Xem Nhiều 12/2022 #️ Đọc Truyện Một Thai Hai Bảo: Giám Đốc Hàng Tỉ Yêu Vợ Tận Xương / 2023 # Top 18 Trend | Ieecvn.com

Xem Nhiều 12/2022 # Đọc Truyện Một Thai Hai Bảo: Giám Đốc Hàng Tỉ Yêu Vợ Tận Xương / 2023 # Top 18 Trend

Cập nhật thông tin chi tiết về Đọc Truyện Một Thai Hai Bảo: Giám Đốc Hàng Tỉ Yêu Vợ Tận Xương / 2023 mới nhất trên website Ieecvn.com. Hy vọng nội dung bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu của bạn, chúng tôi sẽ thường xuyên cập nhật mới nội dung để bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất.

Trong hành lang của một bệnh viện, thư ký nắm lấy di động của mình, tay cầm một bản báo cáo.

“Vân Thi Thi, 18 tuổi, học sinh, cha kinh doanh phá sản, đã được điều tra và kiểm chứng. Các chỉ tiêu của cơ thể đều đạt mức khoẻ mạnh, cam kết sinh con xong sẽ không đòi quyền nuôi dưỡng hay đụng đến kiện tụng.”

Chẳng qua là, cơ thể cô bé này không phù hợp với điều kiện thụ tinh nhân tạo, nên chỉ có thể dùng hình thức khác.

Vân Thi Thi vẫn ngồi trên ghế dài không nhúc nhích, cô nhìn ra ngoài cửa sổ, sắc mặt bình tĩnh đến quỷ dị, sâu trong đôi mắt cô là một nỗi buồn bao trùm.

Cô biết mình vẫn còn trẻ, nhìn ngũ quan bên ngoài, trông cô còn trẻ hơn cả tuổi thật của mình, nhưng trên gương mặt non nớt đó, lại thấm một nỗi buồn tang thương không gì tả được.

Cô là người khó khăn lắm mới được chọn trong ngàn người đăng ký, dựa vào gương mặt xinh đẹp này của cô, người thuê cô làm việc này trả cho cô thù lao vô cùng hậu, năm trăm vạn, với cô đó là một con số vô cùng vô cùng lớn.

Ba ngày trước, cô lén cha cô ký hợp đồng mang thai hộ này, ký xong thì cô bị mang đến cái nơi này, mỗi ngày đều bị nhốt trong căn phòng này, cô còn không được phép nói chuyện với người ngoài, ra ngoài lại càng không, hiện tại cô chẳng khác gì một người bệnh bị cách ly.

Cô biết, vì cô bắt buộc phải mang thai, nên cơ thể cô phải đảm bảo khoẻ mạnh, như vậy mới phục vụ được người đàn ông đó.

Một ngày ba bữa đề là món ngon, món bổ. Chân giò hun khói, nước yến, bánh mì, thịt bò, đều là những món xa xỉ vô cùng. Cô biết họ làm thế là để đảm bảo không phạm sai lầm, cứ nhắc đến đồ ăn, dù không muốn cô cũng phải cô mà nuốt cho hết.

Vân Thi Thi không dám làm trái điều gì, cô chỉ ngoan ngoãn phục tùng để có thể nhận lấy thứ mà cô cần.

Cho đến ngày hôm nay, thư ký của người thuê cô đã lo lắng vào ngôi nhà tư nhân này nhận báo cáo kiểm tra sức khoẻ của cô.

Người thuê cô rất thần bí, thậm chí cô chưa bao giờ thấy qua người này, cô chỉ biết sơ thông qua vài dòng trên hợp đồng, không ngờ người này lại bỏ hẳn ra 500 vạn trả thù lao. Đúng, chính là 500 vạn. Với số tiền này cô có thể giúp ba cô vượt qua khó khăn lần này.

