Đọc Sủng Vật Của Hoàng Đế [Oneshot

Cập nhật thông tin chi tiết về Đọc Sủng Vật Của Hoàng Đế [Oneshot mới nhất ngày 16/01/2021 trên website Ieecvn.com. Hy vọng nội dung bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu của bạn, chúng tôi sẽ thường xuyên cập nhật mới nội dung để bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất. Cho đến thời điểm hiện tại, bài viết này đã đạt được 7,722 lượt xem.

Description

Sủng vật của hoàng đế.

chúng tôi (Nhạc Thiên Thiên)

DBSK (cụ thể là YunHo và JaeJoong) không thuộc về ta, và ta viết với mục đích phi lợi nhuận.

Cổ trang, hơi ngược, cường công và mỹ nhược thụ. *Cùng series với “Em và chàng, không duyên không phận”*.

MA

Trịnh Duẫn Hạo x Kim Tại Trung (hay Jung YunHo x Kim JaeJoong)

1/ Cảnh hot. Tuy không nhiều nhưng mờ vẫn cảnh báo vậy. Chẳng qua chỉ là có duy nhất 2 cảnh ya nhạt thôi.

2/ Các bạn hoàn toàn có quyền mở hội “Anti Tiểu Thiên dở hơi vì cái fic độc ác, tàn bạo” nhưng làm ơn đừng mở hội Anti bất cứ nhân vật nào trong đây. Mình không có thói quen lấy người thật làm vai phản diện, cho nên cho dù là nhân vật hư cấu thì cũng đừng quá nóng, nó chỉ là sản phẩm của trí tưởng tượng mà thôi.

Y yêu hắn, yêu lắm, yêu rất nhiều…

Hắn cũng yêu y, yêu thật, yêu thật bằng cả con tim…

Nhưng tìm cảm cháy bỏng lại bị chính chủ vùi dập không thương tiếc, ngay sau cái ngày mà y dành trọn tất cả những thứ y có cho hắn.

Hắn phụ y. Hắn phủi sạch quan hệ mà y và hắn đã có, phủi sạch những kí ức của đêm hôm đó.

Không. Tất cả chẳng qua chỉ là hiểu lầm mà thôi.

Hận, yêu, yêu, hận, chung quy ra chỉ là một loại cảm xúc của con người, nhưng sao lại làm cho người ta đau đớn đến thế, thống khổ đến thế?

[ONESHOT]

Có lẽ mùa xuân cũng đã đến rồi. Ta vừa nhìn thấy hoa đào nở rộ hồng cả một góc vườn đằng kia. Vậy là đã tháng thứ ba rồi. Tháng thứ ba chàng giam ta ở đây, ròng rã ngày này qua tháng nọ, ta phải tập chấp nhận rằng chàng đã thực sự phụ ta.

Nửa năm trước, ta gặp chàng trong yến tiệc của Hoàng Thái Hậu. Chàng là vị vua đức cao vọng trọng, uy thế ngất trời. Còn ta, ta chẳng qua chỉ là một nam nhân nhỏ bé được Hoàng Thái Hậu ân sủng, đặc cách cho ở trong cung gảy đàn ca hát. Chưa bao giờ, ta tự ý ra ngoài, cho nên mãi đến hôm đó, ta mới gặp được chàng, Trịnh Duẫn Hạo.

Ta, Kim Tại Trung, đã biết yêu kể từ ngày hôm đó.

Ta vốn là hoàng tử dị quốc, nhưng chẳng qua chỉ là một hoàng tử bị ruồng bỏ, bị phụ hoàng bán đi sang nước khác cầu bình an, một thế thân xinh đẹp thay cho đại ca Thái Tử của ta. Ta, một thứ dơ bẩn bị mọi người xa lánh. Một vị hoàng tử được sinh ra bởi một ca kỹ.

Sở hữu gương mặt thanh tú của mẹ, khả năng đàn hát ca múa cũng là mẹ dạy ta, nếu ta không được phụ hoàng đem về hoàng cung, thì chắc chắn khi mười sáu tuổi, ta cũng sẽ trở thành một tiểu quan mặc cho vạn người cưỡi, nghìn người đè.

