu

_HẢ ? CÔ GIÁO PHẠT ?

Cả Yunho lẫn JaeJoong đều ngạc nhiên, chẳng phải Jaeyoon ở trường nổi tiếng là ngoan ngoãn sao, sao lại bị phạt

_Sao con bị phạt ? – Yunho hôn lên đôi má bầu bĩnh của bé

_Hu hu hu hu , cô giáo hỏi con, ước mơ của con là gì hu hu hu , con nói….con nói….ước mơ của con là….hu hu hu hu là…..là…. là làm đại ca. huhu huhu, tự nhiên…cô mắng con, huhu huhu, cô phạt con huhu huhu

Câu nói của Jaeyoon khiến Yunho lẫn JaeJoong chưng hửng. Có ai nghĩ rằng, một bé con học lớp lá, mà nói ước mơ sau này của mình là…..làm đại ca không chứ

Thật ra thì có đấy, có một người….

Flash Back

_ Yunho à ! Sau này lớn lên, con muốn làm gì ?

_CON MUỐN LÀM ĐẠI CA!

End flash back

End

Đọc Truyện Máu Lạnh ! / 2023

Điểm đúng 12 giờ*BENG*

Tiếng đổ vở các vật phẩm trong viện bảo tàng!

À vâng, cái người đang đập phá ten là Huang Zi Tao, gọi tắt là Tao, em của Sehun, việc này thực sự rất là nguy hiểm, phải nói nguy trên cả hiểm! Điều này thật sự chẳng ai dám đâu, Tao gan lắm đấy ạ! Sehun nhờ tao làm trong khi anh đang mang cái vien Ngọc to đùng thoát ra ngoài! Thắc mắc hai cái ông chú này đang làm j đúng không? À, hai ổng đang an trộm Ngọc đấy ạ!

Họ làm vậy cũng chỉ để thách thức bọn cảnh sát chuyen suy lùng bọn chúng! Nhóm của Sehun gồm ba người, hai nam một nữ, hai nam là hun tao, còn nữa là park jin hee, chị của tao và chị Sehun, tuy nói là anh chị em cứ như một người nhà ấy chỉ vì họ quá thân, nhưng thật ra cả ba đều là người làm của bọn tổ chức áo đen, cả ba không giàu, thật ra là cũng có giàu nhưng mà lại là giàu tức thì, cả ba sau khi an cắp Ngọc trong viện bảo tàng xong thì sẽ mang đưa lại cho bọn tổ chức áo đen, sau đó mỗi người sẽ nhận được một khoảng tiền lớn, xài cho,đã rồi lại đi làm nhiệm vụ lấy Ngọc, kim cương và lại được nhận tiền!

Bọn cảnh sát điều tra đã tuyên bố trước toàn dan thien hạ là sẽ bắt được ba đứa và ra hình phạt xứng đáng nen cả ba rất ghét, thậm chí là nhắc tới cảnh sát thoi là lập tức nổi điên!

Tao đi ra khỏi bảo tàn, thật sự rất bực khi đã làm huyện náo z r mà bọn nó vẫn không đến, ý là cảnh sát đấy ạ!

” chị ah! Cho em mượn guốc” Tao quay qua hỏi mượn jin hee cái guốc dài tám phân! Lạy bà này, đi an trộm mà mang guốc! Chắc bà này bệnh nặng r haizzzz!

Jin hee hiểu ý nen khập khiển tháo guốc, rút ra cho tao mượn (au: ủa? Mượn guốc chi z má Tao? Tao:kệ ta mi hỏi chi? Phắn, nói trước ta chưa là má của mi đâu! Au:* ngậm ngùi đi ra chỗ khác*)

*BINH*

*RENG*

Quá chi là mất dại, Tao đã lấy guốc tám phấn gõ vào chuông báo cháy + chuông chống trộm, ôi quéo!

Rồi……!

*Ò OÉ, Ò OÉ, Ò OÉ* sao giống cấp cứu z trồi!

Cảnh sát điều tới cả một trăm xe chứ không ít! Tất cả phong tỏa khu bảo tàn, tưởng là bắt được, thế cơ mà bọn nó đi qua bọn cảnh sát một cách ngon lành! Chỉ được cái mỏ!