Về chuyện lần này, cô không dám nói với cha cô, khi đi cô chỉ để lại một tờ giấy, ‘đi không cáo biệt’, cô cũng không nói dài dòng gì, nói chung là thời gian cô mang thai có lẽ một thời gian dài sẽ không về nhà, như vậy cũng tốt, không phải chịu mấy câu hỏi chất vấn của ba cô.

Dựa theo yêu cầu hợp đồng, cho đến khi cô thụ thai thì mới ngưng việc này lại, phải tuỳ vào thời gian mà quan sát tình hình. Mà với điều kiện này, sáng hôm trước, một trăm vạn đã được gửi vào tài khoản của ba cô, nghe thư ký đó nói, nếu nàng sinh con trai, thì số tiền thù lao sẽ được trả nhiều hơn.

Mang thai hộ… Nói đến thật tức cười, vì muốn giúp ba cô, cô đã nghĩ hết mọi biện pháp, nhưng lại không nghĩ dùng cơ thể chính mình để đổi lấy tiền thù lao! Nhưng kể ra thì số tiền này cũng được xem là quá hậu đãi rồi, vì thế mới khiến cô bị lung lay.

Khốn khổ biết bao nhiêu, cuối cùng lại phải đi đến quyết định của ngày hôm nay.

Lâm Hải, một biệt thự xa hoa, một căn phòng đẹp hoa lệ.

Sau khi cô thu thập đồ đạc, một chiếc xe có rèm che sang trọng đến đưa cô đi, đứng trước căn biệt thự có phong cảnh tuyệt đẹp này, không cần nói cũng biết, đất ở chỗ này đắt đến mức nào.

Thư ký nói với cô, đêm nay, người đó sẽ đến.

Vân Thi Thi hít sâu một hơi, cô đưa mắt ngắm nhìn cảnh vật xung quanh, sắc mặt cô nặng nề, cô chậm rãi kéo hành lý đi vào trong căn biệt thự sang trọng.

Về đêm, trong căn phòng ngủ xa hoa, bức màn dày rũ xuống từng lớn, che đi ánh sáng ở bên ngoài chiếu vào.

Trong căn phòng yên tĩnh, cô đã được tắm rửa sạch sẽ, cô im lặng nằm trên chiếc giường Kingsize, mắt cô bị bịt lại bởi miếng vải màu đen, thị lực bị khống chế, không thể nhìn xung quanh, chính vì thế thính giác của cô nhạy lên rất nhiều, tiếng gió và sóng biển bên ngoài kia, cô có thể nghe thấy rất rõ.

Không còn tiếng xe cộ ồn ào nơi thành thị, chỉ có yên tĩnh bao trùm nơi đây, nghĩ đến làm da đầu cô run lên.

Một Thai Hai Bảo: Giám Đốc Hàng Tỉ Yêu Vợ Tận Xương / 2023

Trong hành lang của một bệnh viện, thư ký nắm lấy di động của mình, tay cầm một bản báo cáo.

“Vân Thi Thi, 18 tuổi, học sinh, cha kinh doanh phá sản, đã được điều tra và kiểm chứng. Các chỉ tiêu của cơ thể đều đạt mức khoẻ mạnh, cam kết sinh con xong sẽ không đòi quyền nuôi dưỡng hay đụng đến kiện tụng.”

Chẳng qua là, cơ thể cô bé này không phù hợp với điều kiện thụ tinh nhân tạo, nên chỉ có thể dùng hình thức khác.

Vân Thi Thi vẫn ngồi trên ghế dài không nhúc nhích, cô nhìn ra ngoài cửa sổ, sắc mặt bình tĩnh đến quỷ dị, sâu trong đôi mắt cô là một nỗi buồn bao trùm.

Cô biết mình vẫn còn trẻ, nhìn ngũ quan bên ngoài, trông cô còn trẻ hơn cả tuổi thật của mình, nhưng trên gương mặt non nớt đó, lại thấm một nỗi buồn tang thương không gì tả được.

Cô là người khó khăn lắm mới được chọn trong ngàn người đăng ký, dựa vào gương mặt xinh đẹp này của cô, người thuê cô làm việc này trả cho cô thù lao vô cùng hậu, năm trăm vạn, với cô đó là một con số vô cùng vô cùng lớn.