Lại nói, hơn nửa năm trước…

Hoàng Thái Hậu yêu thương gọi đến đàn hát cho người nghe, hôm nay tâm trạng của Thái Hậu dường như đặc biệt vui. Ngồi mãi đến cuối cùng, người lại dặn: “Vạn nhất có chuyện gì cũng đừng tự ý rời khỏi Tử Ninh Cung, đừng hỏi nhiều, chỉ cần biết là như thế thôi, hiểu không? Tại Tại à, ai gia cũng chỉ là yêu thương ngươi nên mới như thế!”

Ta lúc ấy cũng chỉ mơ mơ hồ hồ gật đầu.

Nhưng đến tối, Tiểu Nhu – bạn cùng phòng với ta – đột nhiên ho rất nhiều máu, ta quá lo lắng nên cũng quên béng lời dặn của người. Tự ý rời Tử Ninh Cung, đến Thái y viện xin thuốc.

“Tiểu Nhu, đợi ta một chút, ta đi xin thuốc cho ngươi.”

“Tại Tại, đi nhanh về nhanh.”

“Ừ, được rồi!”

Ta không khoác áo, chạy vội ra ngoài.

Vừa đi ngang vườn Thượng Uyển, xa xa, ta nhìn thấy có bóng người đi tới.

“Hoàng… hoàng thượng! Nô tài tham kiến hoàng thượng!”

“Miễn lễ. Ngươi là người cung nào? Ta dường như chưa bao giờ nhìn thấy ngươi!” Chàng cao cao tại thượng, liếc nhìn ta khẽ hỏi.

“Nô tài… là người Tử Ninh Cung, hôm nay có chuyện phải đi ra ngoài!”

Chàng bước đến, giẫm lên vạt áo xám xám của ta, nâng mặt ta lên nhìn. Khoảnh khắc bàn tay chai sần vì đao kiếm của chàng chạm tới, tim ta dường như hẫng đi một nhịp.

Chưa bao giờ, chưa bao giờ ta được nhìn thấy ai anh tuấn tiêu sái như chàng.

“Khả ái, khả ái lắm! Ngươi làm việc gì ở cung Thái Hậu?”

Ánh mắt sắc như dao của chàng làm ta lúng túng. “Nô… nô tài là… tiểu quan đàn hát mua vui cho người!”

“Vậy…” Chàng xốc ta đứng dậy, “đi trổ tài cho ta xem!”

Bước chân của chàng khá dài, ta ở phía sau vừa đi vừa chạy cũng khó mà theo kịp.

Nhác thấy ta gian nan đi theo, chàng mỉm cười nắm lấy cổ tay ta, kéo đi. Bước chân chàng tự nhiên cũng có chậm đi đôi chút.

Đi một thôi một hồi, ta phát hiện ta đang ở trong một căn phòng.

Chàng nhẹ giọng căn dặn hạ nhân cái gì đó, cuối cùng quay sang ta, hạ lệnh: “Thay y phục xong thì theo nàng ta đến yến tiệc. Người của Thái Hậu đương nhiên phải đàn hát cho người nghe vào ngày vui của người chứ!”

Ta mơ mơ hồ hồ cũng không hiểu. Chỉ nghe bên tai tiếng tim đập thình thình.

Nữ tử kia bảo ta thay đồ, ta thay đồ.

Nữ tử kia bảo ta thoa son, ta thoa son.

Sau, nàng lại dẫn ta đến yến tiệc của Thái Hậu. Người nhìn thấy ta cũng hơi ngạc nhiên, thoắt cái ánh mắt trầm xuống, nhẹ giọng cười bảo:

“Tại Tại, ngươi đến đấy à. Tới đây, đàn cho ai gia nghe một bản đi nào!”

Hạ nhân mang đàn tới, ta ngồi xuống theo lời Thái Hậu, đàn một khúc nhạc. Tiếng đàn như bay như múa, đem không khí làm cho chộn rộn, vui vẻ hẳn lên. Nhưng từng nốt nhạc ấy lại như tiễn xuyên vào tim Hoàng Thái Hậu. Bởi người biết, sau chuyện này, Kim Tại Trung sẽ trở thành sủng vật của con trai bà. Sủng vật ấy, chắc chắn sẽ chẳng có kết cục tốt đẹp gì.