Cả ba leo len xe lái ra khỏi chỗ đó, Tao mệt mỏi nằm ngã ra sau, bùa ngã lưng ra thì….

*ĐOẢNG*

Súng, là tiếng súng! Sehun lái xe liền quay qua cái noi phát ra tiếng súng, ô mai chuối! Là bọn sói đen!

Quá chuẩn, cái vien Ngọc mà cả ba đang giữ là Ngọc của nhà Ngô, có ten là Ngô Châu Phiếm! Nghe ten là đã bik quý lắm r, cả ba an cắp mà không bị dí mới là lạ!

Sehun mặt đã rộ lõ vẻ lo sợ! Bọn sói đen là một phần của Ngô gia, anh có biết một chút về bọn Ngô gia, Ngô Gia đứng đầu trong thế giới ngầm, đứng đầu Ngô gia là Ngô Phàm, Ngô Diệc phàm, biệt danh Là Kris Wu , nổi tiếng đẹp trai, băng lãnh, lạnh lùng, đáng sợ và nắm chùm băng đảng sói đen, sói trắng, sói xám, sói nâu, đủ loại sói!!

Là anh của chùm mafia Ngô luân, nghe tới tên Kris là ai cũng phải xanh mặt!

“Chết tiệt, kì này không ổn rồi!” Sehun đập mạnh vào vô lăng, xe đã bị bắn tới nát luôn rồi, nen dừng hẳn luôn, cả ba nhảy xuống xe, mỗi người cầm mỗi khẩu súng, đưa len dè chừng bọn sói đen!

“Ưm….ưm….!” Tao bị một người nào đó đằng sau chụp khăn thuốc ngủ, có lẽ bọn này bik than thủ của Zitao rất khá nen đã dùng loại mạnh nhất, vừa chụp một cái là ngủm luôn!

Jin hee và Sehun lo bọn trước mặt nen quen mắt tao, từ trên xe của bọn kia, có một kẻ nào đó nhảy xún, ồ! Là Luhan anh bạn tóc hồng mặt baby, da trắng, phải nói y như con gái! Vừa bước xun đã làm hun nhà ta ngây ngất r!

” anh là ai?” Luhan nheo mắt nhìn Sehun, ủa, quái z, không phải là vì bọn này an cắp Ngọc nen mới đuổi bắt chớ, chứ ko phải ak? Sehun đơ mặt ra nhìn Luhan

” tại sao lại hỏi vậy? Biết r mà cứ phơi cái bộ mặt ngay thơ đó ra ak?” Sehun nói giọng khinh Bỉ!

Luhan chẳng hiểu zì sất anh trai nó kêu nó ra đây là tại vì bọn này nó xam nhập vào lãnh thổ, địa phận của bọn nó thoi! Chứ có j đâu mà biết với cả Kog Bik?

Sehun quay qua tính kêu jin hee thì…..

Oái, con mắm đó nó đâu r?

*BỤP*lại nữa, thế là ba anh em đều bị ngất trước bọn này, hiện giờ thì gọi là bắt cóc!

Sehun thì ngất nen đã được Luhan đưa về phòng nó ở, jin hee thì đang say giấc ngáy vãi cả nước miếng ra ngoài, nó ở phòng ngủ dành cho khách á!

Còn Zitao thì…….! Nghiêm trọng nghiêm trọng, nó đang yên giấc ở phòng của……Lão đại băng đản đàn sói NGÔ DIỆC PHÀM!!!

Đọc Truyện Cho Bé 12 / 2023

Việc đọc truyện cho bé 12 -18 tháng tuổi là một trong những cách hoàn hảo nhất không chỉ định hướng tính cách của bé sau này mà còn là cầu nối để gắn kết tình cảm giữa cha mẹ và con cái.

Một số nghiên cứu đã cho thấy rằng, việc đọc truyện cho bé ở giai đoạn này sẽ giúp bé phát triển sớm kỹ năng đọc, viết và nâng cao trí tưởng tượng của bé nữa đấy.