Ba ngày trước, cô lén cha cô ký hợp đồng mang thai hộ này, ký xong thì cô bị mang đến cái nơi này, mỗi ngày đều bị nhốt trong căn phòng này, cô còn không được phép nói chuyện với người ngoài, ra ngoài lại càng không, hiện tại cô chẳng khác gì một người bệnh bị cách ly.

Cô biết, vì cô bắt buộc phải mang thai, nên cơ thể cô phải đảm bảo khoẻ mạnh, như vậy mới phục vụ được người đàn ông đó.

Một ngày ba bữa đề là món ngon, món bổ. Chân giò hun khói, nước yến, bánh mì, thịt bò, đều là những món xa xỉ vô cùng. Cô biết họ làm thế là để đảm bảo không phạm sai lầm, cứ nhắc đến đồ ăn, dù không muốn cô cũng phải cô mà nuốt cho hết.

Vân Thi Thi không dám làm trái điều gì, cô chỉ ngoan ngoãn phục tùng để có thể nhận lấy thứ mà cô cần.

Cho đến ngày hôm nay, thư ký của người thuê cô đã lo lắng vào ngôi nhà tư nhân này nhận báo cáo kiểm tra sức khoẻ của cô.

Người thuê cô rất thần bí, thậm chí cô chưa bao giờ thấy qua người này, cô chỉ biết sơ thông qua vài dòng trên hợp đồng, không ngờ người này lại bỏ hẳn ra 500 vạn trả thù lao. Đúng, chính là 500 vạn. Với số tiền này cô có thể giúp ba cô vượt qua khó khăn lần này.

Về chuyện lần này, cô không dám nói với cha cô, khi đi cô chỉ để lại một tờ giấy, ‘đi không cáo biệt’, cô cũng không nói dài dòng gì, nói chung là thời gian cô mang thai có lẽ một thời gian dài sẽ không về nhà, như vậy cũng tốt, không phải chịu mấy câu hỏi chất vấn của ba cô.

Dựa theo yêu cầu hợp đồng, cho đến khi cô thụ thai thì mới ngưng việc này lại, phải tuỳ vào thời gian mà quan sát tình hình. Mà với điều kiện này, sáng hôm trước, một trăm vạn đã được gửi vào tài khoản của ba cô, nghe thư ký đó nói, nếu nàng sinh con trai, thì số tiền thù lao sẽ được trả nhiều hơn.

Mang thai hộ… Nói đến thật tức cười, vì muốn giúp ba cô, cô đã nghĩ hết mọi biện pháp, nhưng lại không nghĩ dùng cơ thể chính mình để đổi lấy tiền thù lao! Nhưng kể ra thì số tiền này cũng được xem là quá hậu đãi rồi, vì thế mới khiến cô bị lung lay.

Khốn khổ biết bao nhiêu, cuối cùng lại phải đi đến quyết định của ngày hôm nay.

Lâm Hải, một biệt thự xa hoa, một căn phòng đẹp hoa lệ.

Sau khi cô thu thập đồ đạc, một chiếc xe có rèm che sang trọng đến đưa cô đi, đứng trước căn biệt thự có phong cảnh tuyệt đẹp này, không cần nói cũng biết, đất ở chỗ này đắt đến mức nào.

Thư ký nói với cô, đêm nay, người đó sẽ đến.

Vân Thi Thi hít sâu một hơi, cô đưa mắt ngắm nhìn cảnh vật xung quanh, sắc mặt cô nặng nề, cô chậm rãi kéo hành lý đi vào trong căn biệt thự sang trọng.

Về đêm, trong căn phòng ngủ xa hoa, bức màn dày rũ xuống từng lớn, che đi ánh sáng ở bên ngoài chiếu vào.