Quả nhiên, yến tiệc kết thúc đã nhận được lời nhắn của hoàng thượng, chàng là muốn hạ nhân của bà nên đã chưa xin phép mà đưa ta đi.

Quãng thời gian một tháng sau đó, ta cảm thấy mình là kẻ hạnh phúc nhất trên thế gian.

Chàng cưng chiều ta, mua cho ta rất nhiều quần áo, trang sức. Chàng dẫn ta đi chơi khắp nơi, cho ta rất nhiều kì trân dị bảo. Đêm đến lại cùng ta đầu ấp tay gối, cẩn cẩn dực dực ôm ta vào lòng, nâng niu như báu vật.

Chàng tuyệt nhiên không cần bất cứ gì từ ta. Ta chỉ cần làm một ái nhân ngoan ngoãn, nghe lời, nhu thuận ở bên cạnh đàn hát mua vui cho chàng. Dâng chàng xem những điệu múa đẹp nhất.

Bên ngoài, văn võ bá quan bọn họ nổi lên lời đồn, rằng ta chính là sủng phi mới của hoàng thượng. Nhưng cũng rất nhanh thôi, ta sẽ bị vứt bỏ như món đồ chơi nhàm chán.

Ta yêu chàng, yêu ngay từ lần đầu tiên nhìn thấy chàng. Đây là người anh tuấn nhất mà ta từng gặp, chàng, ngoại trừ Thái Hậu ra, cũng là người yêu thương ta nhất.

Chàng cũng yêu ta, ta biết. Chàng cưng chiều, nâng niu ta. Chỉ cần là thứ ta muốn, chàng nhất định sẽ cho.

Bởi vì ta không có bất cứ danh hiệu nào nên cũng không được ban cung riêng, chàng chỉ có thể cho ta một gian phòng ngay trong tẩm cung của chàng, để chàng chỉ cần liếc mắt qua liền có thể nhìn thấy ta. Để chàng đêm đêm thức khuya phê duyệt tấu chương, cũng liền có thể nhìn thấy ta say ngủ bên trong rèm trướng.

Nhưng chẳng may, biến cố đã xảy ra ngay sau đó. Sinh thần của chàng, ta dâng tặng cho chàng lần đầu tiên của ta.

Ta nhảy cho chàng xem điệu múa mà năm xưa mẫu thân đã múa cho phụ thân xem. Đó cũng là điệu múa mà chỉ duy nhất người mẫu thân yêu mới được nhìn thấy. Giờ, ta cũng chỉ múa nó cho người mà ta yêu xem.

Ta cùng chàng vừa uống rượu vừa đàn hát, ta ngả vào lòng chàng cười ngất ngây, chàng cũng ôm ghì ta vào trong lòng, cất cao chất giọng trầm ấm hát lại đoạn nhạc ta vừa múa.

Đột nhiên chàng cúi xuống hôn ta, hôn rất sâu.

Trời đất lúc ấy là một mảng quay cuồng màu hồng tươi đẹp. Ta bị chàng hôn đến mức ngạt thở, đỏ bừng mặt si ngốc nhìn chàng.

Đến khi bừng tỉnh thì y phục đã bị cởi bỏ từ khi nào. Chàng rất nhẹ nhàng, như thể sợ mạnh tay một chút ta sẽ như thủy tinh, vỡ tan thành nghìn mảnh nhỏ.

“Ân…”

Phía sau như vừa mới có gì đó trườn vào, rất trướng, rất khó chịu. Ta hơi chau mày một chút liền cảm thấy vật đó từ từ đi ra. Để lại một chút trống rỗng, nhưng một lát lại thấy ngứa ngáy, thèm khát một vật khác to lớn hơn đi vào trong ma sát.

“A… Hạo… Hạo… nhanh đi vào…”

“Nhẫn một chút, Tại Tại!”

Ta ngứa ngáy vặn vẹo thắt lưng, chỉ nhìn thấy chàng gấp rút cởi bỏ vướng víu. Một lát sau lập tức có dị vật cực kì to lớn chui vào.