Tại sao phải đọc truyện cho bé nhỉ?

Đơn giản, việc đọc truyện cho bé sẽ là cơ hội tốt để bé học cách lật những trang giấy và theo dõi những mẫu chuyện đơn giản. Những cuốn truyện thiếu nhi này còn giúp bé biết thêm những từ vựng mới và luyện tập từng từ một. Hơn nữa, đọc truyện cho bé còn là cơ hội để bé học cách lắng nghe khi người khác đọc và biết cách làm thế nào để nhận biết người, động vật, đồ vật trong những bức tranh.

Đọc truyện cho bé giúp bé ngủ ngon hơn

Chọn truyện cho bé

Với rất nhiều truyện cho bé trên thị trường hiện nay, thật không dễ để cha mẹ đoán được bé sẽ thích cuốn truyện nào. Bởi truyện cho bé trên thị trường rất phong phú với các mẫu chuyện đơn giản, những bài hát ru, những cuốn truyện được ghép hình, âm thanh hay có ảnh nổi đều rất phổ biến. Hoặc bạn có thể xem thử vài cuốn truyện thiếu nhi mô phỏng thực tế về nông trại, động vật hay người làm vườn và những chiếc xe tải. Bạn bè, người thân có con nhỏ có thể sẽ cho bạn vài gợi ý hay ho khi chọn mua truyện cho bé đấy. Ở thư viện có khá nhiều sự lựa chọn sách cho bé ở từng độ tuổi và hầu như nhà sách cũng sẽ giới thiệu những đầu sách bán chạy.

Học cách yêu quý những cuốn truyện cho bé

Nếu bạn đặt ra nguyên tắc và thực hiện đúng nguyên tắc đó mỗi khi đọc truyện cho bé thì bé sẽ dễ dàng tiếp tiếp thu hơn. Chẳng hạn, bạn đặt ra nguyên tắc sẽ cùng bé xem truyện thiếu nhi khoảng 30 phút sau bữa ăn, hoặc trước một giấc ngủ ngắn hoặc trước khi bé đi ngủ vào buổi tối là lý tưởng nhất vì khi bé hiếu động, bồn chồn sẽ không chịu ngồi yên đọc truyện thiếu nhi cùng bạn đâu. Khi đọc truyện cho bé, bạn hãy chỉ vào từng chữ hoặc từng bức tranh và khuyến khích bé làm giống vậy. Hầu hết các bé sẽ nhận ra và chỉ được ngày càng nhiều thứ mà bé đã thấy trong cuốn truyện. Với những mẫu chuyện quen thuộc, khi đọc truyện cho bé, bạn hãy chừa những từ cuối cùng vào để bé nói thêm vào, kĩ năng dự đoán này sẽ giúp ích cho khả năng đọc của bé. Việc cùng nhau đếm giúp bé học những con số. Khuyến khích bé chỉ vào những thứ trên trang sách trong khi bạn cùng đếm với bé. Để cho bé kể cho bạn nghe về câu chuyện hay bức tranh. Việc bé ngắt lời bạn cho thấy rằng bé đang rất thích những điều trong truyện và đang suy nghĩ về nó. Những câu chuyện được thu sẵn trong đĩa CD không mang đến cho bé cơ hội được gần gũi và chia sẻ những cuốn truyện thiếu nhi với bạn nhưng có thể khiến cho bé ngồi yên một chút trong khi bạn có thể ăn một chút gì đó chẳng hạn.

Chiếc hộp đặc biệt

Thử đặt một vài cuốn truyện cho bé vào một chiếc hộp đặc biệt (có thể lau sạch được) và để trong phòng mà bé chơi. Việc này sẽ giúp bé hình thành thói quen đọc truyện mỗi ngày và bé có thể tự xem truyện thiếu nhi một mình nữa đấy.

Làm hộp chứa truyện cho bé

Bạn đang xem bài viết Đọc Yunjae Long Thương Truyện Full / 2023 trên website Ieecvn.com. Hy vọng những thông tin mà chúng tôi đã chia sẻ là hữu ích với bạn. Nếu nội dung hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!