Trong căn phòng yên tĩnh, cô đã được tắm rửa sạch sẽ, cô im lặng nằm trên chiếc giường Kingsize, mắt cô bị bịt lại bởi miếng vải màu đen, thị lực bị khống chế, không thể nhìn xung quanh, chính vì thế thính giác của cô nhạy lên rất nhiều, tiếng gió và sóng biển bên ngoài kia, cô có thể nghe thấy rất rõ.

Không còn tiếng xe cộ ồn ào nơi thành thị, chỉ có yên tĩnh bao trùm nơi đây, nghĩ đến làm da đầu cô run lên.

Truyện đánh dấu

Cô Vợ Hợp Đồng Bỏ Trốn Của Tổng Giám Đốc / 2023

Sau đó, một nhóm người vốn đang nhao nhao, trong nháy mắt lại trở nên vô cùng yên tĩnh, tự động đứng sang thành hai hàng.

Cố Hề Hề cũng có thể cảm nhận được khí thế mạnh mẽ đang xâm nhập vào đây, không kiềm được mà quay người lại, muốn xem thử người có khí thế mạnh mẽ như vậy có dáng vẻ như thế nào.

Kết quả, mắt đột nhiên tối sầm lại, đầu óc choáng váng, tài liệu trong tay bay tán loạn trên sàn, cả người ngã về phía trước.

Tất cả mọi người không thể tin được cảnh tượng trước mắt, trong đầu mọi người chỉ còn âm thanh: Lần này Cố Hề Hề chết chắc rồi!

Lại ở trước mặt mọi người mà đâm đầu vào tổng giám đốc, chờ bị đuổi đi!

Doãn Tư Thần đang bước vào phòng họp, lại thấy một người phụ nữ ôm một chồng tài liệu lảo đảo mà xông ra, tài liệu bay khắp sàn, gục lên người anh.

Theo bản năng anh muốn né đi, nhưng khi anh nhìn thấy được dáng vẻ của người phụ nữ, thì lại theo bản năng mà tiến lên phía trước ôm người phụ nữ vào trong lòng.

Xung quanh vang lên tiếng hít thở, tất cả mọi người đều chấn động!

Trời ạ, tổng giám đốc ôm cô ấy?

Có trời biết, tổng giám đốc của bọn họ không gần nữ sắc! Trước kia ở trong công ty, những người dùng sắc để đến gần tổng giám đốc, tất cả đều phải chịu sự trừng phạt vô cùng nghiêm khắc, không có ai may mắn mà thoát khỏi.

Cho đến nay, không có ai có thể thành công đến gần tổng giám đốc!

Hôm nay, tổng giám đốc lại vì một nhân viên vô cùng thấp bé này, tự động đưa tay ôm lấy cô ấy?

Mà trước khi Cố Hề Hề hôn mê, dường như có nhìn thấy thoáng qua một gương mặt đẹp đến điên đảo cả thế giới.

Thật kì lạ, gương mặt này sao lại giống như người đàn ông đã gặp vào một tháng trước đó…

Sau đó, cô lâm vào trạng thái hoàn toàn hôn mê.

Doãn Tư Thần cúi mắt, nhìn xuống người phụ nữ đã hôn mê đang nằm trong lòng mình.

Chân mày xinh đẹp nhíu chặt lại, khi mọi người nín thở mà chờ đợi tổng giám đốc bắt đầu nổi giận, Doãn Tư Thần lại bế ngang Cố Hề Hề lên, xoay người giao cho trợ lí: “Nếu là nhân viên của công ty, vậy thì đưa đến bệnh viện đi!”

Trợ lí nhanh chóng nhận Cố Hề Hề đang hôn mê, xoay người đi khỏi.

Doãn Tư Thần nhìn tài liệu bay tán loạn đầy sàn, nhíu mày, giống như đang sắp nổi giận, vài người nhân viên lập tức vọt tới nhặt hết những tài liệu trên sàn, sau khi lối đi được dọn sạch, Doãn Tư Thần mới nhìn thẳng về phía trước bước đi đầy kiêu ngạo.