Ta nhịn không được thét dài một tiếng. Từ phía sau truyền tới cảm giác đau đớn như bị xé rách.

“Hạo… Đau quá… Đau… Ta đau quá!!!”

Chàng dường như không nghe thấy lời ta, tiếp tục trừu động. Ta đau đến mức ngất đi tỉnh lại.

Nhưng một chốc sau đó, lại ào đến cảm giác sảng khoái.

“Ân… A…”

“Thoải mái không, Tại Tại?”

Ta không còn hơi trả lời, chỉ dồn sức liên tục gật đầu.

“Ân… ân… a…”

Trừu động liên tục, ta không kìm được sảng khoái bắn ra. Mà ngay sau đó chàng cũng ở bên trong trao cho ta tinh túy của chàng.

Vừa mệt vừa hạnh phúc, ta ngả vào lồng ngực chàng, thiêm thiếp ngủ đi. Loáng thoáng bên tai nghe chất giọng trầm thấp của chàng, chàng nói gì đó nhưng ta lại nghe không rõ lắm. Quá mệt, nên cũng ngủ thiếp đi.

Sáng hôm sau khi ta tỉnh dậy cũng là lúc mặt trời lên quá đỉnh đầu. Ta mới phát hiện mình đang ở trong một căn phòng khác, không phải là tẩm cung của chàng. Chợt thắc mắc: đã có chuyện gì xảy ra nhỉ?

Đưa tay sờ xuống phía sau, nơi ấy vẫn chậm rãi chảy ra vết tích chàng lưu lại, ở ngoài còn có vết khô lại của thứ ấy. Ta chợt thoáng đỏ mặt khi nghĩ đến đêm qua.

Nghĩ ngợi một chút lại muốn gặp chàng, ta khoác y phục mở cửa đi ra ngoài.

Ra tới ngoài mới phát hiện nơi ta đang ở là một biệt viện trong góc hoàng cung. Đó là một gian nhà nhỏ với khoảng sân hơi rộng. Trồng hoa anh đào xung quanh. Phía trước là hồ sen quanh năm nở rộ, tỏa hương ngào ngạt.

Ánh mặt trời trên đầu tỏa sáng rực rỡ, nhìn ra bên ngoài là một mảng màu sắc tươi sáng. Ta không kìm được bước tới mấy bước, xác định phương hướng để đi về tẩm cung của chàng.

Ta chỉ vừa ra khỏi sân liền bị ngự lâm quân ngăn lại.

“Kim đại nhân, mời ngài vào trong phòng. Ngài cần thứ gì thì mở miệng sai bảo chúng tôi là được.”

“Nhưng ta muốn đi tìm hoàng thượng!”

“Hoàng thượng có dặn, người chỉ cần ở yên đây, mấy hôm nữa hoàng thượng sẽ tới!”

“Vậy… vậy ư?”

Ta hơi ngỡ ngàng nhìn hai người bọn họ một lát, sau đó không kìm được lại hỏi tiếp:

“Đã có chuyện gì xảy ra vậy? Tại sao ta lại ở đây?”

“Nô tài không biết, đại nhân, ngài cứ ở yên đây là được!”

“Vậy sao? Ta hiểu rồi!”

Ta quay lưng đi vào nhà, ta vốn biết rằng phía sau bọn họ đang phóng ánh nhìn khinh thường xỉa tới, thì thầm với nhau rằng ta đã thất sủng rồi.

Mỹ nam nhân của hoàng đế, đồ chơi mới của hoàng đế, cuối cùng cũng đã thất sủng.

Ta nghe thấy bọn họ đồn đại như thế.

Nhưng ta không tin đâu. Chàng yêu ta như thế, cưng chiều ta như thế, sao lại có thể bỏ rơi ta được! Không thể nào đâu.

Ta là người của chàng, chỉ là của riêng chàng thôi. Chàng sẽ chẳng bao giờ bỏ rơi ta đâu.

Một ngày, hai ngày…

Một tháng, hai tháng…

Ta kiên nhẫn chờ chàng từ cuối mùa thu, cho đến bây giờ đã là mùa xuân rồi. Anh đào trước hiên nở rộ sắc hồng thắm. Còn chàng, chàng đã đi đâu mất rồi?

Mỗi ngày ta xin bọn họ cho ta ra ngoài thủy đình đối diện để hóng mát, ngồi được một lát lại quay trở vào. Không gian của ta dần biến thành góc biệt viện nhỏ xíu này. Chỉ có ta, gian nhà, thủy đình và những gốc anh đào xinh đẹp.

Biệt viện chính là lãnh cung. Mà ta lại chính là phi tần duy nhất bị ruồng bỏ ở đó.

Đã nhiều lần chợt nghĩ rằng sẽ đem cái chết đến để giải thoát bản thân, nhưng rồi chợt nghĩ biết đâu chàng vẫn còn yêu ta? Chàng chỉ là bận việc quốc sự, không thể đến gặp ta mà thôi.

Kiên nhẫn chờ đợi, kết quả mỹ mãn sẽ đến.

Nhưng ba tháng rồi, chàng đã phụ ta rồi ư?

Cho đến một ngày, ta gặp hoàng hậu nương nương, chính cung thê tử của chàng ta mới bàng hoàng nhận ra, thì ra nàng ta là lý do khiến ta bị chàng bỏ rơi. Ta quên mất, chàng vốn là hoàng đế. Ta đã quên người ta yêu là một quân vương, ngoài ta ra, chàng còn có hậu cung ba nghìn người kia nữa.

Ta đã quên.

Ta bình thản cầm ấm trà nóng tới, rót một ly đặt trước mặt nàng.

“Hoàng hậu nương nương bỏ công tới đây không biết là có chuyện gì?”

“Thật ra chẳng có gì cả, ta chỉ muốn đến xem quý nhân của hoàng thượng trông như thế nào mà khiến chàng say đắm như thế thôi.”

Hoàng hậu nương nương nâng cốc trà, khẽ nhấp môi một cái.

“Chàng bỏ rơi ta rồi, ta không còn là quý nhân được chàng sủng ái nữa!”

Hoàng hậu khẽ che miệng cười.

“Chàng không sủng ngươi, thật ra là có nguyên do.”

Ta chưa vội đáp, chỉ nhìn chòng chọc vào nàng.

“Ta đã hoài thai con của chàng, long huyết của chàng… đang ở trong người ta! Ngươi không thể làm được điều đó!”

Ta chết điếng khi nghe nàng nói câu ấy. Từng câu, từng chữ như xé vụn tim ta ra thành trăm mảnh. Chàng ruồng bỏ ta chỉ vì ta không thể hoài thai như nữ nhân ư?

Thì ra là như vậy.

Ta mơ mơ hồ hồ đứng dậy về giường nằm nghỉ. Mắt nhắm nhưng trong lòng rối ren vô cùng. Chàng yêu thương ta như vậy, cuối cùng chỉ vì một hài nhi mà nhẫn tâm bỏ rơi ta.

Đêm ấy là một đêm đầy rẫy những giấc mộng kì lạ.

Ta mơ thấy một người phụ nữ có cánh ôm lấy ta, nói rằng ta vốn là hoàng tử thiên cung, chịu khổ tình kiếp mới tới đây. Người dặn ta rất nhiều điều, rất nhiều.

Nhưng tới sáng hôm sau, một chút ta cũng không nhớ ra nổi.

Ầm!

Bên tai ta vang lên tiếng cửa gỗ bị đạp bung ra, ánh sáng đột nhiên soi vào khiến ta nhất thời chói mắt, vô thức đưa tay lên che lại.

Đây là lần đầu ta gặp lại chàng trong suốt ba tháng qua.

“Hạo Hạo, là chàng sao?… Á!”

Chàng thô bạo bước tới, nện lên mặt ta một bạt tai bỏng rát.

“Hạo Hạo, chàng sao thế?”

“Câm miệng, cởi y phục ra!”

“Hạo…AAAAA”

Ta vốn định gọi tên chàng một lần nữa, nhưng lại bị chàng túm lấy tóc. Y phục bị một cước của chàng xé rách tơi tả.