Doãn Tư Thần đi khỏi, chỉ để lại những người nhân viên đang trố mắt nghẹn lời vì kinh ngạc.

“Tổng giám đốc, anh ấy… không phải anh ấy ghét nhất là nhân viên nữ đến gần mình sao?” một nhân viên nữ không kiềm chế được mà lầm bầm: “Tại sao Cố Hề Hề không bị đuổi việc?”

“Dường như tôi có chút hâm mộ đối với Cố Hề Hề!” một nhân viên nữ khác cũng đang mê đắm mà nhìn theo bóng lưng của Doãn Tư Thần.Tại bệnh viện, sau khi Cố Hề Hề làm xong một loạt các loại xét nghiệm, bác sĩ cười híp mắt nhìn vị trợ lí đưa Cố Hề Hề vào bệnh viện nói: “Chúc mừng anh, anh sắp làm ba rồi!”

Trợ lí sửng sốt, qua cả buổi trời mới có thể phản ứng trở lại.

Người nữ nhân viên này mang thai rồi?

Kì lạ là tổng giám đốc lại đưa cô ấy cho anh, chẳng lẽ đứa bé này là của tổng giám đốc?

Hóa ra tính cách của tổng giám đốc cũng rất bình thường, anh cũng không cần lo lắng cho sự trong sạch của mình.

Khi trợ lí nhỏ đang ca thán về sự an toàn của mình, thì trong lòng lại trổi lên sự tò mò.

Cũng không dám chậm trễ, anh phải nhanh chóng báo tin tốt này cho tổng giám đốc!

Mà lúc này, Doãn Tư Thần đang cùng với một phái đoàn Hàn Quốc đang ở trong phòng họp bàn công việc, nếu đàm phán thành công việc làm ăn này, vậy thì phần trăm mỗi năm trong nền kinh tế của Hàn Quốc, sẽ bị tập đoàn nhà họ Doãn nắm trong tay.

“Hội trưởng của chúng tôi là người vô cùng xem trọng gia đình, hội trưởng nói, chỉ có người biết quý trọng gia đình và kinh doanh gia đình, mới có thể hợp tác lâu dài. Tổng giám đốc Doãn tuổi trẻ tài cao, vẻ ngoài xuất chúng, công việc làm ăn vô cùng lớn, chắc hẳn cũng là một người biết quý trọng gia đình nhỉ?” đại biểu của phái đoàn Hàn Quốc cười nói với Doãn Tư Thần.

“Dĩ nhiên!” Doãn Tư Thần cười trả lời: “Dĩ nhiên tôi vô cùng xem trọng gia đình của mình, sự giáo dục của nhà họ Doãn chúng tôi vô cùng nghiêm khắc!”

Ngay lúc này, tin báo điện thoại của trợ lí vang lên: “Xin lỗi, tôi phải nhận một cuộc điện thoại quan trọng!”

Phái đoàn Hàn Quốc mỉm cười, gật đầu đồng ý.

Chạm một cái, trợ lí lập tức báo tin: Tổng giám đốc, người phụ nữ vừa rồi ngất xỉu đã được kiểm tra kĩ, xác định đã mang thai.

Khi Doãn Tư Thần nhìn thấy tin tức này, sắc mặt rõ ràng có sự thay đổi!

Sao?

Đúng rồi, hôm đó hình như không hề sử dụng biện pháp bảo vệ an toàn nào, hơn nữa sau hôm đó, cũng không gặp lại người phụ nữ đó, cũng không biết cô ấy có ngừa thai hay không?…nhưng bây giờ có thể thấy được, rõ ràng là không.

Sắc mặt của Doãn Tư Thần đã trở nên vô cùng khó coi.

Lúc này, dường như phái đoàn Hàn Quốc đã nhận ra được chuyện gì đó, không kiềm được mà hỏi: “Xin hỏi có vấn đề gì sao?”

Doãn Tư Thần lập tức trả lời: “À, không có gì! Chỉ là một việc không quan trọng!”