“Hạo… Đừng…”

“Kêu lớn lên, kêu cho to vào. Cho ngươi biết nỗi đau của ta bây giờ. Chết tiệt! Dám bỏ thuốc phá thai vào trà của hoàng hậu. To gan lắm, ngươi to gan lắm!”

Chàng nói phá thai gì cơ? Ta nghe sao chẳng hiểu gì cả!

“Ta không hiểu… Ân… A… Ta không hiểu gì cả!!!”

“Giả vờ!”

Chàng điên cuồng ra vào từ phía sau. Nhanh đến mức ta không bắt kịp nhịp độ của chàng, nơi riêng tư phía sau liên tục đau nhức, đau đến mức nước mắt tự động chảy ra.

“Hạo… Ta đau lắm… A… A… A!”

Hạo Hạo không nói gì, tiếp tục trừu động. Ta đau đến mức ngất đi rồi tỉnh lại, bàn tay bấu xuống nệm giường đã sớm làm nhăn nhúm tấm nệm.

Chàng phẫn nộ thúc vào trong, tới khi đạt tới cực hạn, chàng bắn mọi tinh túy của chàng trực tiếp vào bên trong ta. Ta đau đến mức cắn môi bật máu, khóe miệng đã sớm tanh nồng vị máu nhưng vẫn cố gắng nhẫn nại chờ chàng dừng lại.

“Ta không… có bỏ thuốc vào trà! AA!”

Chàng thô bạo cắn lên nhũ tiêm của ta, thô bạo hệt như muốn cắn đứt lìa nó ra vậy.

“Từ ngày mai, không cần phải ở trong gian nhà thoáng mát thế này nữa. Cứ trực tiếp ở trong ngục cũng tốt rồi. Ta đã mong chờ đứa bé ấy nhiều tháng như thế, mà chỉ cần một chén trà của ngươi liền biến hi vọng của ta mất hết!”

Nói xong, chàng lại khoác y phục vào, nhanh chóng rời khỏi.

Đêm ấy lại là một đêm mộng mị triền miên.

Sáng hôm sau, như lời chàng nói, có kẻ đem ta bắt giam vào nhà lao.

Phòng giam của ta có một chiếc cửa sổ nhỏ, có thể nhìn ra ngoài trời. Đây là lần đầu tiên ta để ý thấy bầu trời xanh và đẹp như thế.

Huyệt động phía sau không ngừng rỉ ra hỗn hợp máu cùng tinh túy của chàng. Chậm rãi chảy ra ngoài, mang theo cơn đau nhức không chịu nổi. Ta đau đớn cắn bờ môi đã sớm túa máu, khiến cho vết thương vừa đóng vảy lại liền toác ra.

Ta khẽ nhếch miệng cười. Chàng quả nhiên đã quay lưng lại với ta, quả nhiên đã ruồng rẫy ta. Ta không có bỏ thuốc vào trà của nàng ta, dùng đầu gối cũng có thể nghĩ ra hoàn toàn là do nàng ta giở trò. Đúng là một nữ nhân ác độc.

Không tìm hiểu nguyên nhân, chàng cũng thật vô tâm. Ta hận chàng, hận chàng đến chết!

Bây giờ chắc là buổi trưa, bầu trời bên ngoài rạng rỡ với ánh dương quang rọi thẳng vào trong ngục. Đôi chim xanh ngoài kia, lắm khi cũng thấy nó thật đẹp, thật tự do.

“Cạch!”

Cánh cổng phòng giam ta bị mở ra, có bóng người đang bước vào.

Là chàng ư?

Phía sau chàng còn có hai người, bọn họ chế trụ tay ta, đem ta lôi tới hình phòng. Nơi này chủ yếu là để hành hạ phạm nhân, ta biết, ta được đưa tới đây hiển nhiên chẳng phải để xem trò vui.

Bọn họ trói ta vào chiếc bàn. Một đống hơn trăm hình cụ ấy, từng món, từng món đều được lần lượt dùng trên cơ thể ta.

“Chết tiệt, ngươi chỉ cần nhận lỗi một tiếng, ngươi sẽ không sao. Tại sao ngươi không nhận?”

Ta không đáp câu hỏi ấy của chàng, chỉ khẽ mỉm cười, xuyên qua kẽ hở của bọn nam nhân đang vây lấy ta, cười với chàng.

“Mẹ kiếp, còn có thể cười sao?”

Mấy cái tát liên tục đáp lên gương mặt ta. Má đã sưng lên, bỏng rát và phát đau. Ta vẫn chỉ có thể cười.

Hiện tại ta chỉ mong mình sớm được chết đi. Như thế sẽ không đau khổ gì nữa.

Mười ngón tay ta bị hình cụ kẹp cho đến mức run rẩy, không kiểm soát được cử động của bản thân. Chỉ còn cách liên tục run run chảy máu. Bọn họ lại lôi ta đem nhốt vào phòng giam cũ.

Ta mệt mỏi lắm rồi. Thật sự rất mệt mỏi.

Lặp đi lặp lại, mỗi ngày đều có người tới lôi ta đi, hành hạ triền miên liên tục mấy canh giờ. Rồi lại đem trở về chỗ này. Hơn một tuần lễ đã trôi qua, trên người ta đã chi chít vết thương.

Dường như chàng chưa có ý định buông ta cho ta.

“Cạch”

Chén cơm trắng nguội lạnh được đưa tới. Đặt ngay song cửa. Đợi bọn họ đi khuất, ta nhẹ nhàng đập vỡ chén, đem mảnh sành từng nhát từng nhát rạch lên cổ tay.

Mất máu đến chết cũng xem là một cách chết hay ho.

Ta lại cười, lê thân đến cạnh song cửa, cười đến ngây ngốc. Máu trên tay vẫn chảy, thậm chí đã chảy thành một vũng lớn.

Cửa sổ đã sớm bị chàng niêm phong lại. Chỉ tại ta mỗi ngày đều ngơ ngẩn nhìn ra ngoài. Nhưng không sao, niêm phong thì niêm phong, ta vẫn có thể cảm nhận được bầu trời xanh ngoài kia.

Chàng đến. Nhìn thấy ta lại ngồi cạnh cửa sổ, chàng chỉ hơi nhíu mày.

“Hạo Hạo, ngươi xem, đôi chim kia thật đẹp, cũng thật tự do tự tại.”

Cái nhíu mày càng thêm sâu khi nhìn thấy cánh tay rướm máu của ta. Gương mặt điển trai

ấy xanh đi, có vẻ như chàng đang hốt hoảng. Chàng hốt hoảng gì chứ?

“Người đâu, mở cửa!”

Chàng lao vào trong ôm ghì lấy ta. Gấp rút hét toáng lên:

“Ngự y, gọi ngự y.”

Ta bị chàng ôm lấy, chỉ tiếp tục cười đến xán lạn:

“Ngươi nhìn bầu trời kia, thật xanh, thật đẹp!”

“Đừng nói nữa Tại Trung! Chó chết, ngự y đâu?!!!!”

Ta dần dần chìm vào hôn mê.

“Tại Trung, mở mắt ra, không cho phép ngươi ngủ! Mau mở mắt ra!!!!!!!”

Đến khi ta tỉnh dậy đã là chuyện của mấy ngày hôm sau. Mơ mơ màng màng nhìn thấy, a, ta đã trở lại tẩm cung quen thuộc của ta và chàng rồi.

Có tiếng cửa mở, chàng đang đến ư?

Ta nhìn thấy chàng đến liền ngồi dậy, tự động cởi y phục của bản thân. Chẳng phải chàng đến để tiếp tục trừng phạt ta sao?

Chàng nhìn thấy liền ngạc nhiên, lao tới giữ ta lại. Bị chàng giữ ta càng thêm mạnh tay cởi y phục, làm cho vết thương đã được băng bó ở tay tiếp tục chảy máu, thấm ra ngoài lớp băng gạc.

“DỪNG LẠI! Ngươi làm gì vậy Tại Trung?”

Ta tiếp tục cười, vừa cười vừa thuận tay kéo y phục

Bạn đang xem bài viết Đọc Sủng Vật Của Hoàng Đế [Oneshot trên website Ieecvn.com. Hy vọng những thông tin mà chúng tôi đã chia sẻ là hữu ích với bạn. Nếu nội dung hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!