Lúc này đại biểu của Hàn Quốc mới yên tâm mà nói: “Một khoảng thời gian nữa hội trưởng sẽ đến Trung Quốc, đích thân chào hỏi, đồng thời cũng sẽ ký với tổng giám đốc Doãn một loạt các tài liệu. Với tư cách là đại biểu, đối với thực lực của tập đoàn nhà họ Doãn, cũng vô cùng yên tâm và hài lòng!”

Doãn Tư Thần cố nén sự tức giận trong lòng, nói với đại biểu Hàn Quốc: “Tôi cũng vậy! Tôi rất vinh hạnh. Có thể hợp tác với các vị, hơn nữa tôi cũng rất có lòng tin, chúng ta sẽ hợp tác rất vui vẻ!”

Đại biểu của Hàn Quốc vui vẻ mà đứng lên, bắt tay với Doãn Tư Thần nói: “Lúc đó, hội trưởng sẽ đưa phu nhân tới cùng, đến lúc đó, cũng mời tổng giám đốc đưa phu nhân cùng tới!”

Bạn đang đọc truyện trên: chúng tôi

Tổng Giám Đốc Bạc Tỷ Không Dễ Chọc / 2023

Bệnh viện.

Thẩm Cửu lấy số xếp hàng, khi đến lượt cô thì nói triệu chứng cho bác sĩ, ánh mắt của bác sĩ nhìn cô trở nên có chút kỳ lạ.

“Gần nhất có phải cô thích ngủ đúng không?”

Thẩm Cửu gật đầu.

“Buổi sáng đánh răng cảm thấy buồn nôn?”

Thẩm Cửu tiếp tục gật đầu.

“Có phải thỉnh thoảng đi vệ sinh nhiều đúng không?”

Thẩm Cửu ngây người vì vấn đề này, cô suy nghĩ một hồi lâu thì mới gật đầu.

Bác sĩ bất đắc dĩ nhìn cô một cái, tiếp tục hỏi: “Kỳ kinh nguyệt bao lâu rồi chưa tới?”

Thẩm Cửu nghe vậy thì đếm một chút: “Có lẽ hơn một tháng rồi.. “

Cô dừng lại, giống như nghĩ đến cái gì, sắc mặt dần thay đổi.

Bác sĩ cười cười: “Gần nhất có sinh hoạt tình dục không? Cô phải chú ý tình trạng của mình nhiều hơn, tôi tạm thời không kê đơn thuốc, đi lấy số khác rồi kiểm tra một lần nữa “

Thẩm Cửu giống như hồn bay phách lạc rời đi bệnh viện.

Cô không dám đi lấy số mà là đến tiệm thuốc mua que thử thai, sau khi cô quay về nhà họ Dạ thì khóa cửa nhà vệ sinh.

Thẩm Cửu nôn nóng chờ đợi một lúc lâu, lúc cô nhìn thấy que thử thai thế hiện dương tính thì sắc mặt vốn khó coi vì bị bệnh, lúc này sắc mặt càng thêm khó coi.

Cô cúi đầu nhìn bụng nhỏ bằng phẳng của mình, trong lòng vẫn không thể tin được.

Lúc ấy mọi chuyện xảy ra quá mức bất ngờ, cô chưa bao giờ trải qua chuyện như vậy, hoảng loạn chạy trốn về nhà, sau đó bị ép gả cho người khác, nên cô đã ném chuyện đau lòng muốn chết này ra sau đầu, cô chưa kịp uống thuốc tránh thai.

Hiện tại trong bụng lại đột nhiên có một sinh mệnh nhỏ.

Không!

Thẩm Cửu đưa tay che miệng mình, vẫn khó có thể tin được.

Không được, cô không thể hoảng loạn.

Nói không chừng que thử thai không chuẩn, cô nên đến bệnh viện kiểm tra.

Thẩm Cửu nghĩ vậy thì ném que thử thai vào thùng rác, đứng dậy ra khỏi nhà vệ sinh.

Có lẽ bởi vì mang thai cho nên trong lòng Thẩm Cửu rất chột dạ, lúc đi ra thì xem xung quanh, sợ Dạ Âu Thần sẽ đột nhiên xuất hiện.

May mắn là cả ngày nay Dạ Âu Thần không trở về.

Buổi tối, Thẩm Cửu lại bắt đầu nơm nớp lo sợ, cô tắm rửa xong thì kéo vali ra cửa chờ, ngôi trên ghế.

Dạ Âu Thần trở về thì nhìn thấy cô ngồi dựa vào ghế ở cửa mơ màng sắp ngủ.

Không có cách nào khác.

Bởi vì bác sĩ chưa kê thuốc cảm mạo, mà Thẩm Cửu lại lo lắng mình thật sự mang thai, cho nên cả ngày chỉ uống một chút nước ấm.

Cơ thể cô cảm lạnh lại không uống thuốc, cũng không được nghỉ ngơi nên bệnh cảm lạnh nghiêm trọng hơn.

Dạ Âu Thần nhìn bóng dáng nhỏ nhắn xinh đẹp thì dừng lại.

Cả ngày cô ngây ngốc ở đây sao?

Rõ ràng không phải, cô đã thay quần áo, hơn nữa sửa sang bản thân sạch sẽ, chắc chắn nhân lúc anh không ở đây đã đi vào phòng nghỉ ngơi, sau đó trước khi anh trở về thì quay lại cửa.

Hừ, coi như cô tự hiểu lấy mình.

“Cậu Dạ?” Lang An không rõ ràng nói một câu: “Có phải…”

“Mặc kệ cô ta”

“Ờ”

Lang An đành phải đẩy Dạ Âu Thần vào phòng, tiếng đóng cửa vang lên thì Thẩm Cửu giật mình, sau đó tỉnh lại.

Đầu cô rất nặng.

Rất muốn ngủ…

Thẩm Cửu đưa tay xoa mi tâm của mình, sau đó đứng dậy đi xuống dưới lầu.

Cô đi phòng bếp rót nước ấm, không uống được mấy ngụm thì có chút buồn nôn, cô lập tức đặt ly xuống chạy ra khỏi phòng bếp.

“Ông nội luôn tin tưởng vào năng lực của cháu, cho nên chuyện này giao cho cháu thì ông nội rất yên tâm.”

“Vâng, ông nội.”

Thẩm Cửu ra khỏi phòng bếp thì đúng lúc thấy ông cụ Dạ và Dạ Y Viễn trò chuyện với nhau.

Ánh mắt hai bên chạm nhau, ánh mắt ông cụ Dạ trở nên nghiêm khắc: “Thẩm Nhã?”

Thẩm Cửu bản năng đứng thẳng người, sợ hãi gật đầu.

“Cháu không ở phòng chăm sóc cho Âu Thần, chạy xuống dưới lầu làm gì?”

“Dạ…” Thẩm Cửu môi đỏ trương trương, cô vẫn chưa trả lời thì nghe thấy Dạ Y Viễn nói giúp cô: “Nói lên chuyện này, lúc trước cháu nghe người hầu nói hình như tối hôm qua em dâu ngủ ở cửa, lúc này sắc mặt kém như vậy, có phải đã cảm lạnh đúng không?”

“Cái gì?” Ông cụ Dạ biến sắc: “Ngủ ở cửa? Chuyện gì xảy ra?”

Đầu óc Thẩm Cửu mơ màng, cắn môi dưới.

Xong rồi.

Sao Dạ Y Viễn lại nói chuyện này với ông cụ Dạ? Đến lúc đó nếu ông cụ Dạ dạy dỗ Dạ Âu Thần, anh có thẹn quá thành giận nói ra thân phận thật của cô hay không?

Thẩm Cửu nghĩ vậy thì lập tức xua tay giải thích: “Ông cụ, không có đâu, tối hôm qua cháu quá mệt mỏi cho nên ngất xỉu ở cửa, không có ai phát hiện, sau khi cháu tỉnh lại thì tự vào nhà.”

Mặc dù con ngươi ông cụ Dạ đục ngâu, nhưng lại vô cùng sắc bén giống như có thể thấy rõ lòng người.

Một lát sau, ông cụ Dạ thở dài nói: “Đứa nhỏ, cháu không cần nói chuyện giúp nó, ông nội này hiểu rõ tính tình của Âu Thần nhất, để cháu gả đến đây thì đúng là tủi thân cho cháu.”

Thẩm Cửu nghe vậy thì được yêu thương mà lo sợ ngẩng đầu.

Cô cho rằng ông cụ Dạ rất nghiêm khắc khó nói chuyện, không nghĩ tới ông còn suy nghĩ cho cô sao?

“Đi, tôi với cháu đi gặp Âu Thân”

Ông cụ Dạ nói xong thì chống gậy đi lên lầu, sắc mặt Thẩm Cửu thay đổi, nhanh chóng đuổi theo: “Ông nội, không cần đâu!”

Ông cụ Dạ nghe vậy thì bước chân hơi dừng lại: “Không cần đâu? Chẳng lẽ cháu vẫn luôn ngủ ở bên ngoài cho người hầu cười nhạo sao?”

Dạ Y Viễn cũng đi theo: “Đúng vậy, không nói đến chuyện người hầu cười nhạo, em cũng không thể cứ ngủ ở cửa được, cơ thể sẽ chịu không nổi.”

Thẩm Cửu cắn môi dưới, lắc đầu: “Cháu thật sự không sao, tối hôm qua Cháu thật sự chỉ vô tình ngất xỉu, tối nay cháu sẽ trở về, mong ông nội không cần lo lắng cho quan hệ của chúng cháu, nếu đã gả vào nhà họ Dạ thì phải chăm sóc tốt cho anh ta.”

Ông cụ Dạ nghe vậy thì im lặng một lúc lâu, cuối cùng không nói cái gì, xoay người rời đi.

Đến khi ông đi rồi thì Dạ Y Viễn bất đắc dĩ nhìn cô.

“Em dâu, cần gì phải tự làm khổ mình chứ?”

Thẩm Cửu nhìn anh ta một cái: “Tôi không sao.”

Cô nói xong thì xoay người lên lầu.

Mặc dù Dạ Âu Thần bị tật ở chân, nhưng ngoại hình đẹp trai, hơn nữa làm việc vô cùng quyết đoán, cho nên mặc dù anh ngồi trên xe lăn cũng làm cho người khác không thể không khâm phục thủ đoạn của anh.

Nhưng bên cạnh chưa từng xuất hiện bất cứ người phụ nữ nào, lần này ông cụ Dạ cứng rắn sắp xếp một hôn lễ, anh không hề xuất hiện, cho nên người hầu nhà họ Dạ hiểu rõ trong lòng nhưng không nói ra, biết mợ hai này không được coi trọng, không tránh được nói mấy câu ở sau lưng

Thẩm Cửu lên lầu thì đúng lúc nhìn thấy mấy người hầu.

Trong đó có một người vô cùng xấu xa đụng vào vai Thẩm Cửu, làm cho cô lùi lại phía sau mấy bước, may là cô vịn vào câu thang mới đứng vững.

“Cô…”

“Tôi xin lỗi mợ hai, vừa rồi tôi không thấy cô, tôi đứng nhìn từ xa còn tưởng rằng là người hầu nào chứ, tôi xin lỗi, có cần tôi đỡ cô hay không?”

Mặc dù cô ta nói như vậy nhưng thái độ lại kiêu căng ngạo mạn, không hề định đi tới đỡ cô.

Bạn đang xem bài viết Đọc Truyện Một Thai Hai Bảo: Giám Đốc Hàng Tỉ Yêu Vợ Tận Xương / 2023 trên website Ieecvn.com. Hy vọng những thông tin mà chúng tôi đã chia sẻ là hữu ích với bạn. Nếu nội dung hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!